Nguồn:
read.st
Bạch y thị nữ dẫn Diệp Bạch đi qua một lối đi nhỏ, xuyên qua phiến rừng cây rậm rạp, cúi cùng tới một kiến trúc cao lớn hùng vĩ xây bằng đá.
Kinh Tiêu Kiếm Khí Đường! Một cái biển đen thật lớn cách đó không xa, phía trên là năm chữ màu vàng như rồng bay rắn chạy.
Bốn gã hắc y nam tử cầm kiếm, đứng hai bên không nhúc nhích, phảng phất như bốn tượng gỗ. Nhưng khí tức cường đại mơ hồ lộ ra trên người lại không khỏi khiến người ta kinh hãi.
Bốn người này, thực lực yếu nhất cũng là đê giai huyền sĩ.
Diệp Bạch âm thầm khiếp sợ, không hổ là nội tông, ngay cả trông cửa đã là bốn gã sơ giai huyền sĩ, ở phương diện này đã quá dọa người.
Giống như nhìn ra nghi hoặc của hắn, bạch y thị nữ kia cười giới thiệu:
Diệp Bạch "Oh" một tiếng, lập tức không nói gì nữa. Bạch y thị nữ thấy thế, liền dẫn theo hắn đi lên thềm đá. Tới trước cửa, bốn gã hắc y thị vệ khoát tay ngăn lại, nhưng lúc này bạch y thị nữ lấy ra một thanh kiếm màu vàng, chuôi kiếm có khảm một lệnh bài hình chiếc lá, bốn gã hắc y thị vệ nhất thời cung kính hành lễ, lui ra phía sau, để lộ đường đi.
Bạch y thị nữ thi lễ, sau đó để Diệp Bạch đi trước, nàng theo sau, đi vào đại môn đen thui kia. Nhất thời, khung cảnh to lớn khiến Diệp Bạch có chút khiếp sợ.
Chỉ thấy đại đường rộng gần ngàn thước, đèn đóm sáng rực, hai bên là những bàn gỗ Hồng Đàn, ngồi bên cạnh là mười mấy nhân vật quan trọng của Diệp gia, những lão giả râu tóc bạc trắng. Diệp Bạch nhìn một cái, lập tức phát hiện truyền công trưởng lão Diệp Nam Sơn cũng có ở đó, chấp sự trưởng lão Diệp Chuẩn, tả hộ pháp trưởng lão Diệp Nguyên Vũ, hữu hộ pháp trưởng lão Diệp Cửu Thần, bốn người này hắn nhận ra, còn những người khác thì không quen biết. Bất quá chỉ cần đoán cũng biết bọn họ cùng vai vế.
Giữa sân là năm người ngồi song song, đúng là Diệp Phá, Diệp Bất Phàm, Diệp Huyễn, Diệp Thiên Mị, Diệp Bồng Lai. Nghĩ không ra bọn họ lại tới sớm hơn mình, Diệp Bạch cười cười. Bạch y thị nữ kia liền nói nhỏ, bảo hắn ngồi bên cạnh Diệp Bồng Lai.
Năm người nhìn thoáng hắn một cái, ai cũng không nói gì, chỉ có ánh mắt Diệp Phá hiện vẻ oán độc, chỉ chợt lóe nhưng Diệp Bạch lại nhạy cảm thấy được. Kỳ thật Diệp Bạch hiểu rõ tâm tư đối phương, mình ở trước mặt mọi người từ chối yêu cầu của hắn, sau đó trong thí luyện đạt được bài danh thứ hai, đoạt được linh khí pháp trận mà đáng lẽ thuộc về hắn, cho nên hiển nhiên hắn khó chịu. Nhưng linh khí pháp trận cỡ này Diệp Bạch tự nhiên không thể nhường, bởi vậy cũng chỉ mỉm cười. Lúc trước trải qua trận đấu với La Long Hạc, hắn đã sớm vững tin thực lực của mình không thua bất cứ đệ tử ngoại tông nào, bởi vậy đối với Diệp Phá, hắn không hề do dự từ chối. Nếu như bị làm phiền thì hắn cũng không do dự ra tay, dù sao nơi này cũng không phải là ngoại tông, ở đây thân phận địa vị mấy người giống nhau. Truyện "Vô Tận Kiếm Trang (Bản dịch vipvandan) " Truyện "Vô Tận Kiếm Trang (Bản dịch vipvandan) "
Nhìn thấy sáu người đã tới đủ, một vị bạch phát trưởng lão đứng dậy, ho khan một tiếng nói:
Trưởng lão nói xong, liền vỗ tay, nhất thời đệ tử bốn phía đồng loạt vỗ tay theo, không ít trưởng lão cũng vỗ tay. Trong đó, bốn trưởng lão truyền công, chấp sự, tả hữu hộ pháp có tiếp xúc với bọn họ nhiều một chút, nên hăng hái vỗ tay. Thấy đám người Diệp Bạch nhìn về phía bọn họ, liền gật đầu một cái.
Tiếng vỗ tay vang lên được một lúc, vị bạch phát trưởng lão kia lúc này khoát tay bảo dừng lại, nói:
Hắn đột nhiên dừng lại lấy hơi, rồi hưng phấn nói tiếp:
Nhất thời phía dưới sôi nổi hẳn lên, tất cả mọi người mặt mày vui vẻ, hiển nhiên thí luyện đệ tử Diệp gia thắng lợi cũng chính là bọn họ thắng lợi.
Thấy vậy, bạch phát trưởng lão cũng không ngăn cản, ngược lại tiếp tục nói:
Nhất thời tiếng vỗ tay lại lần nữa vang lên, hơn nữa so với lần đầu còn mạnh hơn, thời gian lâu hơn.
Sau khi vỗ tay xong, bạch phát trưởng lão kia không khỏi chuyển giọng, nói:
Bạch phát trưởng lão vừa nói xong, nhất thời mọi người dưới đài không khỏi buồn chán, hiển nhiên đối với việc La gia dành được danh hiệu đệ nhất cảm thấy khó chịu
Giọng nói lần nữa thay đổi, bạch phát trưởng lão tiếp tục nói:
Phía dưới lần nữa vang lên một trận hoan hô, thấy thế bạch phát trưởng lão hài lòng gật đầu, lần nữa phất tay bảo bọn họ ngừng hoan hô lại, đột nhiên trầm giọng nói:
Tất cả mọi người không biết nói gì, đám người Diệp Bạch dưới đài cũng không khỏi hai mặt nhìn nhau, đều dở khóc dở cười. Vị trưởng lão này tựa hồ thích làm người ta ngồi trên xe bay lên tận trời, lát sau lại hăng hái đè đầu người ta xuống. Lần này không biết lại nói tin gì xấu đây. Truyện "Vô Tận Kiếm Trang (Bản dịch vipvandan) "
Quả nhiên....
Sắc mặt bạch phát trưởng lão trầm xuống, thanh âm có chút trầm thấp nói:
Mọi người dưới đài không khỏi xôn xao, đều nghị luận, nhưng bạch phát trưởng lão không chút để ý, tiếp tục hét to:
Nói tới đây, hắn dừng lại, đến khi thấy ánh mắt mọi người đều nhìn hắn, lúc này mới dùng ngữ khí vô cùng ngưng trọng nói:
"Ầm" một tiếng, nhất thời cả đại sảnh Diệp gia lâm vào hỗn loạn, tin này khiến không ít kẻ ngồi không yên, tiếng ồn ào nổi lên. Ngay cả đám người Diệp Bạch cũng hoảng sợ không thôi, hai mặt nhìn nhau, thừ người ra.
Điều này khiến đám người Diệp Bạch trong phút chốc khó có thể chấp nhận, trước đó còn đắc ý, nhưng lúc này đã tan thành mây khói, đám người gục đầu xuống uể oải.
Đều là người tuổi trẻ, tuổi tác cũng không hơn kém bao nhiêu, nhưng thực lực sao lại kém xa như vậy?
Tất cả mọi người đều thầm hỏi trời tại sao lại bất công như thế.
------oOo------