-Cũng đành vậy. Da Luật Hồng ở trong Nham Thạch Thành xưa nay muốn làm gì thì làm, ngay cả tông chủ cũng mặc kệ, chúng ta có thể làm gì được chứ. Hơn nữa, những việc cỏn con này cũng chẳng có liên quan gì tới chúng ta, xem chút nào nhiệt mà thôi. Phong Vân huynh, ngươi cũng đừng quá lo lắng tới đệ tử trong gia tộc mình, một khi gia nhập Ngạo Hàn Tông, quan niệm gia tộc phải triệt để vứt bỏ.
-Ta không lo lắng tới sinh tử của tên Phong Vân Vô Ngân kia, tuy cùng tộc nhưng ta và hắn giống như sư tử và con kiến, chẳng có chút quan hệ gì hết. Nhưng ta có chút không nhịn được Da Luật Hồng mà thôi.
Gã “Phong Vân huynh” kia cười nói.
Lúc này, gã ria mép đột nhiên nói:
-Ồ, Chúc lão cũng đến xem náo nhiệt sao?
“Phong Vân huynh” và “Trương huynh” cũng khẽ sững người , vội nói:
-Chúng ta mau đi thôi, đừng để Chúc lão nhìn thấy, lại giáo huấn chúng ta một trận.
-Sợ gì chứ? Chúng ta chỉ xem náo nhiệt mà thôi, Chúc lão tuy tính tình cổ quái nhưng cũng không thể nào mắng chúng ta được, xem xong là chúng ta liền đi.
Gã có ria mép kia cười hì hì nói.
Trong khi ba người còn đang nói, Chúc lão quả nhiên tập tà tập tễnh từ xa tiến tới, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn về phía ba gã trung niên đang đứng, lẩm bẩm:
-Mẹ kiếp, ba tên nhóc con, không ở trong Tiên Thiên Thành, chạy hết đến đây xem náo nhiệt.
Nhưng hắn cũng không lại gần giáo huấn mà bước nhanh lại gần phía lôi đài.
-Chúc lão, xin chào ngài.
Lập tức, đám đông ở gần lôi đài cùng lên tiếng chào hỏi, thái độ vô cùng cung kính.
Ngay cả Da Luật Hồng đang ngồi ung dũng cũng đứng dậy, khẽ cúi người :
-Chúc lão, ngài đến rồi ạ!
Chúc lão khẽ nheo mắt liếc nhìn Da Luật Hồng một cái:
-Tiểu tử ngươi cũng tới?
Nói xong, hắn liền ngồi thẳng xuống chiếc ghế của Da Luật Hồng, chân bắt chữ ngũ.
Da Luật Hồng sắc mặt đỏ bừng, trong lòng thoáng qua một tia sát ý, nhưng hắn vẫn có chút cố kỵ với một lão nhân vô cùng thần bí như Chúc lão, nên chỉ cười gượng nói:
-Chúc lão, xin mời ngồi.
Chúc lão không thèm nhìn Da Luật Hồng nữa, ánh mắt nhìn về phía Đường Thanh, khẽ gật đầu:
-Mười ngày khổ công tu luyện, tiểu tử này đã lãnh ngộ ra một phần thương ý, rất không tồi. Miễn cưỡng có thể gọi là thiên tài.
Ánh mắt của hắn dịch chuyển, nhìn về phía Phong Vân Vô Ngân:
-Ồ? Huyền khí tu vi không chút thay đổi, vẫn là hậu thiên 3 phẩm vô cùng rác rưởi, nhục thân llj cũng không tăng thêm, nhưng lực lượng toàn thân tựa hồ đã ngưng luyện hơn, khí tức trầm ổn, từ nhịp hô hấp và nhịp tim đập, tốc độ tuần hoàn của huyết mạch thì tiểu tử này khống chế lực lượng đã hoàn toàn khác xa ngày trước. Đã đạt tới cảnh giới vô cùng thuần thục. Mười ngày khổ công tu luyện cũng không lãng phí. Không tồi, không tồi, nhưng không biết là tiểu tử này có luyện được môn công kích huyền cấp vũ kỹ nào không, nếu chỉ dựa vào lực lượng thì sẽ rất khó khăn.
Thầm lẩm bẩm đánh giá một hồi, Chúc lão uể oải kêu lên:
-Mọi người đến đông đủ cả rồi chứ? Vậy thì bắt đầu thôi.
Chúc lão đã lên tiếng, chẳng khác nào tuyên bố quyết đấu chính thức bắt đầu.
Đường Thanh lưng đeo trường thương, ngạo nghễ bước lên lôi đài. Phong Vân Vô Ngân cũng bước lên lôi đài.
Trên lôi đài, hai người đưa mắt nhìn nhau, đứng cách nhau mười mấy mét.
Đường Thanh không nói một lời, chỉ lạnh lùng nhìn Phong Vân Vô Ngân, đột nhiên, hắn khẽ vỗ vào cán thương trên lưng, trường thương như có linh tính, bỗng nhiên bay ra khỏi lưng, Đường Thanh giơ tay bắt lấy, cầm trường thương trong tay phải, cán thương ngang mặt đất, mũi thương hướng về phía Phong Vân Vô Ngân.
Hắn đứng tại đó, giống như một đỉnh núi sừng sững, không thể dịch chuyển, có phong thái của một bậc cao thủ.
Bỗng nhiên, huyền khí toàn thân Đường Thanh bỗng xoay chuyển, lấy mũi thương làm trung tâm, hình thành một vũng xoáy vô hình, điên cuồng hấp thu không khí ở bốn xung quanh vào, khiến cho không khí bốn xung quanh đều trở nên hỗn loạn, tiếng gió rít “vù vù” không ngừng vang lên.
-Thật lợi hại. Còn chưa xuất chiêu đã tạo ra khí thế đáng sợ như vậy.
-Thương ý! Đó chính là thương ý. Dựa vào đại cơ duyên, đại thiên phú, lãnh ngộ ra.
-Đệ nhất thiên tài trong đám đệ tử mới của Nham Thạch Thành, quả nhiên danh bất hư truyền.
Đám đông ở phía dưới đột nhiên thấp giọng bàn tán xì xào.
-Phong Vân Vô Ngân, ngươi rút kiếm đi.
Đường Thanh lạnh lùng nói với Phong Vân Vô Ngân:
-Ta đã luyện ra thương ý, hơn nữa, biết rõ thực lực của ngươi, ngươi đừng mong nhân lúc ta không chú ý, dựa vào lực lượng đánh lén ta. Ta muốn giết ngươi, chẳng khác nào giết một con chó.
Trong khi hắn đang nói, trên lôi đài chợt vang lên những tiếng “vù vù”, rồi bỗng nhiên, Phong Vân Vô Ngân đang đứng cách Đường Thanh mười mấy mét, tóc bị mấy tia khí kình vô hình cắt đứt mấy mấy sợi,
-Trời đất! Võ giả tu luyện ra “ý” quả nhiên lợi hại.
Lại có người kinh hô lên.
Còn Phong Vân Vô Ngân lúc này, trong lòng bá khí sục sôi, toàn thân thần lực không ngừng thôi động, hắn nhìn Đường Thanh một cái, ánh mắt không chút biểu cảm:
-Thương ý, tựa hồ rất lợi hại, nhưng, nói là giết dễ như giết chó thì e rằng không dễ như vậy đâu.
Rồi bỗng nhiên, thần lực chùy từ trong nạp giới Phong Vân Vô Ngân đeo trên ngón tay phải bay ra, trong nháy mắt đã biến to ra rất nhiều.
Phong Vân Vô Ngân hai tay nắm chặt thần lực chùy, huyết dịch toàn thân cuồn cuộn tuôn chảy, phát ra những tiếng “xì xì” như tiếng thủy triều lên, tất cả đều có thể nghe thấy rõ ràng.
Tất cả lập tức không khỏi hít vào một ngụm lãnh khí.
Trọng chùy?
Gã Phong Vân Vô Ngân này lưng đeo trường kiếm, nhưng tới lúc chiến đấu lại lôi ra một chiếc trọng chùy. Hơn nữa, trọng chùy đó xem ra không hề nhẹ, e rằng phải tới mấy ngàn cân, vô cùng kinh người .
-Ồ? Tiểu tử này đã biết phát huy ưu thế của bản thân tới cực hạn.
Chúc lão khẽ nheo mắt lại.
-Tiểu tử này rất thú vị. Trận quyết đấu này cũng đã trở nên thú vị hơn rồi. ồ..., còn nữa, chiếc trọng chùy kia cũng có chút thú vị, tiên thiên binh khí, hắn không ngờ có một kiện tiên thiên binh khí.....
Cần phải biết rằng, mười ngày khổ công tu luyện, đối với Phong Vân Vô Ngân mà nói không chỉ đơn giản là tu luyện Phong Ma Thập Bát Trọng Chùy. Hàng trăm hàng ngàn lần vung chùy cũng khiến cho Phong Vân Vô Ngân vận dụng nhục thân lực lượng của mình đạt tới mức độ vô cùng thuần thục.
Trước đây, một tay của Phong Vân Vô Ngân có hơn 5200 cân lực lượng, khi hắn đối địch, một quyền đánh ra, không nhiều không ít, vừa vặn có hơn 5200 cân. Mỗi một quyền đều dốc toàn lực đánh ra, không hề biết khống chế lực lượng. Lần trước giết chết Chu Hàm trong nháy mắt, một mặt là do Phong Vân Vô Ngân sát ý nổi lên, mặt khác cũng là do phải không biết khống chế lực lượng, ra tay không phân biệt nặng nhẹ.
Lúc này thì đã hoàn toàn khác.
Hai tay của Phong Vân Vô Ngân, mỗi bên đánh ra 3000 cân lực, mỗi bên còn giữ lại 2200 cân lực. Sự thần kỳ của thần lực chùy là ở chỗ, căn cứ vào lực lượng của người sử dụng để thay đổi trọng lượng. Phong Vân Vô Ngân hai tay nắm chùy, nhục thân lực lượng đạt tới 6000 cân, thần lực chùy đại khái có trọng lượng 3, 4000 cân.
------oOo------