Giọng già nua trong thạch thất nói ra.
Lục Đông nói ra.
Trong thạch thất, giọng già nua hỏi.
Lục Đông nói ra.
Giọng già nua trong thạch thất thở dài, lập tức yên tĩnh.
Sáng sớm hôm sau, Lục Thiếu Du chậm rãi mở mắt ra, trong mắt bắn ra hai đạo tinh quang như ẩn như hiện, hào quang quanh người thu liễm lại, khí tức và thân thể đã khôi phục hoàn toàn, thương thế kia thế đã được Âm Dương Linh Vũ Quyết cùng Quy Chân Đan trị khỏi hoàn toàn.
Lục Thiếu Du nghĩ thầm trong lòng, nếu như không có Quy Chân Đan, thương thế của mình cũng không khôi phục nhanh như thế.
Sau khi thu thập một phen, Lục Thiếu Du ra khỏi phòng đi tới phòng nhỏ, Lục Vô Song cùng Lục Tiểu Bạch, La Lan thị ba người đang trong tiểu sảnh.
Lục Vô Song nhìn thấy Lục Thiếu Du trước tiên, hỏi.
Lục Thiếu Du nói ra, hiện tại thương thế đã là hoàn toàn khôi phục.
Lục Vô Song kinh ngạc, thương thế Lục Thiếu Du ngày hôm qua nàng tận mắt nhìn thấy, mặc dù nói không phải quá nặng, nhưng cũng không phải quá nhẹ, khôi phục thương thế nhanh như thế này làm nàng cảm thấy hơi khó tin.
Lục Tiểu Bạch hưng phấn không thôi, về sau đi theo bên cạnh công tử, tiền đồ của hắn vô cùng sáng lạn.
La Lan thị nói ra.
Thần sắc Lục Thiếu Du hơi đổi, mình ở hậu viện đang rất tốt a.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du lập tức cười lạnh một tiếng, nói:
Đệ cũng không muốn phải mang ơn, nhận tổ quy tông, đệ không nợ Lục gia cái gì, đệ càng không có hứng thú với Lục gia.
Thiếu Du, thế nhưng mà...
Lục Vô Song nhướng mày, dường như đã sớm suy đoán ra kết quả này.
Lục Thiếu Du nói xong, lập tức rời khỏi đình viện.
La Lan thị thở dài một hơi.
Trên đường đi Lục Thiếu Du nghĩ thầm trong lòng, lập tức không quan tâm nhiều như thế, bản thân mình đối với Lục gia cũng không có hứng thú gì.
Ra khỏi Lục gia, Lục Thiếu Du đi thẳng tới Thiên Bảo Môn, trên người còn có năm mươi viên Quán Đính Đan và hai nghìn kim tệ, tăng thêm một viên Tăng Nguyên Đan, còn có Đề Khí Đan, Lục Thiếu Du nghĩ sẽ bán ra trả hết nợ.
Trong phòng nhỏ Thiên Bảo Môn, Độc Cô Băng Lan kinh ngạc nói ra.
Vũ chấp sự nói.
Nha hoàn Thúy Ngọc trầm tư một chút, đôi mắt dễ thương đảo quanh, lập tức nhẹ nhàng nói ra.
Độc Cô Băng Lan dường như đang hỏi ý kiến nha hoàn Thúy Ngọc.
Nha hoàn Thúy Ngọc nói ra.
Vũ chấp sự nói ra.
Một đại hán của Thiên Bảo Môn từ ngoài cửa vào nói ra.
Độc Cô Băng Lan và nha hoàn Thúy Ngọc nhìn nhau, lập tức nói ra.
Lục Thiếu Du chậm rãi tiến vào Thiên Bảo Môn, ngày hôm nay vẫn trong ngày mừng năm mới, sinh ý Thiên Bảo Môn dù không tệ nhưng trên quầy có không ít người đang lựa chọn vật phẩm.
Một đại hán Thiên Bảo Môn mang theo Lục Thiếu Du đi vào trong phòng nhỏ xa hoa lúc nãy.
Lục Thiếu Du nhìn thấy Độc Cô tiểu thư cùng Vũ chấp sự, còn có nha hoàn Thúy Ngọc đang đứng bên cạnh.
Độc Cô Băng Lan cười nói.
Lục Thiếu Du cười cười, lập tức ngồi xuống.
Vũ chấp sự nói:
Hiện tại cả trấn Thanh Vân cũng biết, Lục Thiếu Du chính là vũ giả tam hệ, chẳng lẻ không đáng giá chúc mừng sao.
Ha ha, vận khí mà thôi.
Lục Thiếu Du nói nhỏ, xem ra tin tức Thiên Bảo Môn rất linh thông, lập tức móc năm mươi viên Quán Đính Đan và một viên Tăng Nguyên Đan, một viên Đề Khí Đan còn có tấm ngọc tinh tạp, nói:
Ta tới đây trả nợ a, phiền toái Vũ chấp sự, một lần nữa cầm cho ta một trăm phần dược liệu.
Không có vấn đề.
Vũ chấp sự nói ra, lập tức nhìn chằm chằm vào viên Tăng Nguyên Đan mà Lục Thiếu Du lấy ra, thần sắc sững sờ, cẩn thận quan sát trong tay, cuối cùng thần sắc kinh ngạc nói ra:
Lục thiếu gia, đây chính là Tăng Nguyên Đan?
Đúng vậy, đúng là Tăng Nguyên Đan.
Lục Thiếu Du nói ra.
Vũ chấp sự kinh ngạc nói.
Lục Thiếu Du cũng thật không ngờ mình luyện Tăng Nguyên Đan lại có giá trị cao hơn đan dược nhị phẩm bình thường nhiều như thế.