Vũ chấp sự đáp sau đó lập tức lui ra khỏi phòng.
Lần tiếp theo đến con đường chuyên buôn bán đan dược cùng binh khí và các loại tài liệu luyện đan, đánh giá xung quanh một chút, Lục Thiếu Du không hề do dự tiên và Thiên Bảo Môn. Bây giờ hắn là khách quý của Thiên Bảo Môn rồi
Lục Thiếu Du tất nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tiết kiệm kim tệ tốt như vậy, hơn nữa Thiên Bảo Môn cũng mua đan dược.
Hai đại hán canh giữ trước cửa thấy Lục Thiếu Du, biết Lục Thiếu Du quen biết tiểu thư nhà mình thì càng thêm khách khí.
Lục Thiếu Du nói.
Một đại hán lập tức khách khí dẫn Lục Thiếu Du tới bên cạnh quầy hàng hôm trước, Vũ chấp sự cũng ở trong đó.
Nhìn thấy Lục Thiếu Du, Vũ chấp sự mỉm cười nói.
Lục Thiếu Du móc ra Quán Đính Đan đã chuẩn bị từ trước, nói với Vũ chấp sự.
Hai mắt Vũ chấp sự sáng ngời, nhận lấy Quán Đính Đan trong tay Lục Thiếu Du cẩn thận xem xét, nói:
Quán Đính đan này tuy là nhất phẩm đan dược nhưng đan phương lại có rất ít người biết. Đây là đan dược gần tiếp cận nhị phẩm đan dược, có hiệu quả tăng cường chân khí của Vũ giả, so với những đan dược khác tốt hơn rất nhiều. Trình độ luyện chế Quán Đính Đan này cũng đạt đến thượng đẳng, không tệ, không tệ. Lục thiếu gia, người là bằng hữu của tiểu thư nhà chúng ta, bình thường Thiên Bảo Môn bán ra Quán Đính Đan giá 50 kim tệ, như vậy đi, chúng ta sẽ mua đan dược này 50 kim tệ.
Vậy đa tạ Vũ chấp sự rồi, nhưng thế thì không hay lắm.
Lục Thiếu Du nói nhưng trong lòng thầm nghĩ có trời mới biết các ngươi có bán 50 kim tệ hay không, nhưng tính toán tài liệu luyện đan có mười lăm kim tệ, giờ bán 50 kim tệ là đã được món lợi kếch sù rồi a, sau này mình không lo thiếu kim tệ nữa.
Vũ chấp sự nói.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói;
Giúp ta chuẩn bị bốn phần dược liệu hôm qua.
Lục thiếu gia chờ một chút, ta lập tức đi chuẩn bị.
Vũ chấp sự vội vàng cung kính nói rồi lập tức đi về phía sau.
Tại một căn phòng bên trong, Vũ chấp sự nói với nói với Độc Cô Băng Lan.
Tiểu thư, Lục thiếu gia lại tới, còn mang theo một viên Quan Đính Đan, hơn nữa lại muốn mua dược liệu giống hôm qua, đoán chừng là tài liệu luyện chế Quan Đính Đan.
Quán Đính Đan.
Độc Cô Băng Lan nhận lấy đan dược Vũ chấp sự đưa nhìn một hồi sau đó đưa cho Thúy Ngọc, nói:
Thúy Ngọc, ngươi nhìn xem Quán Đính Đan này.
Quán Đính Đan này tuy là nhất phẩm đan dược nhưng đã gần đến cấp nhị phẩm, người biết rõ đan phương của Quán Đính Đan cũng tuyệt đối không phải Linh giả bình thường, xem ra trên người vị Lục thiếu gia này có không ít bí mật a.
Nha hoàn Thúy Ngọc nói nhỏ.
Vũ chấp sự, sau này Lục thiếu gia chính là khách quý của Thiên Bảo Môn, ngươi tự biết làm gì rồi chứ? Còn nữa, nói cho hắn biết, chuyện hắn đến Thiên Bảo Môn, Lục gia tuyệt đối sẽ không biết.
Ta hiểu rồi thưa tiểu thư, ta sẽ lập tức đi thu xếp mọi việc.
Vũ chấp sự cáo lui, vội vàng đi chuẩn bị.
Trong Thiên Bảo Môn, Lục Thiếu Du đánh giá xung quanh một chút. Hắn phát hiện hôm nay trong Thiên Bảo Môn có đơn giá của một số đan dược nhất phẩm, tất cả đều trên dưới bốn mươi kim tệ. Trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi âm thầm nghĩ, xem ra hôm nay Thiên Bảo Môn không hề lừa mình.
Một lát sau Vũ chấp sự đi từ phía trong ra đưa cho Lục Thiếu Du vài bọc nhỏ.
Lục thiếu gia, dược liệu người cần đã chuẩn bị xong rồi, đây là 50 kim tệ, người kiểm tra một chút.
Dược liệu này bao nhiêu?
Lục Thiếu Du nói, trong lòng nhẩm tính, số dược liệu này khoảng tầm 60 kim tệ, trên người mình có 20 kim tệ cộng thêm 50 kim tệ vừa bán Quán Đính Đan nữa là vừa đủ.
Vũ chấp sự cười nói.
Lục Thiếu Du kỳ quái nói, trong lòng lại nghĩ Thiên Bảo Môn này đối với mình quá tốt đi.
Vũ chấp sự cười nói.
Có lợi mà không chiếm chính là đồ ngốc, Lục Thiếu Du tất nhiên sẽ không khách khí.
Vũ chấp sự nói, sau đó lập tức nhẹ giọng cười:
Lục Thiếu Du đang định rời đi thì nghe Vũ chấp sự nói vậy, trong lòng đột nhiên kinh hãi, sau đó lập tức lảng tránh:
Ra khỏi Thiên Bảo Môn, Lục Thiếu Du đến một chỗ, sau khi xác định xung quanh không có người mới đem những vật trong tay thu vào giới chỉ trữ vật thần bí, sau đó lập tức quay về Lục gia.
Trên đường đi, nghĩ đến lời nói của Vũ chấp sự, Lục Thiếu Du bắt đầu cảnh giác. Mình ra vào Thiên Bảo Môn thường xuyên sẽ không tránh khỏi bị người Lục gia để ý, hơn nữa, Thiên Bảo Môn dường như cũng đang âm thầm điều tra mình.
Trong lòng Lục Thiếu Du khẽ nói, sau đó lập tức tiến thẳng về Lục gia.
Thân là một thiếu gia vô dụng, bà ngoại không đau, cậu không thương, bây giờ Lục Thiếu Du cảm thấy thân phận này cũng không có gì tồi tệ, ít nhất bây giờ ở Lục gia cũng không bị đói chết, lại không có ai thèm để ý xem mình làm gì, bằng không khi mình muốn làm một số chuyện cũng không dễ dàng như vậy.
Đêm đến, Lục Thiếu Du lại đến mật thất trong kho củi, Nam thúc đã sớm chờ ở đó.
Lục Thiếu Du hỏi, hôm trước Nam thúc đã nói từ hôm nay sẽ bắt đầu một tháng tu luyện.
Nam thúc cười không có ý tốt nói.
Sắc mặt Lục Thiếu Du lập tức trầm xuống, đây không phải chuyện gì tốt a.
Nam thúc nghiêm mặt nói.
Lục Thiếu Du nói, Nam thúc nói vậy thì nhất định có đạo lý riêng, vì cái mạng nhỏ của mình sau này, phải kiên trì.