Nguồn:
read.st
Chiến Tần Đế Quốc, Khâu Hác Thành, phủ đệ của Phong Vân gia tộc.
Chủ điện!
Phong Vân Bách Thắng, Triệu Lâm Lâm, hai phu thê các ngươi, cấu kết gian tà, tàn hại đồng môn Ngạo Hàn Tông, tội đáng chém đầu!
Phong Vân Bách Thắng, Triệu Lâm Lâm, phu thê hai người, bán bạn cầu vinh, tội ác tày trời, đáng chết!
Phu thê Phong Vân Bách Thắng, Triệu Lâm Lâm, không tuân quy định bề trên, làm điều ngang ngược, đáng chết!
...
Từng tiếng chất vấn quở trách lanh lảnh vang lên, như đạo nhọn, đao đao trí mạng, xoay quanh hai người trên chủ điện gia tộc Phong Vân.
Nhưng thấy trong chủ điện, có một gã nam tử trung niên mặt chữ quốc, một người thiếu phụ lãnh diễm, dắt một nam hài khoảng chừng mười tuổi, thẳng tắp đứng giữa chủ điện, lặng lẽ không nói.
Bên ngoài, hơn mười nam nữ khí chất bất phàm, giơ tay mắng nghiệt ngã, nói ra hành vi phạm tội, trong đôi mắt đều bao hàm sát khí ngập trời.
Một lão giả đứng ngoài, da mặt đỏ thẫm, mặc trường bào không gió tự bay, phát ra tiếng phần phật, uy mãnh quát.
Nam tử mặt chữ quốc bị nhốt trong chủ điện chính là Phong Vân Bách Thắng, mặt không đổi sắc, hùng hồn thuyết minh.
Bên ngoài, một bà lão có đôi mắt hung ác, thân hình hưu hãn, vẻ mặt dữ tợn, bà ta cười lạnh một tiếng, vươn ngón tay phải, nhẹ nhàng vẽ trên không trung, vang lên tiếng xuy xuy không dứt bên tai, trong không khí mơ hồ có thể thấy được quỹ tích sóng khí tản ra trên không trung.
Lão giả sắc mặt đỏ thẫm vừa chất vấn, nghiên đầu híp mắt, mỉm cười nói với Hạ lão thái.
Hạ lão thái ngưng tụ công lực toàn thân, huyền khí của cảnh giới Hậu Thiên thất phẩm khiến cho trên mặt bà ta có ánh sáng ẩn hiện, hiển nhiên đó chính là dấu hiệu công lực đã vận chuyển đến trạng thái đỉnh phong.
Thân hình Phong Vân Bách Thắng và Triệu Lâm Lâm đột nhiên chợt lóe, che chắn trước mặt nam hài kia.
Ánh mắt Phong Vân Bách Thắng ngưng tụ nhìn vào Hạ lão thái, tay phải nhẹ nhàng sờ vào chuôi kiếm trên thắt lưng, Triệu Lâm Lâm thì vung tay lên, tháo xuống một cây trâm cài trên tóc, trâm cài di chuyển linh hoạt trên năm ngón tay của nàng, giống như một con vật còn sống!
Hạ lão thái cười một tiếng:
Hạ lão thái ngừng lại một chút, sau đó hơi nghiêng đầu sang bên trái, nhìn lão giả đeo một thanh huyền kiếm bên hông, lạnh lùng nghiêm nghị nói:
Gia chủ hiện tại của Phong Vân gia tộc, Phong Vân Mặc, cảnh giới Hậu Thiên thất phẩm, tu vi huyền khí, tương đương với Hạ lão thái, nhưng giờ khắc này, đối mặt Hạ lão thái lớn mồm chết vất, hắn chỉ biết nén giận! Thế cho nên, vừa rồi Hạ lão thái châm chọc tuyệt học chí cao Đoạt Mệnh Thập Tam Kiếm của Phong Vân gia là võ học rác rưởi, Phong Vân Mặc cũng không dám cãi cọ nửa câu!
Ánh mắt Phong Vân Mạc quét lên phu thê hai người Phong Vân Bách Thắng và Triệu Lâm Lâm bị nhốt trong nội đường, đó chính là nhi tử thân sinh và nhi tức của hắn! Thế nhưng lúc này, quyền sinh sát hai người hoàn toàn bị rơi vào trong tay người khác, mặc dù là phụ thân như Phong Vân Mặc cũng không dám động thân giữ gìn!
Chỉ lệnh tru sát Phong Vân Bách Thắng và Triệu Lâm Lâm chính là Ngạo Hàn Tông tự mình ban bố, Phong Vân gia tộc làm sao dám cãi nửa lời? Đắc tội Ngạo Hàn Tông, chớp mắt gia tộc liền có thể gặp phải kết cục bị tàn sát.
Lão huynh Phong Vân Mặc, ta xem ngươi tốt nhất không nên xen vào chuyện này, Lệ Tà Vân kia chính là tử địch của Ngạo Hàn Tông, đệ tử của mấy đại gia tộc chúng ta, cũng có không ít người bị Lệ Tà Vân tàn sát, người gian ngoan như vậy, nếu chúng ta gặp phải, nên không tiếc tính mạng chém giết mối đúng, trăm triệu không nên đi giao tiếp cùng hắn! Nhi tử và nhi tức ngươi dĩ nhiên lại dám xưng huynh gọi đệ cùng Lệ Tà Vân, điều này không phải rõ ràng nói ra bọn họ muốn đối nghịch cùng Ngạo Hàn Tông sao? Tông chủ Ngạo Hàn Tông nhân hậu, mới không liên lụy toàn bộ Phong Vân gia tộc ngươi, nếu ngươi chậm chạp không chịu quyết đoán, tông chủ Ngạo Hàn Tông tức giận, muốn tiêu diệt Phong Vân gia tộc các ngươi, chỉ là chuyện trong chớp mắt mà thôi.
Đúng vậy, lão huynh Phong Vân Mặc, nên bỏ thì bỏ, tru sát phu thê Phong Vân Bách Thắng, chính là việc nên làm để giữ mình!
Mấy người đứng bên cạnh Phong Vân Mặc, đều bắt đầu khuyên nhủ.
Phụ thân, cần gì phải tiếp tục do dự đây? Ngũ đệ không giữ mình trong sạch, phản bội Ngạo Hàn Tông, phản bội gia tộc, đáng chết!
Phụ thân, giết đi!!
Giết!!!!!
Giết!!!!!
Giết!!!!!
Đệ tử Phong Vân gia tộc đứng ở phía sau Phong Vân Mạc đều biểu thị ra quyết tâm quân pháp không nể tình thân, tru sát phu thê Phong Vân Bách Thắng.
Ánh mắt Phong Vân Mạc nhìn quét qua phu thê Phong Vân Bách Thắng, sắc mặt không ngừng thay đổi, môi hé ra, muốn nói lại thôi.
Phong Vân Bách Thắng tự giễu cười, lẩm bẩm nói:
Ánh mắt hắn nhìn về phía huynh đệ, tỉ muội máu thịt của mình. Người của Phong Vân gia tộc, tiếp xúc đến ánh mắt sầu thảm của Phong Vân Bách Thắng, tất cả đều nghênh đầu tách ra, trên mặt hiện lên vẻ chán ghét và xem thường, tỏ ý phân rõ giới hạn quan hệ cùng Phong Vân Bách Thắng.
Triêu Lâm Lâm thở dài một tiếng, ôm chặt nam hài sau lưng vào trong lòng, ánh mắt bộc phát ra vô hạn quyến luyến cùng không cam lòng.
Nam hài tên gọi Phong Vân Vô Ngân, chính là nhi tử của Phong Vân Bách Thắng và Triệu Lâm Lâm, năm nay mười tuổi, bình thường khỏe mạnh kháu khỉnh, thiên phú bình thường, đến nay vẫn không thể bước vào cảnh giới Hậu Thiên nhất phẩm.
Lúc này , Phong Vân Vô Ngân đã co rúm trong lòng Triệu Lâm Lâm, sớm đã sợ đến hồn lìa khỏi xác. Hắn rõ ràng, những người hùng hổ trước mắt này... Muốn mưu sát phụ mẫu của chính mình! Mà gia gia và thân nhân trong gia tộc, không có ai ra tay viện trợ, ngược lại còn có xu thế bỏ đá xuống giếng.
Phong Vân Vô Ngân sống rất nội tâm, tuổi nhỏ nhát gan, dưới sát khí của một đám người tập kích phát ra dĩ nhiên đầu óc mơ hồ, chớp mắt, toàn thân trở nên run rẩy.