Nguồn:
read.st
Chiếc vòng tay đột nhiên lóe lên hồng quang, Kì Lân Thần Thú uy phong lẫm liệt phóng xuất ra ngoài.
Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Kì Lân Thần Thú cười hì hì nói:
Càn Khôn Như Ý Trạc trầm giọng nói:
Kì Lân thần thú trợn mắt vội vàng nói :
Sau đó lẩm bẩm một câu:
Tiểu Tinh Linh léo nhéo nói:
Càn Khôn Như Ý Trạc giọng giận dữ nói:
Diệu Diệu bay tới trên đỉnh đầu Kì Lân Thần Thú mổ xuống đầu nó nói:
Những tiếng cười kì quái vang lên
Mộc Phong gượng cười nói:
Bà nhà nó chứ, thật phiền toái, bao nhiêu quái vật cãi lộn nhau còn ra gì? Hắn ngừng một lát rồi nói tiếp:
Kì Lân Thần Thú lắc người biến hóa, thu nhỏ lại tầm như Diệu Diệu rồi nhanh chóng nhảy lên vai Mộc Phong, thè lưỡi ra liếm ta chàng ta cười hì hì nói:
Tai Mộc Phong vô cùng ngứa ngáy, vội nói:
Diệu Diệu bay tới đỉnh đầu của Mộc Phong mổ phập phập phập ba nhát vẻ đắc ý nói:
Yên Nhiên mặt đỏ bừng, nói:
Hai tinh linh cười ầm ỹ trong cơ thể Mộc Phong
Mộc Phong nói lớn:
Diệu Diệu lập tức đứng rất nghiêm túc, Kì Lân thần thú ngoan ngoan bò lên trên vai Mộc Phong, hai tinh linh vẫn đang bịt mồm cười thầm:
Yên Nhiên vẻ mặt vẫn đỏ bừng, Mộc Phong vội vàng tiến tới gần nói nhỏ vào tai nàng:
Yên Nhiên mặt đỏ gay, vội vàng nói:
Lập tức một tiếng thở dài vang lên bên ngoài cơ thể Mộc Phong. Mộc Phong bối rối trong lòng nghĩ: “Bà nó chứ, sau này lão tử muốn nói chuyện yêu đương đều không yên tĩnh nổi!”
Diệu Diệu đột nhiên nói:
Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Diệu Diệu trả lời:
Yên Nhin lườm Mộc Phong, nhìn Diệu Diệu cười tưới tắn nói:
Diệu Diệu ngoan, ca ca của ngươi đã ôm tỉ tỉ khác sao?
Còn ôm…
Diệu Diệu đang định lập công thì Mộc Phong vội vàng đưa tay ra bịt chăt lấy mồm nó kéo về phía mình hỏi:
Diệu Diệu vỗ phật phật đôi cánh ngắn có mọc vảy lân giáp nói:
Yên Nhiên trách cứ nhìn Diệu Diệu, đúng là đồ không có đầu óc.
Mộc Phong đột nhiên ôm theo yên Nhiên, bay thẳng về phía trước.
Đuổi theo cấp tốc một khắc đồng hồ, phía trước hiện ra bạch y tiên nữ tà áo phất phơ đứng trên đám mây đang bay đi.
Mộc Phong đặt Yên Nhiên xuống nhanh như một tia chợp lao lên trước:
Hàn Yên lao vào trong lòng Mộc Phong nước mắt tuôn ra giàn dụa không ngừng:
Mộc Phong vuốt mái tóc Hàn Yên một cách yêu thương, đang định an ủi vài câu, thì đột nhiên trước mắt có một bạch y công tử rất đẹp trai tiến tới phía hai người cười nói:
Mộc Phong giật mình lập tức đẩy Hàn Yên ra, trong lòng căng thẳng:
Hàn Yên nhất thời không đề phòng, suýt nữa ngã ra, nàng ta giận dữ nói:
Bạch y công tử bay lên phía trước ôm lấy Hàn Yên thân thiết nói:
Hàn Yên nhìn thấy vẻ mặt Mộc Phong buồn rầu kì quặc, quay người lại ngạc nhiên nhìn bạch y công tử:
Yên Nhiên bay tới ôm lấy Hàn Yên và vị bạch y công tử kia, quay đầu nhìn Mộc Phong nói:
Mộc Phong kinh ngạc không nói nên lời. Hàn Yên lập tức kịp phản ứng lại, đưa tay kéo chiếc mũ đội trên đầu bạch y công tử nói:
Bạch y công tử quả nhiên là Lan Nhi, nàng ta đưa tay ra ôm lấy Hàn Yên, lập tức vẻ đẹp khiến người ta khó cưỡng lại giống như một cơn gió tây bay tới phía Mộc Phong. Mộc Phong vội vàng định thần, nhìn trước ngó sau, thầm nói:
Lan Nhi mỉm cười với Mộc Phong:
Mộc Phong cười nói:
Hàn Yên ngạc nhiên nói:
Tiểu Tinh Linh cướp lời nói:
Đương nhiên là Lan Nhi rồi! ha ha!
Nhiều mĩ nữ khuynh quốc khuynh thành thế này, ta đưa các nàng tới một nơi rồi tiếp tục nói chuyện!
Mộc phong nói xong, cũng không đợi ba nữ nhân trả lời, ánh sáng kim sắc lập tức ôm lấy họ vào trong lòng, một quang cầu lóe lên trên không trung nhanh như một tia chớp. Bay nửa khắc, tay Mộc Phong bấm pháp quyết, lập tức ba nữ nhân được đưa vào trong một chiếc động trắng như ngọc.
Mộc Phong lại dùng không gian khiêu dược quyết bay ra ngoài động, dùng thần pháp nhanh chóng lập một ảo trận lớn ở bên ngoài ngọn núi, lại cẩn thận kiểm tra một lượt mới yên tâm bay vào trong động.
Ba nữ nhân tuyệt thế mĩ nữ vẻ đẹp như xuân lan thu cúc đã đang bắt đầu hàn huyên náo nhiệt, ba nữ nhân thành một cái chợ, bây giờ đúng là vô cùng náo nhiệt.
Một động phủ thật đẹp thật tinh tế, tuyệt đối không phải ngày một ngày hai là có thể làm xong, đặt biết là hồng lăng trên chiếc giường, mùi hương của nữ nhân, những bức tranh trên tường. Hàn Yên và Lan Nhi chưa từng được gặp Vô Ngôn, đương nhiên muốn hỏi Mộc Phong tới cùng. Mộc Phong đương nhiên không thể nào thật thà nói ra việc từng giúp Vô Ngôn trị liệu vết thương nên buộc phải hợp tịch song tu. Chỉ cần mình không thừa nhận, trên thế giới này chỉ có Diệu Diệu là tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình. Mộc Phong dùng thần thức kéo Diệu Diệu thành công thủ đồng minh:
Diệu Diệu cũng dùng thần thức trả lời:
Mộc Phong nói một cách đơn giản với ba nữ nhân về việc đưa Vô Ngôn về động, ba nữ nhân đương nhiên không thể nào tin được chuyện cô nam quả nữ lại không hề xảy ra chuyện gì.
Hàn Yên tính toán rồi thì thầm vào tai Lan Nhi, sau đó quay đầu đưa mắt nhìn Diệu Diệu:
Trong tay đột nhiên cầm một hạt mã não màu hồng phấn lắc lắc trước Diệu Diệu. Diệu Diệu lập tức hạ xuống lòng bàn tay của Hàn Yên nói:
Sau đó ngửi hít hạt mã não, rồi nói:
Hàn Yên mỉm cười:
Được thôi, Diệu Diệu trả lời ta một câu hỏi, ta sẽ cho, được không?
Được, Hàn Yên tỉ tỉ mau nói đi, Diệu Diệu biết sẽ nói và sẽ nói hết!
Phong ca ca ôm Vô Ngôn tỉ tỉ vào trong động sau đó còn làm chuyện gì khác nữa, đúng không?
Hàn Yên liếc nhìn Mộc Phong cười trộm, ánh mắt đó nói cho Mộc Phong rằng bản cô nương tự có cách. Bản thân không thật thà, nàng sẽ có cách để có được khoan dung được nữa! Mộc Phong vội vàng dùng thần thức một lần nữa nhắc nhở Diệu Diệu phải nói là không biết.
Diệu Diệu nói:
Mộc Phong giật mình, Yên Nhiên và Lan Nhi cười ha ha, Yên Nhiên bĩu môi nói:
Mộc Phong không còn lí lẽ gì, đành cẩn thận rút Sinh Hoa Hoàn từ trong vòng tay ra, Sinh Hoa Hoàn sau khi lấy ra, Mộc Phong không khỏi kinh ngạc, tới Tiên Giới không quá một ngày Sinh Hoa Hoàn đã trở nên to như chiếc chậu rửa mặt. Trong đó có một đứa bé xinh đẹp đang ngủ say, da thịt mịn màng, toàn thân hồng hào, Vô ngôn đã thành hình, có lẽ chỉ vài ngày nữa là có thể lại xuất hiện trên Tiên Giới. Ba nữ nhân vừa nhìn, tình mẫu tử lập tức dấy lên trong lòng. Hàn Yên cẩn thận tới gần Sinh Hoa Hoàn, vui vẻ nói:
Mộc Phong trong lòng nhủ thầm:
Rồi sau đó mở Thiên Nhãn cẩn thận kiếm tra một lượt, khí tiên linh xung quanh đã hình thành trạng thái xoáy ốc lan vào trong Sinh Hoa Hoàn, xem ra Năng Tụ Quyết của Tiên Căng Minh Tôn đúng là không thể nào coi thường được. Lòng hiếu kì nổi lên, Mộc Phong phóng thần thức cẩn thận nghiên cứu năng thần quyết. Sau một tuần trà, Mộc Phong đã hiểu rõ được, dùng thần thức suy nghĩ một lát, điểm liên tục vào hư không, sử dụng năng tu quyết vừa mới học được bao phủ lấy toàn bộ ngọn núi vào bên trong. Sau đó Mộc Phong nói ‘kết’, lập tức cả động phủ biến thành trung tâm từ trường, một lượng lớn khí tiên linh bị hút vào trong động.
Diệu Diệu kêu lên:
Ba nữ nhân đột nhiên cũng cảm thấy sự thay đổi của động phủ, Yên Nhiên không hiểu hỏi:
Mộc Phong cười nói:
Ba nữ nhân đều gật đầu đồng ý.
Mộc Phong dùng Thiên Nhãn kiểm tra một lượt xung quanh các bức vách trong động, kim quang phát ra từ mắt đều bị ngăn lại, trên những vách đã này quả có một bình tế trận pháp nhỏ, Mộc Phong khó khăn lý giải, dựa vào khả năng của Vô Ngôn và Không Không trước kia không thể nào tạo ra được một trận pháp kì diệu như thế này, chẳng nhẽ là thần nhân để lại? Mộc Phong dùng thần thức cẩn thận xuyên qua trận pháp trên vách đá, phát hiện ra trong vách đá còn có một quang ảnh khác, phía sau vách đã rốt cuộc cất giấu thứ gì? Mộc Phong kinh ngạc, lặng lẽ vận công pháp, khiến cho thần thức tiếp tục tiến vào trong vách đá…. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------