Nguồn:
read.st
Mộc Thần Trủng là nơi hẻo lánh, nếu Bán Yêu tộc muốn tìm nàng, nhất thời cũng khó tìm ra.
Vũ La bất đắc dĩ đáp ứng, thật ra hắn còn một ý tường khác, là mang Nam Vinh Âm về Trung Châu, tìm một địa phương trông giữ, nàng cũng sẽ không về Thần Hoang hải được.
Sau khi cáo biệt Nhan lão cùng Nhan Chỉ Vi, Vũ La chuẩn bị mang theo hai nữ nhân rời Thanh Khâu, trở lại Lạc Nhật hoang nguyên. Hắn điều khiển cụm mây trắng, vừa bay ra khỏi Thanh Khâu chừng mười mấy dặm, bỗng nhiên giữa không trung có một bóng đen giáng xuống thật mạnh, đánh cho cụm mây trắng tan tác, biến thành đạo Ngọc Ấn Linh phù, vù một tiếng chui trở lại trong lòng Vũ La.
Ba người Vũ La thét lên kinh hãi, từ độ cao ngàn trượng rơi xuống dưới. Ba người còn chưa kịp định thần, đã thấy một bàn tay khổng lồ lăng không hút mạnh, Vũ La chỉ cảm thấy một cỗ hấp lực khổng lồ kéo hắn vào trong bàn tay ấy.
Lực lượng nọ hùng mạnh tới mức không thể phản kháng.
Bàn tay nọ bắt được Vũ La, chủ nhân của nó lập tức hiện hình giữa không trung. Đây là một lão nhân thân cao hơn sáu mươi trượng, đầu tóc khô vàng rối nùi, trên trán có ba đạo yêu văn màu đỏ, đôi mắt nhỏ xíu bắn ra hung quang bốn phía.
Trong Thanh Khâu vang lên một tiếng gầm giận dữ:
Vũ La âm thầm kêu khổ:“Thì ra là Thiết Hoành Giang, lần này hỏng bét, e rằng lão già này hận thấu xương mình..
Nhan lão thét lên giận dữ, âm thầm phát lực, lập tức có hai cỗ lực lượng đỡ lấy Nhan Chỉ Vi cùng Nam Vinh Âm bị trói âm thầm hạ xuống.
Thiết Hoành Giang tức giận nói:
Thân hình lão nhanh chóng thu nhỏ lại, hóa thành hình dáng người thường, vác Vũ La đã bị phong ấn toàn thân lên vai, quát to một tiếng:
Xung quanh thân lão thình lình bạo phát một mảng huyết quang, dẫn động vô số bọt nước trong không khí xung quanh bạo phát, nháy mắt đã xuyên qua trời quang, xuất hiện ngoài ngàn dặm.
Nhan Chỉ Vi vội vàng chạy tới, thấy Thiết Hoành Giang đã đi rồi, nôn nóng giậm chân:
Không biết Nhan lão đã đứng trên ngọn sơn phong gần đó từ lúc nào, lắc lắc đầu bất đắc dĩ:
Thiết Hoành Giang phát động Huyết Hà độn, Đông Thổ không có ai có thể đuổi kịp Nhan Chỉ Vi lo lắng:
Vậy làm sao bây giờ? Hoàn Hồn Thảo đã dùng rồi, lấy gì đi cứu Vũ La?
Nhan Chi Tây cũng không nghĩ ra biện pháp gì, cúi đầu cau mày suy nghĩ nửa ngày, rốt cục cắn răng một cái:
Thiết Hoành Giang dám bắt người trước cửa Thanh Khâu, Nhan lão trong lòng nổi giận. Đại Thánh Yêu tộc khí tức hùng bá cực thịnh, quét sạch vẻ ôn nhu nho nhã ngày thường:
Vũ La bị Thiết Hoành Giang vác trên vai, chỉ cảm thấy tiếng gió ào ào rung động bên tai như sấm động. Cảnh vật hai bên nhanh chóng lui về phía sau, với nhãn lực của hắn vẫn không thể nhìn kịp. Vũ La cảm thấy hoảng sợ, không ngờ tốc độ lão nhân này kinh người như vậy.
Tốc độ như vậy, Vũ La phỏng chừng dù là Nhan lão hoặc Hồng Phá Hải cũng không có cách nào đuổi theo, xem ra muốn được cứu, chỉ có thể đợi ba ngày sau.
Quả nhiên, mặt sau vẫn không thấy truy binh. Thiết Hoành Giang lấy tốc độ kinh người này điên cuồng chạy đi mấy canh giờ, cũng mệt thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi.
Lão ngừng lại trong một ngọn núi hoang mà Vũ La không biết, không chút khách sáo vứt Vũ La trên đám loạn thạch ngổn ngang, giơ tay lau mồ hôi trán.
Lưng Vũ La đập vào đá nhọn, đau đớn vô cùng.
Đôi mắt nhỏ hẹp của Thiết Hoành Giang bắn ra hung quang bốn phía, nhìn Vũ La chằm chằm, xòe bàn tay to như chiếc quạt lá bồ, lạnh lùng hỏi:
Vũ La lắc đầu:
Thiết Hoành Giang khẽ cau mày, nhìn hắn chăm chú:
Vũ La mỉm cười:
Thiết Hoành Giang cười hăng hắc:
Tuy rằng dáng người lão đã thu nhỏ lại, nhưng cũng có thể xếp vào hạng ‘người khổng lồ’. Dáng người Vũ La đã được xem là cao lớn cường tráng, cao hơn người bình thường nửa cái đầu, nhưng trước mặt Thiết Hoành Giang vẫn còn thua một cái đầu.
Thiết Hoành Giang tiện tay xách hắn lên, đi nhanh về phía trước, vừa đi vừa nói:
Vũ La nghe vậy giật mình kinh hãi, ngoài miệng nói:
Lão muốn giết ta ư, chẳng lẽ lão không cần Hoàn Hồn Thảo?
Ngươi cho rằng Thiết mỗ là kẻ ngốc sao, Thần Hoang hải xảy ra động tĩnh lớn như vậy, sao ta không biết? Chỉ cần bắt vài tên Bán Yêu tộc hỏi qua một chút, thừa biết Hồng Phá Hải cần Hoàn Hồn Thảo để làm gì.
Vũ La hết sức bất ngờ:
Lão biết rồi...
Hừ, đương nhiên biết. Hồng Phá Hải chỉ có một truyền nhân, Hoàn Hồn Thảo tới tay chắc chắn sẽ sử dụng ngay tức khắc.
Vậy vì sao lão còn ước hẹn Nhan lão ba ngày sau gặp ở Đối Nguyệt nham?
Thiết Hoành Giang xách hắn lên đối mặt với mình, nhếch môi cười lạnh:
Trên mặt Thiết Hoành Giang lộ vẻ trêu chọc:
Vũ La lại giật mình kinh hãi:
Lão đã nhìn ra ta là...
Nói thừa!
Thiết Hoành Giang hừ lạnh một tiếng khinh thường:
Vũ La á khẩu nghẹn lời. Từ Hồng Phá Hải đến Thiết Hoành Giang, đám quái vật sống mấy vạn năm này quả nhiên kẻ nào kẻ nấy hết sức tinh mình, lại thêm hùng mạnh.
Thiết Hoành Giang nhìn hắn chăm chú, hừ một tiếng lại nói:
Vũ La đang muốn hỏi lão một đường sinh cơ này là cái gì, Thiết Hoành Giang thình lình vỗ vào người hắn một cái, Vũ La chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm, hôn mê lập tức.
Cũng không biết qua bao lâu, Vũ La từ từ tỉnh lại, phát hiện mình đang ngồi trên một đám cỏ, xung quanh toàn là đồi núi thấp bé. Hắn ngơ ngác nhìn quanh, tuy rằng đầu có thể cử động, nhưng tứ chi vẫn bị phong bế.
Thiết Hoành Giang đang ở cách đó không xa, cởi bỏ dây quần, vô cùng sảng khoái tưới Lão xoa xoa đùi, quay đầu lại nói với Vũ La:
Vũ La được lão nhắc nhở, cảm thấy quan sát, bất ngờ thốt lên:
Thiết Hoành Giang tưới cây xong, vung vẩy lão Nhị vô cùng thô tục:
Lão cũng không rửa tay, xách Vũ La lên đi thẳng tới Vũ Uyên sơn. Hai chân lão sải bước thật nhanh, mỗi bước vượt qua khoảng cách ba mươi trượng. Thiết Hoành Giang vừa đi vừa
------oOo------