Nguồn:
read.st
Gary khoanh tay, tựa lưng vào ghế từ từ giải thích. Hắn liếc qua Lâm Hàn một chút, bình thản nói tiếp:
Lâm Hàn cũng nhắm mắt trầm tư.
Lâm Hàn hỏi.
Lâm Hàn có vẻ cũng động tâm lắm rồi, hắn đã định đồng ý, nhưng Gary lại ngăn hắn lại, nói tiếp:
Mẹ!
Lâm Hàn hơi chửi thầm một tiếng. Xem ra tên này cũng thuộc giống cẩn thận thành tinh, không dễ lừa đảo tý nào.
Cái gì mà “đặt tôi ở vị thế nặng hơn”? Đơn giản chính là nếu có chết thì Lâm Hàn hắn phải chết trước, dành cơ hội sống cho tên này mà thôi. Đương nhiên, tên Gary này chắc cũng không muốn Lâm Hàn đi chết làm gì, hắn chắc chắn sẽ ra tay hỗ trợ, nhưng nếu tình huống quá nguy hiểm, chắc chắn hắn sẽ chuồn trước.
Lâm Hàn hơi buồn bực trong lòng, có ý định thối lui, nhưng hắn vẫn cố vớt vát nói:
Nói xong, Lâm Hàn kéo ghế đứng dậy định đi, nhưng Gary lại gọi giật lại.
Lâm Hàn dừng lại!
Hắn động tâm, vô cùng động tâm!
Nhưng… chưa đ…
Gary lại tiếp tục tung ra một quả bom tấn, nổ tan sự do dự trong lòng Lâm Hàn.
Hắn quay lại, bình tĩnh ngồi xuống ghế, ra vẻ lạnh lùng nói:
Nhìn thái độ của Lâm Hàn, Gary có vẻ đắc ý như đã tính trước. Hắn cười cười lấy ra một quyển trục đỏ như máu cùng một sợi rễ cây mảnh, dài chừng một gang tay.
Lâm Hàn kiểm tra kỹ lưỡng Nhuyễn Cơ Huyền, xác nhận đó là thật. Hắn gật gù nói:
Gary mở quyển trục ra, ánh sáng đỏ như máu truyền tới, thâm nhập vào đôi mắt hai người. Thông tin khế ước cũng theo đó truyền tới, chờ hai người xác nhận.
Lâm Hàn đọc rất kỹ, xác định bên trong không có trò gian gì, hắn mới điều động tinh thần lực xác nhận khế ước. Gary chỉ chờ có vậy, nhanh chóng cầm lấy khế ước, thu vào không gian trữ vật.
Ký kết khế ước xong rồi, Lâm Hàn đột nhiên lại thấy có cái gì đó hơi kỳ quặc ở đây. Vừa nãy mới bị thuyết phục, hắn còn không thấy gì, đến bây giờ, khi đã bình tĩnh, nghi vấn mới bắt đầu nổi lên trong đầu hắn.
Lâm Hàn hỏi.
Nghe câu hỏi của Lâm Hàn, Gary có vẻ rất cao thâm mạc trắc lắc đầu, cười nhạt nói:
Lâm Hàn máy động trong lòng.
Nhuyễn Cơ Huyền giá trị không cao?
Nói nhảm! Đây tuyệt đối là nói nhảm! Mẹ nó, kể cả thân phận của người không bình thường, có khá nhiều thứ này thì cũng không cần phải phô trương như vậy đi!
Chửi rủa thì chửi rủa, Lâm Hàn, vẫn ngoan ngoãn nuốt nhánh rễ cây kia xuống, cởi áo ngoài, quần ngoài rồi ngồi xếp bằng lên giường, yên lặng hấp thụ dược lực của Nhuyễn Cơ Huyền.
Bên cạnh, Gary quan sát kỹ càng tình huống của Lâm Hàn, thấy dược lực đã bắt đầu hấp thu, khiến cơ bắp của Lâm Hàn phồng lên xẹp xuống, lúc thì tím tái, lúc thì đỏ ửng.
Lúc này, hắn vô cùng thuần thục niệm chú, ánh sáng trắng tinh khiết phát tán ra từ đầu pháp trượng, dần bao phủ lấy những vùng cơ bắp bị biến dạng của Lâm Hàn, từ từ ổn định nó xuống.
Nhưng, Gary vừa ổn định, cơ bắp của Lâm Hàn lại bắt đầu đợt bất ổn mới, cường độ còn mạnh hơn trước. Gary như đã nhìn quen, nhanh chóng tăng cường độ mạnh của ma pháp, diện tích bao bọc của quang ma pháp cũng dần dần lan rộng ra, ổn định tình hình cơ thể Lâm Hàn.
Trải qua nửa giờ.
Lúc này, cơ thể Lâm Hàn đã hoàn toàn bình thường trở lại, từng khối cơ bắp vốn rắn chắc như thép, giờ đây lại có thêm một phần đàn hồi, vài phần dẻo dai. Lâm Hàn đã hoàn toàn hấp thu dược lực của Nhuyễn Cơ Huyền, dung nhập vào cơ bắp. Hiện tại, hắn cảm thấy sức bật của cơ thể mình trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Mở mắt ra, đón chào Lâm Hàn là ánh mắt kỳ dị của Gary. Tên Lâm Hàn này… cũng quá kỳ dị rồi. Một người bình thường, dù cho có mình giúp đỡ thì cũng cần một giờ mới có thể hấp thu hoàn toàn dược lực của Nhuyễn Cơ Huyền. Nhưng tên này, sức hồi phục của hắn phải nói là siêu đẳng, cơ bắp bị tàn phá, hắn chỉ cần thời gian bằng một phần hai mươi người khác là đã phục hồi hoàn toàn. Nếu không phải dược lực Nhuyễn Cơ Huyền tràn tới không nhanh hơn được, có lẽ chỉ cần năm phút là tên này đã hoàn thành quá trình hấp thu dược lực rồi.
Mặc kệ Gary nghĩ gì, Lâm Hàn chỉ tập trung cảm nhận biến hóa cơ thể mình.
Cơ thể trở nên rất dẻo dai, tính đàn hồi tốt vô cùng. Lâm Hàn đi tới bên chiếc bàn, tay phải lặng im đặt lên chuôi kiếm, nhắm mắt cảm nhận.
Xoẹt!
Kiếm xuất, một đường chém thẳng từ dưới lên trên, tốc độ nhanh tới mức Gary phải căng cả mắt ra mới nhìn rõ một hai phần. Lần này Gary có thể cảm nhận rõ được khí thế cương mãnh bá đạo trong chiêu thức của Lâm Hàn, từ lúc đặt tay lên chuôi kiếm tới lúc xuất kiếm hoàn thành, có lẽ cũng chỉ tới một phần năm mươi giây mà thôi.
Thật bá đạo!
Kiếm pháp của Lâm Hàn vốn nhanh và bá đạo như thế!
Còn lúc nãy, sở dĩ hắn có thể vô thanh vô tức gác kiếm lên cổ Gary, chẳng qua là vì hắn dùng phi lôi thần thuật trực tiếp dịch chuyển lưỡi kiếm lên cổ người ta mà thôi. Lâm Hàn dịch chuyển bản thân thì vẫn cần thuật thức, nhưng chỉ di chuyển mũi kiếm, hơn nữa trong một khoảng cách ngắn chưa tới nửa mét thế này thì không cần. Nhìn qua thì có vẻ quỷ dị, nhưng làm như thế thì kiếm của hắn chẳng có tý lực nào, đơn giản chỉ là gác lên cổ. Nếu trong chiến đấu, né tránh đòn này có lẽ chẳng khó khăn gì cho lắm.
Tất cả chẳng qua chỉ là ra vẻ, nhằm tăng cường hình tượng bản thân trong mắt đối tác mà thôi.
Kẽo… ầm!
Chiếc bàn gỗ đáng thương kẽo kẹt nghiêng ngả, cuối cùng không chịu nổi mà đổ sang hai bên, phát ra âm thanh ầm vang chát chúa. Vết cắt ở giữa sắc ngọt, nhìn qua khác nào người thợ mộc tỉ mỉ cưa ra, rồi dùng giấy giáp đánh mịn cẩn thận.
Lâm Hàn điệu bộ vẩy kiếm một cái, mài lưỡi kiếm lên đầu bao, gạt hết tro bụi trên lưỡi kiếm rồi mới nhẹ nhàng tra kiếm vào vỏ.
Qua chiêu kiếm vừa rồi, Gary lại càng thấy tự tin hơn với quyết định của mình. Có Lâm Hàn, lại thêm cả người kia bảo hộ nữa, hắn có đủ tự tin để trở về công hội ma pháp trong tình trạng sung mãn nhất, sẵn sàng đối đầu mọi thử thách sau này.
Gary gật gù, kéo mũ trùm đầu lại, dẫn trước đi ra ngoài, Lâm Hàn cười cười, từ từ đi theo sau, bắt đầu một chuyến hành trình mới không được biết trước.
------oOo------