Nguồn:
read.st
Tống Khải Ưng hét lên làm mọi người giương mắt nhìn, thấy phía xa có một thiếu niên bước ra từ rừng cây. Thân hình thiếu niên gầy gò mặc áo lam đơn giản, khuôn mặt tuấn tú hơi nhu như con gái, biểu tình thản nhiên. Thiếu niên áo lam đi tới thấy đám người Tiết Thường Uyển, Vũ Hóa Phi, Đinh Tử Hiên, Mộ Hạo, Diệp Thanh thì nhướng mày, nghi hăọc.
Bạch Kiếm lập tức lao đến:
Trần Lạc, người Bắc Đẩu Vực muốn gây sự với ngươi!
Bắc Đẩu Vực?
Trần Lạc nghĩ sơ liền đoán ra là vì Kim Ô thảo.
Trần Lạc thấy vết thương trên mặt Bạch Kiếm, hỏi:
Vết thương của ngươi là sao?
Ta không sao, ngươi phải cẩn thận người của Bắc Đẩu Vực, bọn họ tìm ngươi đòi Kim Ô thảo.
Trần Lạc hỏi lại:
Đám người Bắc Đẩu Vực đánh ngươi phải không?
Ta bị chút vết thương không sao, bọn họ có nhiều người nếu không thì đã cho biết tay. Ngươi hãy cẩn thận, hảo hán không chịu thiệt trước mắt, huống chi . . .
Bạch Kiếm đang nói thì hộc máu.
Trần Lạc vội dìu Bạch Kiếm, nói:
Trước đây Đồ lão đầu nhi cho Trần Lạc một quyển kỳ châm hồi dương trận, đây là bút ký dùng trận pháp chữa cơ thể. Mặc dù Trần Lạc không tinh thông nhưng có thể miễn cưỡng thử trị cho Bạch Kiếm.
Đám người Vũ Hóa Phi, Tiết Thường Uyển, Đinh Tử Hiên, Mộ Hạo, Diệp Thanh, Đỗ Phong, Đoạn Hưng tới gần.
Đoạn Hưng quát to:
Vũ Hóa Phi mỉm cười nói:
Đỗ Phong ra hiệu Đoạn Hưng khoan nói chuyện, để Vũ Hóa Phi giải quyết trước.
Trần Lạc, bọn họ nói ngươi cướp Kim Ô thảo, co chuyện này không?
Có.
Nghe Trần Lạc đáp dứt khoát làm mọi người ngây ra.
Vũ Hóa Phi không xác định hỏi lại:
Ngươi thật sự cướp?
Cướp.
Đỗ Phong cười to bảo:
Mọi người chờ Trần Lạc giao hai gốc Kim Ô thảo ra, nhưng thiếu niên áo lam chỉ ngồi xổm kiểm tra vết thương của Bạch Kiếm, không có vẻ gì muốn giao ra Kim Ô thảo.
Vũ Hóa Phi đề nghị:
Trần Lạc, hay ngươi giao Kim Ô thảo trước đi, lát nữa chúng ta sẽ tìm cách chữa thương cho Bạch Kiếm.
Không giao.
Trần Lạc thốt lời làm mọi người ngẩn ra, không ai ngờ hắn sẽ nói như vậy. Biểu tình Vũ Hóa Phi hơi tức giận, vì Trần Lạc nói thế làm gã, đệ nhất nhân Kim Thủy Vực mất mặt.
Vũ Hóa Phi tiếp tục bảo:
Vũ Hóa Phi chưa nói xong Trần Lạc đã lên tiếng:
Vũ Hóa Phi nói:
Trần Lạc cắt ngang:
Nhìn khắp Kim Thủy Vực không một học tử nào dám nói kiểu đó với Vũ Hóa Phi, chưa có ai không vuốt mặt nể mũi gã như vậy. Dù là Đỗ Phong, nhân vật số một Bắc Đẩu Vực cũng thế. Nếu không phải Vũ Hóa Phi nổi tiếng lừng lẫy, thực lực cao thâm khó dò thì Đỗ Phong đã không giao chuyện này cho gã giải quyết. Ra ngoài đường, mỗi nhân vật thủ lĩnh cá vực sẽ không chủ động kết thù kết oán. Dù sau này không thi đậu Trung Ương học phủ nhưng cúi đầu không thấy ngẩng đầu sẽ gặp, nếu có thể giải quyết vấn đề trong hòa bình là không còn gì tốt hơn, kết giao thêm một bằng hữu.
Đỗ Phong nghĩ vậy, Vũ Hóa Phi cũng cùng ý tưởng.
Nhưng cái tên Trần Lạc không biết điều, hắn chỉ là phế nhân có tử hải, chẳng lẽ không muốn sống sao?
Mọi người có cùng ý tưởng.
Không biết điều sao?
Tất cả đồng ý điều này.
Nhưng bọn họ không biết Trần Lạc là người trân trọng bằng hữu, khi Bạch Kiếm bị thương thì chuyện này đã đnhj sẽ không thể giải quyết trong hòa bình, ai làm người hòa giải cũng không được.
Diệp Thanh trào phúng cười khẩy nói:
Đám người Đinh Tử Hiên, Mộ Hạo phụ họa châm biếm Trần LạcKhông biết điều.
Người Bắc Đẩu Vực đứng một bên cũng không vội vã, biểu tình xem kịch vui.
Đỗ Phong cười nói:
Đoạn Hưng không cười nhạo Trần Lạc mà là Vũ Hóa Phi:
Đỗ Phong cười cười:
Đỗ Phong ra hiệu Đoạn Hưng đừng xúc động, nói:
Biểu tình Vũ Hóa Phi lúng túng, xấu hổ. Tuy khóe môi Vũ Hóa Phi còn treo nụ cười nhưng bên trong chất chứa giận dữ. Đặc biệt lời xì xầm từ người xung quanh khiến Vũ Hóa Phi, đệ nhất nhân Kim Thủy Vực mất hết mặt mũi. Vũ Hóa Phi nhắm mắt lại, hít sâu cố nén cơn giận. Vũ Hóa Phi mở mắt ra nhìn vô số huyền quang trận trên bầu trời, lại nhìn hướng Trần Lạc.
Vũ Hóa Phi nói:
Trần Lạc luôn xem xét vết thương linh hải của Bạch Kiếm, kiên nhẫn nói:
Điều hòa sao? Cũng tốt, ai đánh Bạch Kiếm hãy đứng ra tay, hắn đánh Bạch Kiếm như thế nào để ta đánh trở lại, sau khi đánh đủ ta sẽ trả Kim Ô thảo cho bọn họ.
Thật lớn lối!
Phế vật! Ngươi dám!
Người Bắc Đẩu Vực nổi giận, đặc biệt là Đoạn Hưng, Tống Khải Ưng. Nếu không pahỉe Đỗ Phong cứ ngăn cản thì Đoạn Hưng, Tống Khải Ưng đã nhào qua đánh Trần Lạc một trận.
Đỗ Phong ngăn hai người kia, cười nói:
Vũ Hóa Phi nói:
Bạch Kiếm luôn im lặng rốt cuộc không nhịn nữa, mặt đỏ rực xúc động nói:
Vũ Hóa Phi quát to:
Biểu tình Vũ Hóa Phi tức giận, lửa giận rực cháy, có lẽ gã tức giận bị Bạch Kiếm vạch trần ý đồ nên suýt mất lý trí. Vũ Hóa Phi hít sâu ức chế tức giận.
------oOo------