Nguồn:
read.st
Bốp!
Một cái tát như trời giáng khiến gương mặt anh tuấn của Lã Thiên Thanh lật từ trước ra sau. Hắn căm nhổ ra một bãi máu, căm tức nhìn Lâm Hàn, hừ hừ cười lạnh:
Thấy Lã Thiên Thanh có vẻ đã bình tĩnh trở lại, Lâm Hàn không thể không công nhận, định lực của tên này thực sự rất tốt, trong cái tình huống tâm ma lấn thần thế này mà hắn vẫn có thể kiềm chế bản thân, bình tĩnh đối mặt với Lâm Hàn.
Bình tĩnh rất tốt! Tra hỏi một kẻ đang điên cuồng mới thực sự là khó khăn.
Lâm Hàn cười cười hỏi Lã Thiên Thanh, theo hắn nghĩ, cái vấn đề này cũng không phải là bí mật gì, Lã Thiên Thanh chắc chắn đang có ý tưởng kéo dài thời gian, để hắn nói ra có lẽ cũng không khó!
Lã Thiên Thanh trầm mặc, chỉ hừ một cái rồi quay đầu sang một bên, giống như khinh thường nói chuyện với Lâm Hàn!
Lâm Hàn cố gắng dùng giọng điệu bình thản nhất nói ra sự thật này với Lã Thiên Thanh.
Một!
Lã Thiên Thanh vẫn trầm mặc, trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ thiệt hơn, đúng là hắn cũng đang suy tính kéo dài thời gian, nhưng Lâm Hàn thoáng chốc đã nắm đúng điểm mấu chốt của hắn, khiến hắn không thể không suy nghĩ lại.
Ba!
Mẹ kiếp!
Lã Thiên Thanh trở tay không kịp! Vốn dĩ hắn tưởng còn hai giây, nhưng tên khốn nạn kia trực tiếp nhảy qua hai, từ một lên thẳng ba, khiến hắn có chút suy nghĩ không kịp.
Xeng!
Ánh đao sáng loáng lóe lên, Lã Thiên Thanh ngửi thấy mùi tử vong càng ngày càng tới gần mình. Sát khí tanh tưởi như ngưng thành thực chất, khiến hắn gần như thở không nổi! Chân khí yếu ớt còn sót lại trong người cũng im thin thít, không vận chuyển được dù chỉ một chút.
Lã Thiên Thanh cố gắng bình tĩnh nhìn chằm chằm vào lưỡi đao kia, hơi gấp nói.
Lưỡi đao sắc bén kề lên cổ hắn, một dòng máu tươi đỏ thắm chảy ra, bám lên thân đao, nhanh chóng khô đặc lại vì sát khí đặc thù. Lã Thiên Thanh nhìn chằm chằm Lâm Hàn, gằn từng chữ nói:
Cái gì?
Lâm Hàn điếng người, như bị sét đánh đứng chết trân tại chỗ! Trong đầu của hắn như nổ vang, từng âm thanh ong ong trong óc khiến hắn đứng không vững. Sau đó, tinh thần Lâm Hàn cũng dần trở nên kích động, đôi mắt mở trừng trừng, hắn nắm chặt lấy cổ áo Lã Thiên Thanh, gần như là gào thét hỏi:
Ngươi đang nói cái gì? Nàng... có phải nàng là Tuyết Thiên Lăng hay không? Tuyết Thiên Lăng là sư tỷ của ngươi? Là sư tỷ của ngươi đúng không?
Câm miệng!
Lã Thiên Thanh cũng gầm lên giận dữ:
Những lời của Lã Thiên Thanh lúc này, Lâm Hàn gần như đã nghe không lọt tai được nữa.
Trong đầu hắn lúc này chỉ tràn ngập cảm giác vui mừng! Đây là lần đầu tiên sau hai năm, hắn nghe được tin tức của Tuyết Thiên Lăng!
Hơn nữa còn là tin tức khá chính xác, ít nhất, hắn biết được thân thế của nàng, việc tìm kiếm sau này có lẽ cũng dễ dàng hơn nhiều.
Hơn nữa, hắn còn biết được, hắn thực sự làm cha rồi!
Là con trai đúng không? Phong nhi! Nó là Lâm Phong, hay là Tuyết Phong? Gì cũng được, chỉ miễn nó là con của mình là được rồi.
Chỉ là, nghĩ đến hai mẹ con nàng đang phải chịu khổ sở ở nơi kia. Tuyết Thiên Lăng tu vi không thể tiến bước, giá trị với sư môn cũng sẽ giảm mạnh, còn may, Phong nhi lại là một sự đảm bảo cho địa vị của nàng nên mới nhất thời yên ổn. Nhưng sự yên ổn này liệu còn kéo dài được bao lâu, Lâm Hàn không đoán trước được điều gì. Phong nhi... nếu theo đúng những gì ghi chép về thân thể Vạn Chúc, vậy thì nó sẽ là một thiên tài tuyệt thế, thiên phú độc nhất vô nhị. Chỉ là... từ nhỏ không có cha bên cạnh, sau này lớn lên, tuổi thơ của nó cũng không được trọn vẹn, sẽ bị chúng bạn cười nhạo... Chỉ nghĩ đến đó thôi, Lâm Hàn đã thấy ruột đau như cắt, thống khổ vô bờ.
Đây cũng là do hắn quan tâm tất loạn mà thôi, trên thực tế, có lẽ tình huống cũng không có đến nỗi bết bát như thế, dù gì thì hai mẹ con nàng cũng rất được cao tầng Võ Đạo Môn quan tâm, tình huống kia chưa chắc đã xảy ra.
Thấy biểu hiện thiên biến vạn hóa của Lâm Hàn, khi thì vui mừng, khi thì khổ sở, khi thì lo lắng, Lê Ân Tĩnh bên cạnh cũng không biết nói gì, trong lòng bất giác nổi lên cảm giác chua xót mờ mịt. Hóa ra... từ trước tới nay, cô ta mới thực sự là người quan trọng nhất của hắn! Còn mình... mình là gì đây?
Lâm Hàn lắp bắp hỏi từng câu, không ngừng nắm lấy hai vai Lã Thiên Thanh mà lắc lắc, hắn không biết rằng, biểu hiện của mình bây giờ thực sự rất ấu trĩ, rõ ràng đã được nói từ trước, nhưng vẫn cố mà hỏi lại, đó cũng là vì hắn quá lo lắng mà thôi, hắn thực sự không mong nghe được hai mẹ con Tuyết Thiên Lăng phải chịu bất cứ khổ sở gì.
Lã Thiên Thanh cười lạnh nhìn Lâm Hàn, đôi mắt đột nhiên đen kịt lại, tỏa ra tràn ngập khí tức hắc ám, khuôn mặt nổi đầy gân xanh, tràn ngập dữ tợn, trong miệng bất giác cũng dài ra hai cái răng nanh cực kỳ khủng bố:
Lâm Hàn nhe răng nhếch miệng, nhanh chóng phát động Mộc giáp thuật bao bọc toàn thân, thuận theo khí thế của Lã Thiên Thanh lùi về phía sau, ánh mắt ngưng trọng nhìn chằm chằm vào đối thủ.
Xung quanh Lã Thiên Thanh bây giờ là một lớp hào quang đen đặc, xen lẫn với màu tím than tử vong, khí tức ma quái tản ra xung quanh tràn ngập sự tà ác, kích thích dục vọng và những thứ dơ bẩn nhất trong tâm trí người khác. Trên tay hắn không còn là thanh trường kiếm hoàng kim tràn ngập chính khí, mà thay vào đó là một thanh ma đao đen đặc, có đao cách là hình đầu lâu có đôi mắt đỏ rực đang gào thét.
Chính bản thân Lã Thiên Thanh cũng như biến đổi hoàn toàn, khuôn mặt anh tuấn tràn ngập cao ngạo kia đã biến mất, thay vào đó là diện mạo người chẳng ra người, quỷ chẳng ra quỷ, đôi mắt tam giác, hàm không có môi, để lộ hàm ra lởm chởm dữ tợn, khuôn mặt hóp lại, hao gầy gần như xương khô vậy!
Cười như điên như dại, Lã Thiên Thanh ma hóa lại nhìn qua Lâm Hàn và Lê Ân Tĩnh, liếm cái mép vốn dĩ không tồn tại của hắn, tràn ngập khát máu nói:
Trong ánh mắt kinh hoảng và kiêng kỵ của Lâm Hàn, ma tướng kia xách đao lao lên, thân hình nhìn như cục mịch với bộ giáp trụ hắc ám nặng trình trịch, nhưng lại nhanh đến khó có thể tưởng tượng, trong nháy mắt đã vọt tới trước mặt Lâm Hàn, khí thế như trời xanh biển rộng khóa chặt hoàn toàn thân thể hắn. Trong phút chốc, Lâm Hàn cảm thấy như trời đất đảo ngược, bản thân đang rơi tự do mà lại không thể nhúc nhích, từng bước từng bước kinh hãi nhìn tử vong đến với mình.
------oOo------