Hô...
Sáng sớm ngày thứ hai, Lục Thiếu Du phun ra một ngụm trọc khí trong người, hào quang sáng bóng quanh người đã không còn nữa.
Lục Thiếu Du mở hai mắt ra, trong ánh mắt mang theo vui vẻ, cứ theo đà này, chỉ cần hắn có đủ kim tệ mua dược liệu thì hắn chắc chắn không ngừng đột phá lên cao hơn.
Sau khi luyện chế viên Tăng Nguyên Đan thứ hai, Lục Thiếu Du liền luyện hóa viên Tăng Nguyên Đan này, trong tay hắn vẫn còn một viên Tăng Nguyên Đan, Lục Thiếu Du lại không dám tiếp tục luyện hóa, luyện hóa một viên cần tiêu hao thời gian không ngắn, cho nên tiếp tục phục dụng viên tiếp theo thì hiệu quả sẽ giảm nhiều, đây chính là lãng phí.
Còn lại một viên Tăng Nguyên Đan, hắn định mang nó đi bán, sau đó lại đổi một ít dược liệu tiếp tục luyện chế, Lục Thiếu Du đoán bản thân mình tiếp tục như thế, không tới ba tháng sẽ thanh lý toàn bộ số nợ trên người.
Lục Thiếu Du tính tính toán toán thời gian, hắn ở trong mật thất này ngây ngốc bảy ngày, ngày hôm nay chính là lễ mừng nằm mới của thế giới này.
Trên thế giới này có một ít phong tục gần với thế giới trước, Lục Thiếu Du hiện tại càng nhớ về thế giới trước, nhưng mà kiếp trước đã là quá khứ, hiện tại quá khứ đã không còn bao nhiêu sức nặng với hắn, chỉ là hồi ức mà thôi.
Lục Thiếu Du lo lắng, sau khi thu thập một phen, lại thu Hỏa Long Đỉnh vào trong trữ vật giới chỉ, hắn rời khỏi mật thất.
Trong đình viện, La Lan thị vô cùng lo lắng, đã bảy ngày Lục Thiếu Du vẫn chưa về.
Lục Vô Song nói ra, nhưng mà nội tâm của nàng vẫn lo lắng không dứt.
Lục Tiểu Bạch nhìn vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài đình viện, hắn nhìn thấy Lục Thiếu Du đang từ xa đi tới.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du, La Lan thị mới buông lỏng tâm tình, nhưng ngoài miệng vẫn không ngừng trách cứ vài câu.
Lục Thiếu Du nhìn thấy thần sắc mẫu thân, trong lòng của hắn có cảm giác ôn hòa, đây chính là cảm giác tình thân.
Lục Vô Song nhìn Lục Thiếu Du nói ra.
Lục Thiếu Du hỏi.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du lập tức sững sờ, trong trí nhớ của hắn, chính mình từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ đi từ đường, hiện tại bảo hắn đi, hắn không có bao nhiêu hứng thú.
La Lan thị lập tức nói ra.
Lục Thiếu Du nói ra.
La Lan thị nói.
Lục Thiếu Du hỏi.
Lục Vô Song nói nhỏ.
Lục Thiếu Du nói, trong mắt đã mang đầy lãnh ý, đoán chừng Lục gia thấy mình bây giờ trở thành võ giả mới cho phép mình tiến vào từ đường, nhưng mà với hắn mà nói hắn không thèm.
La Lan thị nói ra, trong thần sắc đã mang theo giận dữ, đồng thời trong ánh mắt mang theo khẩn cầu nhìn Lục Thiếu Du.
Trong nội tâm Lục Thiếu Du run lên, trong lòng mẫu thân vẫn hy vọng mình có thể đi vào từ đường Lục gia, sau đó chính là hy vọng mình có thể vào một ngày nào đó nhận tổ quy tông, nhưng mà mình hoàn toàn không có quá nhiều hảo cảm với Lục gia này.
Nhìn thấy thần sắc của mẫu thân, Lục Thiếu Du lại không cách nào cự tuyệt được.
La Lan thị nhìn thấy Lục Thiếu Du đáp ứng, lập tức cao hứng ra mặt, ý cười hiện ra trong mắt.
Mọi người ngồi xuống, trên bàn đã bày ra rất nhiều mỹ thực, vô cùng phong phú, ít nhất trong trí nhớ Lục Thiếu Du thì đây là lần đầu tiên ăn được nhiều món ngon như thế.
Lúc ăn cơm nhìn ra được tâm tình La Lan thị thật tốt, vẫn gấp thức ăn cho Lục Thiếu Du cùng Lục Vô Song, còn có Lục Tiểu Bạch đang ngồi bên cạnh.
Ăn cơm xong, Lục Vô Song mang theo Lục Thiếu Du đi tới từ đường Lục gia.
Lục Thiếu Du nói ra, tỷ thí trong tộc hắn không có hứng thú tham gia.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du nói.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du hỏi, nghe nói qua Vân Dương Tông, nhưng mà hắn không hiểu.
Lục Vô Song nói.
Lục Thiếu Du hỏi.
Lục Vô Song trả lời, lập tức nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, lại nói: