Nguồn:
read.st
Tất cả mọi người ở đây đều sợ ngây người, Lâm Tiêu vậy mà thật sự đáp ứng.
Lưu Lỵ vung tay lên phát lệnh nói.
Chung quanh lập tức có hai đệ tử chạy đi rất nhanh, không bao lâu đã cầm giấy bút chạy tới.
Lưu Lỵ lạnh lùng cười cười, cầm lấy bút viết xuống hai tờ khế ước sinh tử đấu, rồi sau đó ký tên xuống đưa cho Lâm Tiêu.
Dưới ánh mắt của mọi người chung quanh, Lâm Tiêu ánh mắt sắc bén, không chút do dự tiếp nhận khế ước, cũng ký tên mình vào, cũng trả lại một phần cho Lưu Lỵ.
Sinh tử đấu khế ước nhất thức hai phần, đến lúc đó nếu lúc luận võ xuất hiện sinh tử ngoài ý muốn gì đó, có khế ước này rồi thì có thể miễn đi trách phạt.
Cầm sinh tử khế ước Lâm Tiêu sắc mặt bình tĩnh, sinh tử đấu này thoạt nhìn nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, kỳ thật với hắn mà nói ngược lại cũng rất công bình. Lưu Lỵ tấn cấp Chân Võ giả nhất chuyển, tuy rằng còn chưa thông qua xem xét đạt được võ giả huân chương, nhưng đã có được đặc quyền nhất định, trong Huấn Luyện Quán này ra tay với hắn căn bản không hề có áp lực, nhưng hắn chỉ là một đệ tử bình thường, nếu đánh chết Lưu Lỵ vậy thì phiền toái lớn.
Hơn nữa Lâm Tiêu cũng biết rất rõ, mặc kệ mình tránh né thế nào, Lưu Lỵ hận mình thấu xương nhất định sẽ không bỏ qua, thay vì trốn tránh ẩn núp, đợi sau khi đối phương đạt được võ giả huân chương lại nghĩ biện pháp hạ độc thủ với mình, còn không bằng mình quang minh chính đại khiêu chiến, đường đường chính chính đánh với nàng ta một trận.
Lưu Lỵ lên tiếng với đệ tử chung quanh.
Vâng, Lưu Lỵ giáo quan.
Chúng ta thối lui một chút.
Học viên xúm lại bốn phía đều tự động tránh lui về sau. Sinh tử đấu vô cùng nguy hiểm, mỗi người đều dốc hết toàn lực, mà Lưu Lỵ giáo quan càng là Chân Võ giả nhất chuyển, uy lực ra tay bao trùm phạm vi rất lớn, nếu ngộ nhập trong khu vực giao thủ thì, rất dễ dàng bị ngộ thương.
Vương Kiện và Triệu Phi nhìn Lâm Tiêu, biết rõ song phương đã ký khế ước sinh tử đấu, bọn hắn dù khuyên can thế nào cũng vô lực xoay chuyển trời đất, hai người thối lui đến sau đám người bạc bàn với nhau mấy câu, sau đó Vương Kiện vẫn lưu trong đám người quan sát, mà Triệu Phi lại vội vội vàng vàng gạt mở đám người chạy vào trong Huấn Luyện Quán.
Trông thấy rất nhiều đệ tử tản ra, Lưu Lỵ đi nhanh tới:
Lưu Lỵ nhìn qua Lâm Tiêu, hiển lộ ra một cổ tư thế cao cao tại thượng, tràn ngập tự tin. Nàng thân là Chân Võ giả nhất chuyển, đã tham gia võ giả thực chiến khảo hạch, vô luận là trên thực lực hay là trên kinh nghiệm đều hơn xa một đệ tử như Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu lạnh nhạt nói. Hai tháng này mình mất ăn mất ngủ, ngày tiếp nối đêm khắc khổ tu luyện, đã ăn bao nhiêu khổ, chảy bao nhiêu đổ mồ hôi, vì chính là ngày hôm nay, tuy rằng chuyện Lưu Lỵ tấn cấp Chân Võ giả nhất chuyển nằm ngoài dự liệu của mình, nhưng Lâm Tiêu không tin, bằng vào mình điên cuồng tu luyện nhiều ngày như vậy, bằng vào tinh thần võ đạo mãi mãi không nhận thua của mình lại kém Lưu Lỵ được nuông chiều từ bé, ngang ngược càn rỡ, chưa trải qua sóng to gió lớn gì.
Giờ khắc này, trong thanh âm Lâm Tiêu lộ ra tự tin rất cường đại.
Cảm nhận được tự tin cường đại của Lâm Tiêu, trong nội tâm Lưu Lỵ không khỏi có chút dao động, nàng nghĩ mãi mà không rõ, Lâm Tiêu dựa vào gì lại tự tin như vậy.
Lưu Lỵ máy động hàng mi đen dài, lập tức lại khôi phục cao ngạo, bộ dáng trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Lưu Lỵ tiến tới một bước, khóe miệng cong lên một tia cười trào phúng.
Tất cả đệ tử ở đây nghe vậy thần sắc đều chấn động, trong ánh mắt nhìn qua Lâm Tiêu toát ra thần sắc thương cảm, bi ai.
Thân là đệ tử Huấn Luyện Quán, bọn hắn đối với võ kỹ công pháp tự nhiên có chỗ hiểu rõ, trong võ giả giới, ngoại trừ các loại trụ cột quyền pháp mà các học viên tu luyện ra, bất luận võ kỹ và công pháp có phẩm giai gì đều cần nguyên khí chèo chống, mà võ giả một khi mở Nguyên Trì, tu luyện võ kỹ, vậy thì thực lực sẽ đột nhiên tăng mạnh, cái này tuyệt không chỉ đơn giản là một cộng một bằng hai.
Nếu như Lưu Lỵ chỉ mở Nguyên Trì thì so với Chuẩn Võ giả bình thường hơn chỉ là nguyên khí ngưng tụ trong cơ thể và một chút khí lực thôi..., nhưng sau khi tu luyện võ kỹ, cả hai sẽ hoàn toàn không cùng một cấp độ.
Lâm Tiêu trong nội tâm chấn động, thần sắc càng thêm nghiêm túc, bất quá ngữ khí vẫn không hề gợn sóng:
Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, đã như vậy, thì để ta kiến thức một chút Đại Ngọc Trấn Uy Chưởng của ngươi đi?!
Ha ha, ta xem ngươi có thể giả bộ đến khi nào, nếu ngươi đã muốn chết như vậy thì ta thành toàn ngươi, một hoàng mao tiểu tử mà thôi, biết cái gì gọi là sinh tử chém giết!
Lưu Lỵ lạnh lùng cười cười, ánh mắt bỗng dưng vô cùng nghiêm nghị, hai chân dùng sức đạp một cái, chạy nước rút tới trước mặt Lâm Tiêu, tốc độ nhanh đến mức khiến người khó có thể tưởng tượng.
Tốc độ Chân Võ giả nhất chuyển thấp nhất cũng đạt đến 25m/s, hiện giờ khoảng cách song phương chỉ có mấy mét, thời gian Lưu Lỵ chạy nước rút chỉ dùng đến một phần mấy giây.
Oanh!
Chỉ nghe một tiếng ầm ầm nổ đùng, Lưu Lỵ tay phải hóa chưởng, hung hăng chụp tới Lâm Tiêu. Đôi bàn tay nàng như ngọc trắng óng ánh sáng long lanh, hồng nhuận phơn phớt sáng bóng, dưới ánh mặt trời hiện ra vầng sáng sáng trong, lông tơ tất hiện, tựa hồ mềm mại ướt át.
------oOo------