Nguồn:
read.st
Gần đây đám đệ tử Thanh Ngọc cung được người xu nịnh, bèn cảm thấy như ở trên mây, cho rằng Thanh Ngọc cung đã có thể sánh ngang Cửu Đại Thiên Môn.
Trên thực tế những năm gần đây Thanh Ngọc cung thế lực hung mãnh, những kẻ cố ý kết giao cùng bọn họ đều nhắm vào mỏ ngọc túy, tự nhiên toàn nói những lời mà bọn họ thích nghe. Cũng vì như vậy mới khiến cho một tên người hầu mắt mọc trên trán, ngay cả Nhược Lô Ngục cũng không coi ra gì.
Bất quá Vi Phụng Hiếu hiểu rất rõ Nhược Lô Ngục là nơi nào, cho nên y mới ngoan ngoãn xuống khỏi pháp bảo ngoài năm mươi dặm, đi bộ mà tới.
Chẳng qua trong thời gian gần đây Vi Phụng Hiếu cũng quá thuận lợi, cho dù đạo tâm kiên định cũng khó lòng tránh khỏi có chút kiêu ngạo. Tuy rằng y biết rõ Nhược Lô Ngục không thể khinh suất mạo phạm, nhưng tự cảm thấy địa vị Thanh Ngọc cung của mình lỗi lạc. Huống chi mình là Vi Phụng Hiếu, cũng là đại cao thủ cảnh giới Đạo Cảnh Đan Đằng. Cho nên tiếng gọi hùng hồn của y, đúng như suy nghĩ của Vũ La cùng Diệp Niệm Am, rõ ràng là có ý thị uy.
chỉ tiếc sau tiếng kêu của y, khiến cho hung thú trong vòng trăm dặm xung quanh hoảng sợ chạy tán loạn, nhưng bên trong Nhược Lô Ngục lại không có chút phản ứng nào.
Ba thầy trò đứng bên ngoài trong khoảng thời gian uống cạn chén trà, trong Nhược Lô Ngục vẫn không có ai ra nghênh đón.
Tên đệ tử bên trái đùng đùng nổi giận, lớn tiếng quát:
Vi Phụng Hiếu nhướng mày, khẽ quát một tiếng răn dạy đồ đệ:
Lý Dung, bình tĩnh một chút.
Dạ, sư phụ.
Lý Dung lui về phía sau một bước, nhưng ánh mắt nhìn về phía Nhược Lô Ngục lại tỏ ra oán độc vô cùng.
Lúc này Vi Phụng Hiếu cũng đã hiểu rõ, đây là Nhược Lô Ngục cố ý cho mình phơi nắng, để trách mình không hiểu quy củ. Y thầm hừ lạnh một tiếng trong lòng, cũng mười phần bất mãn: ngươi cũng chỉ là một kẻ coi ngục, không khỏi không biết tự lượng sức mình.
Tuy rằng y trong lòng phẫn nộ, nhưng tên người hầu kia là người Thanh Ngọc cung mình, không thể bỏ lại mặc kệ, cho nên ngẫm nghĩ một chút, sau đó hạ lệnh:
Tên đệ tử An Tích Linh bên phải vâng lệnh, tiến tới trước đại môn Nhược Lô Ngục.
Vốn bình thường nếu có người tới Nhược Lô Ngục, trong căn nhà đá nhỏ màu đen bên cạnh tự nhiên sẽ có người tiến ra nghênh đón, nhưng hôm nay là phiên trực của Mã Hồng, buổi sáng y đã dẫn người tới đây dạo vài vòng, sau đó trở về nhà ăn chiếm một bàn, bắt đầu chơi bài cửu, Hiện tại tất cả ngục tốt đều đang ăn trưa trong nhà ăn, nên trong nhà đá không có ai cả.
An Tích Linh tới cửa, ngẩng đầu lên nhìn thấy hai pho tượng Bệ ngạn cách mặt đất chừng vài trượng, miệng Bệ ngạn ngậm vòng cửa. Y không có cách nào khác đành phải bay lên, dùng sức đập mạnh vòng cửa.
Quả nhiên bên trong vang lên một giọng bất thiện quát lớn:
An Tích Linh tức tới nỗi thất khiếu bốc khói:
Thanh âm kia không khách sáo chút nào:
An Tích Linh giận tím mặt:
ngươi nói cái gì? ngươi lặp lại lần nữa xem?
Ta nói, chỉ bằng vào Vi Phụng Hiếu, vẫn còn chưa xứng!
ngươi...
Lòng bàn tay An Tích Linh chợt lóe linh quang, pháp bảo xuất hiện, định tấn công vào đại môn Nhược Lô Ngục, chợt bị một bàn tay từ phía sau giữ lại, An Tích Linh quay đầu lại:
Vi Phụng Hiếu bình thản nói:
Lui lại trước đã.
nhưng sư phụ, bọn này không biết trời cao đất rộng, dám lên tiếng nhục mạ người...
Vi sư tự biết chuyện này, lui lại.
-Dạ.
An Tích Linh không cam lòng lui xuống, Vi Phụng Hiếu đứng ở trước cửa, thản nhiên nói:
Vi Phụng Hiếu cũng có chút kiêu căng, ra ý là các ngươi đã bắt người của chúng ta, ta nhất định phải nói lý với các ngươi một phen, Thanh Ngọc cung gần đây thuận lợi vô cùng, bất giác Vi Phụng Hiếu có cảm giác mọi sự đối với mình hết sức thuận buồm xuôi gió, không hề có suy nghĩ ở dưới mái nhà thấp thì phải cúi đầu. Huống chi y cơ hồ không biết mình đang ở dưới mái nhà thấp.
Trước đại môn Nhược Lô Ngục hiện ra một cơn trốt xoáy linh quang màu đen, bọn Vũ La, Kiều Hổ, Mã Hồng đã ra ngoài.
Vũ La tỏ vẻ thờ ơ:
Vi Phụng Hiếu tỏ ra ôn hòa:
Vũ La cười thầm trong lòng, khẽ khoát tay:
Tự nhiên không cần Kiều Hổ tự mình chạy đi thông báo, đã có một tên ngục tốt nhanh chóng chạy đi.
Lý Dung cười khẩy liên hồi:
Vũ La khẽ cau mày, ngăn tên ngục tốt vừa chạy đi:
Dứt lời bèn vung tay lên:
Lý Dung nổi giận, xông lên phía trước chộp ra một trảo, năm đạo linh lực sắc bén như đao nhắm vào cổ Vũ La:
Trong mắt Vũ La chợt lóe hàn quang, vừa định ra tay, không ngờ Vi Phụng Hiếu một tay giữ đệ tử mình lại:
Lý Dung, dừng tay.
Sư phụ, tiểu tử này thật sự đáng giận...
Vi Phụng Hiếu vung tay lên, ném Lý Dung ra phía sau, không để ý tới y đang đùng đùng nổi giận, nói với Vũ La:
Vũ La hết sức ngạc nhiên, hắn đã gặp nhiều kẻ tự cho mình đúng, nhưng chưa từng thấy kẻ tự cho mình đúng tới mức này, chỉ bằng vào trình độ kém cỏi của đệ tử ngươi, muốn chộp chết ta sao? Bản Đế Quân không đánh cho sư nương y nhìn không ra y đã là may mắn lắm rồi...
Gặp phải đôi thầy trò cực phẩm như vậy, Vũ La cũng không biết nói gì, đành khoát tay hạ lệnh:
Không bao lâu sau, cơn trốt xoáy linh lực kia lại xuất hiện, Diệp Niệm Am ra khỏi Nhược Lô Ngục. Theo sát phía sau lão là một tiểu nha đầu tinh linh quỷ quái, không phải Diệp Thanh Quả còn ai?
Đôi ngươi hắc bạch phân minh linh động của tiểu nha đầu láo liên không ngớt, nhưng Vũ La không nhìn nàng một lần nào. Tiểu nha đầu cảm thấy buồn bực, ra vẻ bất mãn tới đứng cạnh Mã Hồng.
Mã Hồng là người sống mấy chục năm, mắt sáng như đuốc, chỉ liếc nhìn qua đã hiểu rõ tâm tư tiểu nha đầu, quả thật có chút buồn rầu, khủng Long nữ này tức giận Vũ Đại nhân, e rằng mình cũng bị vạ lây không tránh khỏi.
Vi Phụng Hiếu hai tay khẽ động một chút, coi như là ôm quyền:
Diệp Niệm Am chỉ thản nhiên nhìn y:
Vi Phụng Hiếu hừ lạnh một tiếng:
An Tích Linh đã không nhịn được nữa:
------oOo------