Nguồn:
read.st
Bát này dùng một loại đá nham thạch màu đen mài đi mà thành, phong cách thô cuồng lại không mất phần tinh tế. độ lớn đủ để đổ vào bốn năm bầu rượu.
Bầu rượu là một loại đá Hàn Tuyền Ngưng Thúy hiếm thấy điêu khắc mà thành, thế nhưng bầu rượu này đã có giá trị liên thành.
Hổ Mãnh phát hiện Vũ La nhìn chằm chằm bầu rượu, không khỏi cười nói:
Hai người liếc nhìn nhau cùng mỉm cười, cảm thấy thân thiết hơn không ít.
Hổ Mãnh bày bát lớn ra. rót rượu ra, bầu rượu nhỏ kia rõ ràng có một trận pháp trữ vật, cũng không biết rốt cuộc chứa bao nhiêu rượu ngon, rất nhanh đã rót đầy hai bát to.
Rượu màu hổ phách, hương thơm xông mùi.
Vũ La cùng không khách khí. bưng lên uống một ngụm. rượu của Hổ Mãnh mang đến cùng phải cao hơn mấy đẳng cấp so với Linh Tuyền Tiên Tửu của nhà ăn.
Hổ Mãnh mỉm cười, bưng bát lên không hiện sơn không lộ thủy, chậm rãi uống một hơi không ngừng. uống đến đáy bát hướng lên trời.
Buông bát to xuống, Hổ Mãnh lau miệng:
Hổ Mãnh lại rót rượu cho mình. Vũ La ở bên cạnh nhìn, ung dung nói:
Hổ Mãnh “Cười gian” một trận, lại một hơi uống hét rượu trong bát. lúc này mới nói:
Vũ La bừng tỉnh, hai người nhịn không được lại mỉm cười.
Hai bát to chạm nhau; Vũ La ừng ực ừng ực hai ngụm, lần này Hổ Mãnh không có một hơi cạn sạch, hắn đặt bát xuống, nhìn nhìn Vũ La nói:
Vũ La cũng rất thành thật gật đầu. Hổ Mãnh thô trung hữu tế, nhưng không mất vẻ hào sảng. Vũ La giao tiếp với hắn cũng là ăn ngay nói thẳng.
Hổ Mãnh gật đầu nói:
Hắn nói Diệp đại nhân tự nhiên là chỉ Diệp Trọng Lạc. trong lòng Vũ La rất rõ ràng. Diệp Niệm Am còn chưa đảm đương nổi một tiếng tôn xưng của Hổ Mãnh.
Khi Hổ Mãnh nói lời này mắt nhìn chằm chằm mặt của Vũ La. Làm cho hắn thất vọng chính là, Vũ La vẫn tỏ ra bình tĩnh như nước.
Hổ Mãnh ngây người ngẩn ngơ, có chút phiền muộn bưng bát to lên uống một ngụm:
Vũ La tuyệt đối không kinh ngạc về chuyện Diệp Trọng Lạc nhìn thấu nội tâm của mình - người ta chính là lão hồ ly sở trường Đại Diễn Thần số kia mà.
Hổ Mãnh gật đầu, tiếp đó lại lắc lắc đầu. hắn vừa chậm rãi rót rượu vừa nói:
Ta nói ngươi có thể không tin. ta không phải vì Diệp đại nhân mà đến. ta là vì Cốc thần bộ.
Sao lại nói như vậy?
Vũ La mặt không đổi sắc.
Cốc Mục Thanh dọc trên đường đi chiếu cố đối với hắn, khó tránh khỏi có người nhìn ra chút đỉng Hổ Mãnh lăn lộn ở Tu Chân Giới nhiều năm như vậy, nếu như chút đạo hạnh ấy cũng không có, vậy mới thật là kỳ.
Hồng Ba Đạo Nhân là Cốc Mục Thanh áp giải tới, Bạch Thắng Kiếp mặc dù đi theo, thế nhưng nhiệm vụ này là của Cốc thần bộ, Bạch Thắng Kiếp chỉ có thể tính là hỗ trợ.
Hồng Ba Đạo Nhân tự bạo mới làm cho Thập Phương Quỷ Độn chạy trốn. Cốc thần bộ không ngăn cản được, điều này có một phần trách nhiệm của nàng
Vũ La có chút hiểu được:
Hổ Mãnh sửng sốt. khó có thể tin nhìn Vũ La:
Vũ La bĩu môi, nhưng không nói gì.
Hổ Mãnh gật đầu:
Thoáng dừng lại, hắn lại nói tiếp:
Vũ La suy nghĩ một phen, yên lặng gật đầu:
Hổ Mãnh gật đầu:
Diệp Trọng Lạc đón ánh mặt trời phun ra một ngụm trọc khí. cả người dường như thoải mái không ít.
Một trận bước chân dồn dập nhanh chóng mà tới, cạch cạch lân lầu, Cốc Mục Thanh sắc mặt xanh xám vừa nhìn thấy Diệp Trọng Lạc đã ấm ức nói:
Diệp Trọng Lạc nở một nụ cười ung dung nhàn nhã, chờ Cốc Mục Thanh nói như pháo liên thanh xong. lúc này mới bình thản chỉ một cái ghế:
-Ngồi đi.
Cốc Mục Thanh lắc đằu quầy quậy, ra vẻ giận dỗi:
Diệp Trọng Lạc cười hiền lành, lắc đầu:
Cốc Mục Thanh càng nổi giận trừng mắt nhìn lão. Diệp Trọng Lạc thoải mái cười to hiếm có. Cốc Mục Thanh chán nản:
-người...
Nàng đặt mông ngồi lên ghế.
Diệp Trọng Lạc cười một trận. dần dần ngưng lại. bưng tách trà lên thổi thổi lá trà nhưng không có uống:
Cốc Mục Thanh vẻ mặt có chút không hài lòng, nhưng vẫn nói:
Diệp Trọng Lạc vui mừng cười cười, vừa uống trà vừa hài lòng nói:
Cốc Mục Thanh hai má ửng hồng, nhăn nhó nói:
Diệp Trọng Lạc buông tách trà xuống, hướng về phía Cốc Mục Thanh chỉ vào hai mắt của mình trêu tức:
Cốc Mục Thanh sửng sốt, không rõ ý tứ gì.
Cốc Mục Thanh nhịn không được xì một tiếng, nhoẻn cười.
Diệp Trọng Lạc một lần nữa ngồi trở lại. nhàn nhã ung dung, nâng tách trà lên thản nhiên nói:
Cốc Mục Thanh duờng như nghĩ tới cái gì, muốn nói lại thôi.
Diệp Trọng Lạc cảm giác được, suy nghĩ một chút, cuối cùng nói:
-Thế nhưng...
Diệp Trọng Lạc xua tay:
Diệp Trọng Lạc tỏ vẻ cô đơn. nhìn mặt trời bên ngoài cửa sổ, khe khẽ thở dài.
Cốc Mục Thanh đành phải ngừng lại từ đây, những nghi ngờ trong lòng lại càng thêm sâu đậm.
Diệp Trọng Lạc xoay người lại. nói với nàng:
Vừa nói đến Vũ La, lực chú ý của Cốc Mục Thanh quả nhiên bị dời đi:
Cốc Mục Thanh không hiểu.
Diệp Trọng Lạc dường như có ý định bồi dưỡng cho Cốc Mục Thanh một tập quán tư duy, chậm rãi giải thích:
------oOo------