Như vậy chỉ có một điểm tốt duy nhất, chính là không có chuyện ngục tốt hoành hành bá đạo.
Vũ La đi thẳng tới tầng trên cùng, mắt thấy lần tuần tra phòng giam lần này sắp sửa kết thúc. Thế nhưng tới phòng giam số hai, bên trong hoàn toàn không có tiếng động nào cả, Vũ La khẽ cau mày, trên giường trong phòng giam bày biện rơm rạ lộn xộn, một bóng người co rúc trong góc giường không nhúc nhích.
Vũ La ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới buông tiếng than dài, có cảm giác xót thương đồng loại, khẽ lầm bầm:
Phạm nhân này đã không còn chút sinh cơ, tuy rằng còn cách cánh cửa phòng giam, nhưng Vũ La vẫn có thể cảm nhận được.
Trong Nhược Lô Ngục, cho dù là tầng trên cùng cũng nhốt phạm nhân cấp bậc Đại Ma giống như Hồng Ba đạo nhân, cũng là nhân vật hùng cứ một phương trong phe Ma đạo, không ngờ lại có kết cục thê lương như vậy. Bọn họ chết đi không có chút tiếng tăm gì, trước lúc lâm chung không có ai ở bên bầu bạn.
Vũ La lắc lắc đầu, sau khi rời khỏi giếng bèn tới báo cáo cho Diệp Niệm Am theo quy định.
Cả Nhược Lô Ngục nghe tin này lập tức hành động, tất cả ngục tốt lớn nhỏ lập tức vọt tới bên ngoài phòng giam chầu chực. Lần này Vũ La không lấy gì làm hăng hái, đi theo sau Diệp Niệm Am xác nhận tình trạng từ vong của phạm nhân, thu liệm thi thể, sau đó phòng giam là thiên hạ của đám ngục tốt, vẫn theo quy cũ, Ban Đầu vào trước, ngục tốt vào sau.
Hiện tại Vũ La đã có chút thân phận, bất quá khiến cho hắn dở cười dở khóc chính là, Kiều Hổ liên thủ cùng Mã Hồng chèn ép hắn.
Lần trước thành quả lục soát phòng giam của Vũ La vẫn còn sờ sờ ra đó, mọi người đã quá rõ ràng, Kiều Hổ và Mã Hồng cũng cảm thấy nếu để Vũ La đi vào trước, những người khác sẽ không còn bảo bối gì cả. Hai người bọn họ vừa nói như vậy, đám Ban Đầu ai nấy lo lắng vô cùng, đùn đẩy một hồi đưa hắn xuống sau cùng.
Vũ La chỉ có thể nở một nụ cười khổ.
Chẳng qua là hiện tại hắn cũng thật sự không có lòng dạ nào lục soát phòng giam, chỉ ở bên ngoài tán gẫu cùng đám ngục tốt.
Chờ đám Ban Đầu ai nấy hớn hở ôm bảo vật ra ngoài, Lúc này Vũ La mới tiến vào, Phù Cổ ra tay, vơ vét được mười mấy món bảo vật mang ra chia cho đám ngục tốt.
Còn về ngọc túy, pháp bảo cấp cao... Vũ La đã giữ lại trước đó. Ngọc túy của hắn cơ hồ tiêu hao không còn, cho nên cần phải bổ sung.
Mà hiện tại Vũ La bình phẩm pháp bảo tốt xấu chỉ có một tiêu chuẩn: hợp khẩu vị Thần Điểu Đồng Hoàn chính là pháp bảo tốt, không hợp chính là phế vật.
Đây là tầng một trong giếng, nhốt phạm nhân cấp thấp nhất. Tuy rằng cũng có không ít bảo bối lưu lại, nhưng thứ thật sự có giá trị không nhiều. Vũ La chỉ tìm được một món bảo bối tốt, vứt cho Thần Điểu Đồng Hoàn.
Thần Điểu Đồng Hoàn đạt tới cấp bậc này, nuốt một vài món pháp bảo không cách nào lập tức thăng cấp được, kế tiếp cần phải có một thời gian dài tích lũy, những món còn lại không có giá trị gì với Vũ La, nhưng là bảo bối tuyệt đối rất tốt đối với đám ngục tốt, đám ngục tốt chen chúc ùa tới cảm tạ Vũ La.
Bên ngoài, đám Ban Đầu nhìn Vũ La tiện tay phân phát những bảo bối trân quý kia cho đám ngục tốt, ai nấy ngắm nghía không thôi, lại không tiện tự hạ thân phận mình đi tranh đoạt với đám ngục tốt, cho nên trong lòng tiếc nuối vô cùng.
Mã Hồng đấm ngực giậm chân:
Đám Ban Đầu thấy vô cùng có lý, cho nên rất nhanh tất cả đã quyết định xong, Lần lục soát phòng giam kế tiếp, Vũ La khó tránh khỏi số phận ‘lao công’.
Chuyện khiến cho Vũ La cảm thấy kỳ quái chính là, bất kể là lần trước hay lần này, cũng không thấy Diệp Niệm Am tham gia, Mộc Dịch Trạc cũng rất nhiệt tình với công tác lục soát phòng giam, nếu như lần này y không bị trọng thương, chắc chắn cũng sẽ là người đầu tiên đi vào như lần trước.
Chẳng lẽ Diệp Niệm Am thật sự thanh cao vậy sao...
Đến lúc ăn cơm tối xong, đám ngục tốt nhiệt tình vẫn chưa tản đi, còn đang thảo luận ngươi được cái gì, ta được cái gì, Bởi vì dù sao người đông bảo vật ít, thông thường vài người mới được chia một món. Nếu người nào muốn lấy, vậy phải bù lại bằng thứ khác cho những người kia, cho nên có không ít người đang thương lượng chuyện này.
Bất quá phàm người nào gặp Vũ La cũng cười hì hì, chào một câu Vũ Ban Đầu mạnh giỏi. Hiện tại Vũ La là thần tài của mọi người, tầm mắt hắn sắc bén, tính tình lại hào phóng, cho nên ai cũng muốn kết giao.
Tới bây giờ, Vũ La trùng sinh cũng chỉ mới nửa năm. Nửa năm trước, mọi người ở đây nhìn thấy hắn chỉ tỏ vẻ xem thường. Nửa năm sau, mọi người gặp hắn ai nấy cũng cúi đầu khom lưng, sự khác biệt lớn lao trong đó khiến cho người ta không dám tin tưởng.
Chẳng qua Vũ La hiểu rất rõ ràng ai là huynh đệ chân chính, ai là huynh đệ rượu thịt. Vui chơi giải trí với những ngục tốt này cũng không có vấn đề gì, nhưng không thể chia sẻ bí mật cùng bọn họ. Cả Nhược Lô Ngục này, chỉ có một người duy nhất là Vũ La hoàn toàn tin tưởng: Thác Bạt Thao Thiên.
Dù là Kiều Hổ cũng không bằng.
Có ngục tốt mang tin tới, Diệp Niệm Am bảo hắn thu thập thi thể tên phạm nhân vừa chết, mang lên Vọng Sơn các gặp lão.
Lần trước Vũ La cũng làm chuyện này, bất quá lúc ấy hắn còn là một tên ngục tốt nho nhỏ. Hiện tại hắn đã là Ban Đầu, còn bảo hắn làm chuyện này, trong lòng hắn cảm thấy hơi kỳ quái.
Bất quá hắn vẫn tuân theo lệnh của Diệp Niệm Am, đi vào nhà giam thu thập thi thể, cho vào quan tài, vác trên vai lên Vọng Sơn các.
Bên trong vang lên một tiếng thước đánh bốp, Diệp Thanh Quả kêu đau oai oái:
Diệp Niệm Am tức giận hừ lạnh:
Diệp Thanh Quả lầm bầm:
Cháu không muốn làm tiên tử gì cả, làm nha đầu khó bảo còn hơn...
Cháu nói cái gì tiên tử?
Không có gì, không có gì, cháu nói là cháu biết chữ, cháu đã biết chữ này rồi...
Vũ La cố nhịn cười, tiến lên một bước lên tiếng nói:
Diệp Niệm Am biết hắn đã tới, lập tức mở cửa phòng. Lúc này vẻ mặt lão nhân gia hết sức uy nghiêm, tay cầm một cây thước.
Diệp Niệm Am bình thản nói.
Vũ La đặt quan tài ngoài cửa, phủi bụi y phục, sau đó tiến vào. Bên cạnh bàn, Diệp Thanh Quả đang phùng mang trợn mắt, đánh vật với bút lông, Vũ La lén liếc nhìn qua, chỉ thấy trên giấy vết mực loang lổ, mấy chữ triện xiên xẹo như giun bò, thê thảm không nỡ nhìn lâu, Hắn không nhịn được phì cười, lập tức bị Diệp Thanh Quả hung hăng nguýt dài một cái.
Vũ La vốn muốn nhịn cười, Diệp Thanh Quả nguýt hắn, hắn lập tức bật cười lớn.
Diệp Niệm Am cũng đỏ mặt, chỉ có thể dạy dỗ cháu mình.
Dưới khí thế hung hăng của tổ phụ, Diệp Thanh Quả không phản kháng được, nổi giận dùng bút lông làm kiếm, hung hăng vạch trên giấy hai đường, không có chút vẻ gì là ngoan ngoãn luyện chữ cả.
Diệp Niệm Am cũng không có cách nào đối với nàng. Đánh vào tay thì tim cũng nhói đau, chẳng lẽ mang cháu mình ra đét vào mông?
Diệp Niệm Am lắc lắc đầu bất đắc dĩ, chỉ vào quan tài nói với Vũ La:
Nhìn từ bên ngoài, Vọng Sơn các chỉ là một tòa tiểu lâu ba tầng, diện tích cũng không lớn, Lúc trước Vũ La cũng đã vào mấy lần, Diệp Niệm Am đưa hắn vào trong, xuyên qua mấy căn phòng, Vũ La phỏng đoán, căn phòng hiện tại mình đang đứng hãn là phòng ở tận cùng bên trong.
nhưng khiến cho hắn cảm thấy kỳ quái chính là, ở bức tường cuối phòng này vẫn còn một cánh cửa nhỏ.
Cửa này chỉ cao bằng đầu người, rộng bằng một người, vừa đủ cho phép một người đi qua, Điểm nổi bật nhất không phải là cánh cửa, mà là ổ khóa trên cửa.
------oOo------