Nguồn:
read.st
Lê Ân Tĩnh chưa trả lời, Uy Thanh Liên đã kiêu ngạo ngẩng cao đầu, tự hào nói:
Nàng là tiểu thư Altar William, là em gái của…
Đủ rồi!
Lê Ân Tĩnh ngắt lời:
Uy Thanh Liên nhanh chóng ngậm miệng, cung kính cúi người, sau khi chờ Lâm Hàn tới gần, nàng nhanh chóng thi triển một kết giới cách âm, bản thân lại đứng bên ngoài chăm chú canh giữ.
Lâm Hàn càng ngày càng thấy nghi hoặc, từ khi nào mà một Võ Thần lại phải cung kính với Võ Thánh như vậy? Thân phận của Lê Ân Tĩnh rốt cuộc là gì?
Kết giới bao trùm, Lê Ân Tĩnh nhìn Lâm Hàn, từ tốn nói:
Lâm Hàn trầm mặc, chờ đợi nàng nói tiếp.
Rất phối hợp với hắn, Lê Ân Tĩnh tiếp tục nói:
Lâm Hàn kinh ngạc! Kinh ngạc đến choáng váng!
Em gái của… ông tổ Uy gia? Lại còn là một trong mười lăm đại cường giả cấp Thần thành lập nên học viện Cửu Long?
Lâm Hàn ngơ ngác, vô thức mà thốt ra lời này.
Ách!
Sát khí thật nồng đậm a!
Trước mặt hắn, Lê Ân Tĩnh… không, nên gọi là Altar, nàng đang nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy lửa giận, khí thế vô thức mà sinh, đè ép đến mức hắn suýt nữa đứng khô vững.
Khí thế dần thu lại, nhưng bộ ngực mê người kia vẫn hung hăng dao động, mục đích là kiềm chế lửa giận. Lê Ân Tĩnh phải mất hai phút mới trở lại bình thường, nhưng giọng nói vẫn vô cùng hậm hực:
Ngừng một chút, nàng lại nói tiếp:
Chuyện của ta rất dài, thời gian cũng không còn nhiều nên ta chỉ nói ngắn gọn! Ta là Lê Ân Tĩnh, nhưng Lê Ân Tĩnh lại không phải là ta! Bản thân Altar William đã chết rồi, chỉ còn lại một mảnh tàn hồn thất lạc, được Uy gia giữ gìn, phong ấn trong Tinh Nhật Bảo Ngọc!
Đã ba ngàn năm nay, âm hồn của ta đã luân hồi rất nhiều lần, chuyển sinh với thân phận là con gái của Uy gia, sống những cuộc đời khác nhau! Còn dương hồn thì phong ấn trong Tinh Nhật Bảo Ngọc, tồn tại ý chí của ta, kiến thức của ta, nhân cách của ta! Chờ đợi một lần luân hồi phù hợp nhất, ta sẽ chính thức trở lại… theo một ý nghĩa nào đó!
Lâm Hàn nhíu chặt lông mày:
Một lần luân hồi phù hợp nhất? Ngươi muốn làm gì với chị Ân Tĩnh?
Ngươi đúng là rất lo lắng cho nàng!
Altar bất đắc dĩ, cũng có chút vui mừng lắc đầu:
Không sao đâu! Đã ba ngàn năm nay, ta vẫn luôn chờ đợi một lần luân hồi thật khác biệt bản thân mình. Một nhân cách khác biệt hoàn toàn Altar William ta, để ta có thể xóa bỏ hoàn toàn nhân cách này, để nhân cách làm ta hài lòng đó độc tôn! Trước đây, chính vì tính cách của mình mà ta lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục! Ta hận kẻ thù, nhưng ta càng hận mình quá ngu ngốc, quá tự phụ vào bản thân! Nhưng qua ba ngàn năm, ta vẫn chưa từng tìm được một nhân cách nào khác biệt, bởi họ vẫn quá giống ta trước đây, quá nóng nảy, bộp chộp! Đồng thời cũng quá tự cao tự đại, tự cho mình là đúng, cuối cùng chết đi vì sự kiêu căng không hợp lý kia!
Ngươi… ngươi muốn thay đổi tính cách? Nhưng chẳng phải chính bản thân ngươi cũng thay đổi đó sao? Tại sao không mang theo nhân cách của ngươi mà chuyển thế? Tại sao lại phải chờ đợi nhân cách khác biệt rồi lại đi xóa bỏ nhân cách hiện tại?
Lâm Hàn càng nhíu mày chặt hơn
Altar lắc đầu:
Sở dĩ ta bình tĩnh như vậy, tỉnh táo như vậy, biết được những lần chuyển thế kia ngu xuẩn, đó là vì ta đứng nhìn với tư cách một người ngoài cuộc! Nhưng nếu ta là người trong cuộc, chắc chắn ta cũng sẽ ngu xuẩn không kém bọn họ! Người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Ta bình tĩnh, là vì ta phải ẩn nấp ở một góc, nhưng nếu để ta tự do nhảy nhót ngoài kia, chắc chắn ta sẽ trở lại bản tính trước đây mà thôi!
Bản tính này đã ngấm vào máu, ngấm vào linh hồn, dung nhập vào thần cách của ta trước đây! Vì vậy, nếu nhân cách này còn tồn tại, bản tính đó sẽ vĩnh viễn không thay đổi!
Chính vì vậy! Ta mới lựa chọn luân hồi, để âm hồn hình thành một nhân cách mới, một lối tư duy mới. Sau đó, dương hồn này sẽ dung hợp với âm hồn, trao trả toàn bộ kiến thức, sức mạnh, truyền thừa của ta trước kia cho nàng! Lúc đó, nàng vẫn sẽ là Lê Ân Tĩnh theo đúng nghĩa của nàng, là một cô gái mang tính cách khiến ta hài lòng nhất. Là nhân cách mà ta vẫn luôn chờ đợi!
Lâm Hàn thống khổ ôm trán.
Hắn không hiểu cách mà Altar suy nghĩ là như thế nào.
Luân hồi, hình thành nhân cách mới, sau đó lại tự xóa bỏ nhân cách hiện tại? Altar lại đi tự mình xây dựng nhân cách cho mình theo một cách kỳ dị thế này! Với một người hiện đại, luôn đề cao “cái tôi” như Lâm Hàn, điều này thực sự quá khó chấp nhận!
Nhưng Lâm Hàn cũng không có nghi ngờ gì về cách giải thích của Lâm Hàn. Mặc dù hắn không thể hiểu, nhưng hắn lại có thể thông cảm được cách làm của Altar. Nếu như từng chết một lần vì tính cách của mình, muốn hoàn toàn thay đổi tính cách mà lại không làm được, có lẽ hắn sẽ hiểu được lựa chọn của Altar!
Lâm Hàn dần bình tĩnh lại, cũng không lo lắng nhiều cho Lê Ân Tĩnh nữa, cười cười hỏi.
Altar chắc nịch gật đầu:
Những lần chuyển kiếp trước, bọn họ đã sai lầm khi trở thành đại tiểu thư của Uy gia. Sống trong hào quang từ nhỏ khiến họ trở nên kiêu căng tự mãn, lại kết hợp với bản tính bộp chộp thiếu suy nghĩ vốn có từ trong cốt tủy, bọn họ lại trở thành một bản sao của ta trước đây. Không ít lần chuyển kiếp đã gặp phải bi kịch, một số còn lại thì trở nên tầm thường. Có một số thành công, nhưng cuối cùng cũng vì tính cách kia mà rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!
Nhưng Lê Ân Tĩnh rất khác, nàng từ nhỏ đã bị thất lạc khỏi Uy gia, sống trong thân phận thấp kém, tủi khổ. Nàng hiểu được những nỗi đau mà kẻ yếu phải chịu đựng! Cũng hiểu được đôi khi kẻ yếu cũng có thủ đoạn để trừng trị kẻ mạnh hơn mình từ trong tối!
Trở nên mạnh mẽ, nàng vẫn có thể thấu hiểu nỗi khổ của những người yếu đuối, cũng hiểu được, có rất nhiều điều có thể học hỏi từ những nhân sĩ thấp kém ngoài kia. Nàng vẫn nóng tính, vẫn bộp chộp, nhưng khác biệt, nàng biết suy nghĩ về người khác nhiều hơn, kể cả đó là kẻ địch, nàng cũng biết phân tích xem kẻ đó là mạnh hay yếu đến đâu! Đó là điều khác biệt nhất, cũng là điều mà ta luôn chờ đợi.
Lâm Hàn không nói gì.
Mặc dù Lê Ân Tĩnh cũng rất thông minh, biết phân tích kẻ địch, bình tĩnh nhận xét tình huống. Nhưng về bản chất… cô nàng này vẫn bộp chộp lắm, làm việc cũng không kiêng nể cái gì.
Như trước đây, nàng tự tiện coi Lâm Hàn là bao cát, mang hắn ra luyện tay. Nếu là một kẻ lòng dạ nhỏ nhen, chắc chắn đã mang hận nàng rồi. Nếu không phải đó là Lâm Hàn, nếu không phải hắn có cảm giác thân thiết kỳ dị từ lúc gặp mặt nàng, nếu không phải Lâm Hàn là kẻ thiếu miễn dịch với mỹ nữ…
Nhìn vẻ mặt kỳ quái của Lâm Hàn, Altar chợt cười nhẹ một cái:
Ta biết, Lê Ân Tĩnh vẫn thiếu nhiếu lắm, nhưng không phải còn ngươi sao? Ngươi là một người rất lý trí, cũng rất tình cảm! Ha ha… nói ra thật xấu hổ, một kẻ kiêu căng, tự mãn như ta, không ngờ trước đây cũng từng thích ngươi!
Ngươi thích ta?
Lâm Hàn trợn tròn mắt. Lê Ân Tĩnh thích hắn thì là chuyện đã biết, còn Altar thích hắn thì lại nghe lần đầu! Ấn tượng của hắn về Altar vẫn luôn là ra vành ra vẻ, tự cho là giỏi, hơn nữa còn là đàn ông, vì vậy… nghe cái tin này khiến hắn khó mà tiêu hóa.
Lâm Hàn dở khóc dở cười!
Hắn không biết nói gì cho phải! Altar trước đó đã thích hắn, ảnh hưởng tới Lê Ân Tĩnh, khiến nàng càng thêm có cảm giác với hắn. Nghĩ lại, đúng là quá trình tiến triển giữa hắn và Lê Ân Tĩnh cũng hơi nhanh, nếu không phải có ảnh hưởng từ Altar, có lẽ Lê Ân Tĩnh cũng không có dễ dàng thích hắn đến vậy.
Hai lần cùng chiến đấu, hai lần đồng sinh cộng tử! Nghĩ lại, giữa hai người cũng thật là có duyên! Mặc dù là lần đi tìm Tam Bảo Thụ kia cũng không để lại ký ức gì cho Lê Ân Tĩnh, chỉ có chút cảm giác quen thuộc mà thôi.
Altar cười nhẹ nói, khuôn mặt cao ngạo kia dần trở nên nhu hòa:
Vừa nói, nàng vừa nhẹ nhàng tiến sát lại, khuôn mặt xinh đẹp bất giác có thêm hai dòng nước mắt thanh lệ:
Lâm Hàn cũng thấy hơi ngậm ngùi, hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng làm theo lời nàng yêu cầu.
Một nụ hôn nồng cháy, hai bên nam nữ như quấn chặt vào nhau, hưởng thụ giây phút hiếm hoi này. Khuôn mặt Altar dần dần dãn ra, như một bé gái đã được thỏa mãn ước nguyện, đáng yêu vô bì. Đôi mắt nhắm nghiền, thân thể cũng dần trở nên mềm nhũn.
Nụ hôn dài kết thúc, Altar ôm chặt lấy Lâm Hàn, giọng nói thì thào yếu ớt, nhưng lại như lời trêu chọc cuối cùng vang lên bên tai hắn:
Hả?
Lâm Hàn nghĩ đến gì đó, bất giác khó chịu như nuốt phải ruồi, gấp gáp hỏi lại:
Khốn kiếp! Nếu dung hợp hết vào, chẳng phải thành một mớ hổ lốn, làm bẩn đầu óc thanh tịnh, trong sạch của chị Ân Tĩnh hay sao?
Altar phì cười nhìn hắn, nhưng giọng nói ngày càng trở nên nhỏ bé:
Nói xong câu cuối, thân thể nàng cũng đã trở nên mềm nhũn, mắt nhắm nghiền, ngã vào vòng ôm ấp của Lâm Hàn!
------oOo------