Nguồn:
read.st
Nếu như không có thân thể cường đại có lực, mặc dù tu vi huyền khí cao tới đâu, cũng không thể luyện thành bộ chuy kỹ này!
Huyền khí tự thân, chỉ dùng để va chạm chuy phong, tiến hành từng bước di chuyển, lực lượng cơ thể, mới là thứ chân chính vũ động búa tạ để công kích địch nhân!
Có thể nói, muốn luyện thành bộ vũ kỹ Phong Ma Thập Bát Trọng Chuy này, điều kiện hà khắc, độ khó cực đại.
Đây coi như là một hạng vũ kỹ đi đường tắt!
Lúc trước, tán tu chột mắt kia có thể luyện chuy kỹ này đến cảnh giới có chút thành tựu, chính là bởi vì tố chất thân thể hắn cường hãn, trời sinh thần lực, có được thể lực nghìn cân.
Hai mắt Phong Vân Vô Ngân sáng lên:
Vốn dĩ ước nguyện ban đầu của Phong Vân Vô Ngân, chính là tu luyện kiếm kỹ, hoặc là quyền chưởng chỉ pháp, dưới tình huống bất đắc dĩ, hắn mới nếm thử tu luyện chuy kỹ này. Nhưng, khi lý giải đến tinh túy của Phong Ma Thập Bát Trọng Chuy, hắn nhất thời cảm thấy nội tâm ngứa ngáy, hận không thể lập tức bắt đầu tu luyện!
Ưu thế của hắn là, không cần tận lực đi rèn luyện thân thể, tăng cường lực lượng, tu luyện Phong Ma Thập Bát Trọng Chuy sẽ giống như làm ít ăn nhiều! Còn có thể mượn nhờ bộ chuy pháp này, phát huy lực lượng thân thể của mình đến mức nhuần nhuyễn.
Tu luyện Phong Ma Thập Bát Trọng Chuy, cần có một thanh trọng chuy, trọng lượng càng lớn, uy lực lại càng lớn.
Mà bộ chuy kỹ này, cũng không phân thành các loại cảnh giới như nhập môn, tiểu thành, trung kỳ, đại thành. Toàn bộ bằng lực lượng thân thể của tu luyện giả để phân chia độ mạnh yếu của chuy kỹ.
Lại tiếp tục nghiên cứu tìm tòi chuy phổ một lần nữa, lúc này Phong Vân Vô Ngân mới cất vào trong nạp giới, lại lấy ra một xấp kim phiếu, trực tiếp ra khỏi cửa, đi về phía khu vực cửa hàng binh khí của Nham Thạch Thành.
Đi không bao lâu, đã tới một mảnh quảng trường náo nhiệt. Trong phiến quảng trường này, như trước là cửa hàng san sát, rất nhiều võ giả đi lại. Từng đợt âm thanh làm nghệ nguội phát ra xoay quanh bầu trời của quảng trường.
Khu vực binh khí phô.
Hiện nay, trên người Phong Vân Vô Ngân cũng không quá thiếu vàng bạc, không cần phải đi nơi buôn bán nhỏ, hắn trực tiếp chạy tới một cửa hàng quy mô rất lớn.
Trong binh khí phô, trưng bày rất nhiều loại binh khí lập lòe ra ánh sáng chói mắt.
Kiếm, đao, thương, phủ, kích...
Trong đó, đao và kiếm có số lượng nhiều nhất.
Vừa vào binh khí phô, toàn thân tóc gáy Phong Vân Vô Ngân đều dựng thẳng lên, binh khí trên cửa hàng, đều chứa một loại ý lạnh, xâm nhập vào trong trái tim.
Trong lòng Phong Vân Vô Ngân âm thầm thán phục.
Lúc này, một người nam tử trung niên chậm rãi đi từ trong cửa hàng ra, lại gần phía Phong Vân Vô Ngân, mỉm cười nói:
Hắn nhìn đến một thanh đoản kiếm dắt ngang hông Phong Vân Vô Ngân, trong mắt lộ ra suy tính:
Muốn mua một thanh trường kiếm? Ừm, thiếu niên, kiếm ngươi đang sử dụng, xác thực hơi nhỏ một chút, bất lợi khi giao đấu. Đến, qua bên này xem, chỗ này đều là kiếm tốt, thổi đứt tóc, sắc bén vô cùng!
Không...
Phong Vân Vô Ngân vội vã ra ngăn cản nói:
Lão bản, ta muốn chọn một thanh búa tạ, càng nặng càng tốt!
Không phải đâu?
Nam tử trung niên không nhịn được lại quan sát vóc người Phong Vân Vô Ngân. Tuy rằng năm nay Phong Vân Vô Ngân mới mười hai tuổi, thân cao chừng một thước bảy, nhưng vẫn lộ ra khí chất trẻ con, thoạt nhìn không phải dạng người có lực lượng mạnh. Phải biết rằng, tu luyện Thần Man Lực Vương Quyết, cũng không phải biểu hiện tráng kiện trên thân thể, chỉ là mỗi một bộ phận, mỗi một tấc da thịt, mỗi một đoạn xương cốt, đều chiếm được rèn luyện.
Thần lực của Phong Vân Vô Ngân, tiềm ẩn bên trong thân thể, trong kinh mạch máu huyết, bình thường không biểu hiện ra ngoài thân thể.
Nam tử trung niên càng cảm thấy nghi ngờ, đầu đầy sương mù:
Phong Vân Vô Ngân không nói gì... Lão bản binh khí hổ này thật đúng là nhiều lời. Hắn nhắc lại nói:
Lão bản, trong cửa hàng của ngươi, rốt cuộc có bán trọng chuy hay không? Nếu như không có, ta đi cửa hàng khác.
Yêu yêu yêu, thiếu niên, ngươi thực sự cố chấp đấy! Ta khuyên nhủ bằng lời hay, nhưng ngươi lại cho rằng gió thổi ngoài tai! Đi, ta không thèm nói cái rắm gì nữa. Còn có, ta nói thật cho ngươi biến, trong quảng trường bán binh khí này, cửa hàng binh khí nhà ta, chính là tốt nhất! Ngươi muốn trọng chuy, ở chỗ ta thực ra có mấy thanh, thế nhưng cửa hàng khác, chắc gì đã có, ngươi đi theo ta!
Nam tử trung niên thở hồng hộc mang theo Phong Vân Vô Ngân, đi qua đi lại, cuối cùng đi tới một luyện võ trường. Khắp ngõ ngách luyện võ trường, đặt ra năm thanh trọng chuy.
Từ trái tới phải, độ lớn năm thanh trọng chuy cũng không giống nhau.
Chuôi nhỏ nhất bên trái, cán chuy dài nửa thước, đầu chuy như một quả dưa hấu, chuôi tận cùng bên phải, cán chuy dài hai thước, đầu chuy lớn vô cùng, liếc mắt nhìn lại, cảm giác đủ đáng sợ.
Trong mắt nam tử trung niên ẩn chứa ý vị khinh thường coi rẻ chế nhạo:
Phong Vân Vô Ngân và nam tử trung niên cùng nhau đi tới bên trong luyện võ trường, đi gần tới năm thanh trọng chuy kia.
Nam tử trung niên cực kỳ khinh thường nhìn Phong Vân Vô Ngân.
Ánh mắt Phong Vân Vô Ngân không chút biểu tình cầm lên cán chuy, trực tiếp nâng lên, chỉ cẩm thấy nhẹ nhàng không một tia sức nặng, giống như cầm một cây rơm rạ trong tay!
Đây là hắn còn chưa dùng lực lượng huyền khí, mà là dùng lực lượng thân thể tinh khiết để cầm chuy.
Nam tử trung niên kêu một tiếng tốt:
Thử vũ động trong chuy xem?
Chuyện này không cần!
Phong Vân Vô Ngân nắm chuôi trọng chuy, căn bản không có trọng lượng, xúc cảm không tốt, cho nên hắn lười múa thử, trực tiếp buông xuống, cầm lên thanh trọng chuy thứ hai.
Nam tử trung niên vội vàng nói.
Phong Vân Vô Ngân dễ dàng nhấc chuôi trọng chuy này lên, cổ tay tùy ý lắc lư vài cái, vẫn không cảm giác thấy chút trọng lượng nào trong trọng chuy.
Thật sự quá nhẹ! Sao có thể dùng để luyện Phong Ma Thập Bát Trọng Chuy?
Buông chuôi trọng chuy thứ hai, Phong Vân Vô Ngân lại cầm lên chuôi thứ ba.
Trong âm thanh của nam tử trung niên, đã có chút không thể tưởng tượng nổi. Thầm nghĩ, vóc người ngươi thoạt nhìn gầy yếu lịch sự, tu vi huyền khí chỉ có tam phẩm, ta xem ngươi làm sao có thể dễ dàng cầm lên một thanh trọng chuy nặng 700kg!
Bất quá, nam tử trung niên lại đoán sai rồi.
Phong Vân Vô Ngân mặt không đỏ, tim không đập nhanh, đã nhấc được chuôi trọng chuy này lên, còn vung vẩy vài cái, khóe miệng, xẹt qua một tia biểu tình tương đối thất vọng.
Tuy rằng nói, chuôi trọng chuy này có thể làm cho Phong Vân Vô Ngân có cảm giác một tia trọng lượng, nhưng như trước vẫn cảm thấy quá nhẹ.
Nam tử trung niên nuốt một ngụm nước bọt, trọng chuy thứ tư, ngươi cũng đừng cầm lên, trực tiếp cầm chuy thứ năm đi, ta nói cho ngươi biết, chuôi trọng chuy thứ năm này, được xưng là binh khí nặng nhất Nham Thạch Thành! Là do một cường giả Hậu Thiên thập phẩm đại viên mãn đi du lịch hải ngoại, tình cờ nhặt được một khối trọng thiết dưới đáy biển, sau đó giao cho ta. Khối trọng thiết này, không thích hợp để rèn đao kiếm và binh khí khác, ta chỉ đành tạo ra một thanh búa tạ, trọng lượng là 1200 cân! Là binh khí mạnh nhất trong toàn bộ Nham Thạch Thành! Ngươi có dũng khí thì trực tiếp thử cái này xem!
Phong Vân Vô Ngân ngáp miệng:
Đột nhiên, Phong Vân Vô Ngân trực tiếp cầm lấy nhấc lên thanh trọng chuy được xưng vũ khí nặng nhất Nham Thạch Thành.
Phải biết rằng, hiện tại lưc lượng đơn quyền của Phong Vân Vô Ngân có 5200 cân, quyền lực còn kinh khủng như vậy, càng đừng nói thôi động lực lượng đi cầm và món đồ.
1200 cân, được xưng là binh khí nặng nhất Nham Thạch Thành, bị Phong Vân Vô Ngân lửng thững cầm lên. Lúc này, Phong Vân Vô Ngân vừa mới cảm giác trọng chuy trong tay có chút phân lượng, bất quá, vẫn chưa đủ để nói lên chữ nặng. Khi tu luyện Phong Ma Thập Bát Trọng Chuy, trọng lượng của trọng chuy càng đủ, uy lực càng lớn, phảng phất không chút nào lép vế.
Tròng mắt nam tử trung niên trừng to như trứng trâu, sắp rơi cả ra ngoài:
Không đợi nam tử trung niên nói hết lời, Phong Vân Vô Ngân đi tới trung ương luyện võ trường, một tay cầm búa tạ nặng 1200 cân, tùy ý múa may.
Vù vù! Vù vù...
Dưới thần lực của Phong Vân Vô Ngân, búa tạ dường như phát sinh tiếng rít, thanh thế kinh người.
Tu vi huyền khí của nam tử trung niên này là Hậu Thiên thất phẩm sơ kỳ, có thể nói, mặc dù hắn dựa vào tu vi huyền khí, gia trì huyền khí lên hai tay, nhưng thật ra có thể nhấc lên chuôi trọng chuy này, thế nhưng không có khả nưng tùy ý vũ động tần sô cao như Phong Vân Vô Ngân vậy.
Nam tử trung niên hoàn toàn cảm thấy choáng váng rồi.
Phong Vân Vô Ngân đùa giỡn một lúc, trong lòng rất không thoải mái... Trọng chuy này, tuy rằng nặng hơn rất nhiều so với mấy chuy trước, lúc quay múa, cảm giác trên cánh tay cũng có chút lực, chỉ bất quá, hơi nhẹ một chút, khiến cho Phong Vân Vô Ngân có một loại cảm giác phù phiếm, không quá thực.
Phong Vân Vô Ngân rất không hài lòng, chỉ là, thứ này đã là binh khí nặng nhất trong toàn bộ Nham Thạch Thành rồi. Trừ phi đi hội trường buôn bán khác xem xét, thử vận may.
Nam tử trung niên có chút nơm nớp lo sợ dò hỏi Phong Vân Vô Ngân.
Phong Vân Vô Ngân ăn ngay nói thật.