Nguồn:
read.st
Diệp Mặc Dương nghe được lời Diệp Tuyền vừa nói, sắc mặt lão hơi thay đổi. Diệp Tuyền đã tu luyện tới cấp sáu, các trưởng bối trong gia tộc cũng không thể ép nàng làm bất cứ chuyện gì. Sau khi đạt cấp sáu, địa vị trong gia tộc sẽ hoàn toàn thay đổi.
Diệp Tuyền nói như vậy cũng là gián tiếp cự tuyệt Diệp Không Ngạn.
Khuôn mặt Diệp Không Ngạn tràn đầy oán hận, nhìn thoáng qua Diệp Tuyền. Diệp Tuyền đây là nói rõ muốn cự tuyệt gã, điều này làm gã không còn mặt mũi.
Diệp Chiến Thiên nhìn về phía Diệp Mặc Dương nói.
Diệp Mặc Dương trầm ngâm một lúc, nếu Diệp Tuyền đi Thanh Vân Tông thì đối với kế hoạch của lão cũng sẽ không có gì ảnh hưởng. Chẳng qua việc cầu hôn không thành, lão vẫn cảm thấy khó chịu, hừ lạnh một tiếng:
Diệp Mặc Dương phất tay áo bỏ đi, Diệp Không Ngạn cũng đi theo.
Mọi người nhìn Diệp Mặc Dương ra khỏi phủ gia chủ.
Diệp Chiến Long cau mày nói, Diệp Mặc Dương này là một con cáo già, trong lòng lão cuối cùng là đang tính toán nhừng gì?
Diệp Chiến Thiên bùi ngùi thở dài, nói.
Diệp Chiến Long thoáng suy nghĩ một chút liền hiểu ra ngay, thâm ý nhìn thoáng qua Diệp Chiến Thiên.
Trước mặt một đám con cháu như Diệp Thần, Diệp Nhu, Diệp Tuyền mà Diệp Chiến Long không hề che dấu chút nào sự khinh bỉ của ông ta đối với Diệp Mặc Dương.
Diệp Chiến Hùng đứng một bên, lạnh lùng nói.
Diệp Chiến Long cười lạnh một tiếng nói.
Vẻ mặt Diệp Chiến Thiên ủ rũ, thở dài một tiếng, nói:
Diệp Thần có điều không hiểu, vì sao phụ thân bọn họ lại nhường nhịn Diệp Mặc Dương như thế, sao không để cho đường muội Tuyền nhi đi tranh giành thay vì phải đến Thanh Vân Tông? Chẳng qua ba vị trưởng bối đã quyết định như vậy, nhất định là có lý do.
Là hắn đã để cho phụ thân lầm vào tỉnh cảnh quẫn bách này, trong lòng Diệp Thần nhất thời có chút chua xót.
Diệp Chiến Thiên nhìn về phía Diệp Thần, ánh mắt tràn đầy từ ái.
Diệp Thần từ trong đám người đi ra, bìnhh bịch quỳ xuống trước Diệp Chiến Thiên.
Diệp Thần hẳn đã biết được sự kiện ông ta đến xin thuốc Đông Lâm Quận Vương, Diệp Chiến Thiên khẽ thở dài, chậm rãi đi tới, hai tay đỡ lấy Diệp Thần đang quỳ trên mặt đất, trong ánh mắt tràn đầy thương cảm:
Phụ thân không có chuyện gì đâu, Thần nhi, nhanh đứng lên nào.
Phụ thân, hài nhi bất hiếu, đã để cho người bận tâm vì con.
Diệp Thần ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ, lúc này trong nội tâm của hắn ngũ vị lẫn lộn.
Diệp Chiến Thiên nâng cánh tay Diệp Thần lên, chuẩn bị đỡ Diệp Thần đứng dậy, đột nhiên ông cảm thấy như bị điện giật, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin nhìn Diệp Thần.
Nói tới đây thì Diệp Chiến Thiên cũng không nói tiếp, lúc này nội tâm của ông ta vô cùng hoảng sợ, trong đầu trống rỗng, một lúc lâu sau mới có thể khôi phục lại tinh thần.
Mặc dù bề ngoài Diệp Chiến Thiên vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong giọng nói của ông ta vẫn có thể nghe ra một chút run rẩy.
Diệp Chiến Thiên đỡ Diệp Thần đứng dậy, hai người cùng nhau đi ra phía sau đại sảnh.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Diệp Chiến Hùng thoáng liếc qua Diệp Chiến Long bên cạnh mình, có chút nghi hoặc hỏi:
Ông ta thấy Diệp Chiến Thiên có điểm khác lạ, chẳng lẽ thân thể của Thần nhi lại trở nên tệ hơn? Khuôn mặt Diệp Chiến Hùng lộ vẻ lo lắng.
Trong lòng Diệp Chiến Long cũng đầy ngờ vực, nhìn thoáng qua bóng lưng Diệp Chiến Thiên, lắc đầu, nói:
Trong mấy huynh đệ thì ông ta và Diệp Chiến Thiên có quan hệ khăng khít nhất, đối với mỗi sự thay đổi trong tâm tình của Diệp Chiến Thiên thì ông ta đều rõ như lòng bàn tay. Mới vừa rồi, cảm xúc của Diệp Chiến Thiên không phải là thương tâm, mà có điểm giống như đang kích động.
Diệp Chiến Long phất tay nói, ông ta muốn đi xem một chút, nhưng suy đi nghĩ lại thì vẫn là nên để cho đại ca cùng Thần nhi một khoảng không gian.
Diệp Nhu đi tới trước mặt Diệp Chiến Long, quan tâm hỏi.
Ở một bên, trong ánh mắt của Diệp Tuyền cũng toát ra một tia ân cần, trong lòng âm thầm cầu nguyện, Diệp Thần ca ca người hiền tất sẽ găp điều lành.
Diệp Chiến Long cười, vỗ vỗ đầu Diệp Nhu.
------oOo------