Nguồn:
read.st
Lưu Lỵ lau đi máu tươi nơi khóe miệng, ánh mắt vô cùng âm trầm, biết rõ chuyện không thể trái, chỉ đành lên tiếng nói:
Lưu Lỵ lạnh lùng lên tiếng, mấy câu đã đổ tất cả mọi chuyện lên người Lâm Tiêu, quả thật chẳng khác gì đệ đệ Lưu Lực của nàng cả.
Lô Ba lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía rất nhiều đệ tử chung quanh.
Rất nhiều đệ tử ở đây đều hai mặt nhìn nhau, nhao nhao lui về phía sau, ở trước mặt Lưu Lỵ bọn hắn không dám nói gì sai, nhưng nếu thật bảo bọn hắn lật ngược phải trái, lẫn lộn đen trắng, nịnh nọt với Lưu Lỵ thì bọn hắn thân là người trẻ tuổi da mặt còn chưa dày đến mức như thế.
Sau lưng Lô Ba, hai người Vương Kiện, Triệu Phi vội vàng lên tiếng, muốn giải thích gì đó, nhưng không đợi bọn hắn nói hết lời đã bị Lô Ba khoát tay ngăn cản.
Lô Ba lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt lại rơi vào trên người Lưu Lực:
Lô Ba ánh mắt đạm mạc, nói năng có khí phách.
Lưu Lực trong nội tâm tâm thần bất định không thôi, biết rõ lời mình nói sẽ cực kỳ mấu chốt, ánh mắt của hắn du động, trùng hợp đối mắt với tỷ tỷ Lưu Lỵ, trong nội tâm đột nhiên một phát hung ác, cung kính nói:
Lưu Lực chậm rãi nói, nói chuyện ngày đó thành Lâm Tiêu ngấp nghé Thối Thể Đan trên người mình, lợi dụng thủ đoạn hèn hạ đổ đấu với mình, mình nhất thời không cẩn thận, kết quả bị lừa đi Thối Thể Đan.
Lưu Lỵ ngữ khí đông cứng nói, âm thầm tán thưởng không thôi với lời đệ đệ nói, trên thực tế, nàng cũng biết đệ đệ của mình là mặt hàng gì, nhưng chỉ cần song phương thống nhất thì nàng không tin, nơi này có đệ tử nào lại dám mạo phạm quyền uy của mình xuất đầu thay Lâm Tiêu kia.
Lô Ba lạnh lùng hỏi thăm, ngữ khí bình thản không có một tia biến hóa.
Lưu Lực không chút do dự gật đầu đáp lại, đến lúc này hắn đánh chết cũng sẽ không đổi lời
Lô Ba gật đầu, thanh âm lại bỗng nhiên lạnh lùng xuống:
Lô Ba sắc mặt lạnh lùng, thần thái không giận tự uy.
Lời này vừa nói ra, toàn bộ luyện công đại sảnh phảng phất như đất rung núi chuyển, tất cả mọi người đều sợ ngây người, cơ hồ không thể tin được lỗ tai của mình.
Có đệ tử sắc mặt tái nhợt, nơm nớp lo sợ lên tiếng, thanh âm cũng đang run rẩy.
Đệ tử bị trục xuất Huấn Luyện Quán, chuyện này ở Tân Vệ Thành cơ hồ rất ít xảy ra, mặc dù nói giữa rất nhiều Huấn Luyện Quán Tân Vệ Thành cũng không thuộc về một hệ, bị một Huấn Luyện Quán trục xuất còn có thể được Huấn Luyện Quán khác thu. Nhưng chỉ cần là đệ tử bị Huấn Luyện Quán trục xuất, bình thường đều đại biểu bản tính của hắn không chịu nổi, Huấn Luyện Quán còn lại cũng sẽ châm chước, đặc biệt là Lô giáo quan còn lấy lý do đối phương vô liêm sỉ không hề có võ đức để trục xuất, một khi Lưu Lực bị đánh lên dấu ấn này thì thậm chí trực tiếp hủy đi tiền đồ của hắn.
Lưu Lỵ nhướng mày, vội vàng lên tiếng nói, mà Lưu Lực ở một bên cũng ngây dại.
Lô Ba cười lạnh một tiếng, không chút khách khí.
Đệ tử chung quanh đều ngẩn ngơ, mà Lưu Lực càng hoàn toàn ngốc mất, hắn như thế nào cũng thật không ngờ kết cục mọi chuyện lại thế này, mà ngay cả ba người Lâm Tiêu trong lòng cũng giật mình, lúc trước ba người bọn họ cũng không nhìn thấy Lô giáo quan ở đâu.
Lưu Lực tuy rằng hung hăng càn quấy, nhưng dù sao cũng chưa trải qua sóng to gió lớn gì, lập tức sợ tới mức thân như run rẩy, lạnh run, khuôn mặt phút chốc thảm trắng như tờ giấy, hai chân cơ hồ đứng không vững, vẻ mặt cầu xin nhìn qua tỷ tỷ của mình.
Lưu Lỵ sắc mặt cũng bỗng nhiên biến đổi, trong lòng có một chút bối rối, nếu đệ đệ của mình thực bị Huấn Luyện Quán trục xuất, chẳng những thể diện Lưu Lực mất hết, mà ngay cả nàng, thậm chí Lưu gia bọn hắn cũng sẽ hoàn toàn mất mặt, ở bên ngoài bị người phỉ nhổ.
Sắc mặt lập tức thay đổi mấy lần, Lưu Lỵ ngẩng đầu nhìn qua Lô Ba, cười lạnh nói:
Lưu Lỵ tự giác thân là Chuẩn Võ giả, khoảng cách Chân Võ giả nhất chuyển chỉ có một bước ngắn, mà Lô Ba tuy là giáo quan Huấn Luyện Quán, nhưng hắn đã hơn ba mươi mà mới chỉ là Chân Võ giả nhất chuyển, vô luận là thiên phú, hay là phát triển tương lai, Lưu Lỵ nàng đều trên Lô Ba, bởi vậy trong nội tâm Lưu Lỵ luôn có một cổ ngạo khí, không để Lô Ba vào mắt.
------oOo------