Nguồn:
read.st
Tiểu Tinh Linh giải thích:
Ánh mắt Mộc Phong có chút mê mang hỏi lại:
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Yên Nhiên liền đáp:
Mộc Phong suy nghĩ giây lát rồi nói:
Tiểu Tinh Linh mỉm cười, tỏ ra hết sức bình thản đáp:
Mộc Phong niệm chú, Phong Ngân trong nháy mắt xuất hiện trước mặt hai người, trên mặt lộ vẻ rất kinh ngạc. Một Phong Ngân Ma Tôn vốn hào nhoáng, đầy khí phách lúc này giống như một đứa trẻ không biết đến thế sự, ngu ngơ hỏi:
Mộc Phong cười lớn nói:
Phong Ngân, chúng ta không ở U Minh Giới, có phải đệ nuối tiếc vì không gặp được người tình trong mộng của mình phải không?
Ý của huynh là chúng ta vẫn sống?
Phong Ngân gãi đầu, không hiểu nổi liền hỏi tiếp:
Vậy chúng ta đang ở đâu?”
Chúng ta đang ở trong cơ thể của Tâm Ngân!
Mộc Phong bình thản báo cho hắn một tin đủ làm hắn kinh ngạc.
Phong Ngân ngẩn ra hồi lâu, con ngươi như nở to hơn, nhưng rồi lại tự lắc đầu nói:
Mộc Phong, chết thì chết, huynh làm gì phải đánh lừa đệ để đệ vui, ở trong cơ thể của Tâm Ngân, cho dù là Thiên quân của Tiên Giới, thì đều giống nhau chỉ có con đường chết!
Ta đâu có lừa đệ, đúng là chúng ta đang ở trong cơ thể của Tâm Ngân, và đang ở cạnh tim của hắn!
Mộc Phong nét mặt đầy vẻ nghiêm túc nói tiếp:
Phong Ngân thấy Mộc Phong không hề đùa mình, tinh thần tập trung lắng nghe một lúc, sau đó cảm thấy rất kì lạ, hắn nói khẽ:
Mộc Phong, chúng ta dường như đang ở cạnh một quả tim, nhưng chúng ta nói to như vậy, hắn tại sao lại không có phản ứng gì?
Ta đã lập một tấm chắn đơn hướng, âm thanh có thể truyền vào, nhưng lại không thể truyền ra ngoài.
Mộc Phong cười nói:
Phong Ngân khôi phục lại trạng thái bình thường, thần sắc kiên nghị, nét mặt tươi cười, đáp lời:
Thần sắc lạnh lùng, Mộc Phong nói:
Ta muốn đệ hút lấy tâm ma của Tâm Ngân!
Cái này……., e rằng lực bất tòng tâm, huynh không biết, tâm ma của Ma Tôn chính là tính mạng, thông thường sẽ được bảo vệ rất cẩn thận, không dễ gì có thể hút được!
Mộc Phong cười lạnh lùng nói:
Phong Ngân phấn khích nói:
Mộc Phong, nếu có thể hút được tâm ma của hắn, công lực của đệ chắc chắn sẽ tăng lên, vốn đã không phải là đệ giúp huynh rồi, mà hoàn toàn là huynh giúp đệ đấy chứ!
Vậy thì được rồi! Đệ vận công chuẩn bị đi.
Mộc Phong vỗ vào vai Phong Ngân nói tiếp:
Mộc Phong không chú ý đến Phong Ngân nữa, thì thầm:
Tiểu Linh Lung, cho ta mượn một chút năng lượng bản nguyên, tốt nhất là vô sắc.
Chủ nhân, đừng có trước mặt Yên Nhiên tỉ tỉ mà giả bộ nho nhã, của ta cũng như của người, người dùng luôn đi.
Tiểu Linh Lung vừa dứt lời, một luồng năng lượng như làn sóng nhỏ được truyền đi không một tiếng động từ giữa trán Mộc Phong xuyên ra ngoài.
Mộc Phong giơ tay lên, Thần linh chi lực cẩn thận thâu gọn năng lượng bản nguyên này, ngón tay động một cái, lập tức tạo ra một đường ống, đường ống này nhỏ, dài, mềm và trong suốt. Hắn quay đầu lại nói với Phong Ngân:
Mộc Phong từ trong cái vòng tay rút quyển “Thánh Ma Bảo Điển” mà hắn lấy được trong Linh Hư Thánh Cảnh ra, đưa cho Phong Ngân.
Phong Ngân hơi hoài nghi, đưa tay ra nhận lấy quyển “Thánh Ma Bảo Điển”, nhập vào ma thức, một lát sau mới thoát ra ngoài, giọng nói run run: “Mộc Phong, có được quyển công pháp này, ước mơ được nhập vào thần sẽ không phải là mơ nữa, đệ….. ”
Mộc Phong lắc tay, ngắt lời của hắn, chàng mỉm cười nói:
Mộc Phong nói xong, phát ra một tia thần thức vào trong đường ống do năng lượng bản nguyên tạo nên, rồi dùng năng lượng bản nguyên bịt kín đoạn trước vào, từ từ đẩy đường ống xuyên qua quang cầu, cẩn thận tránh khỏi ma thức của Tâm Ngân Ma Tôn đang di chuyển quanh tâm ma, theo kinh mạch của ma tâm tiến vào trong tâm ma. Hắn thu hồi lại thần thức, trầm giọng nói:
“Được!” Phong Ngân nhận lấy cái ống mềm mà nóng đến mức bỏng tay, bắt đầu vận công pháp mà hắn mới học được trọng cuốn “Thánh Ma Bảo Điển”, một luồng ánh sáng màu đen từ ngực hắn xuyên ra ngoài, cắm vào ống. Mộc Phong lập tức mở miệng ống, kéo Yên Nhiên bay lùi về sau vài trượng.
Phong Ngân nhắm mắt, nhập sâu vào công pháp, Tâm ma lực của Tâm Ngân Ma Tôn theo đường ống, phát ra ánh sáng màu hắc ám chảy vào trong cơ thể Phong Ngân, xung quanh cơ thể hắn là một lớp ánh sáng màu xanh đen đang chuyển động, ngực phồng lên kịch liệt.
Vốn nghĩ Phong Ngân luyện công sẽ biến thành ma thể đáng sợ, không ngờ hắn lại không hề có sự thay đổi nào, vẫn bộ dạng như thư sinh nho nhã, với sắc mặt trắng bệch. Mộc Phong than thầm: “Xem ra cuốn “Thánh Ma Bảo Điển” này có chút đặc biệt, đúng là công pháp tu ma thượng thừa!”
Đột nhiên Tâm Ngân Ma Tôn cảm thấy tâm thần bất an, cơ thể lại có chút mệt mỏi, dường như năng lượng của bản thân đang bị giảm đi, vội vàng huy động ma thức kiểm tra lại cẩn thận một lần. Đường ống năng lượng bản nguyên uyển chuyển, cẩn thận tránh sự truy tìm của Tâm Ngân Ma Tôn. Hắn không hề tìm thấy điều gì dị thường trong quả tim, cảm giác lao lực của cơ thể ngày càng rõ rệt hơn. Đây là cảm giác rất lạ, từ sau khi trở thành Ma Tôn, hắn chưa bao giờ có cảm giác lao lực như vậy, điều dị thường của hôm nay khiến hắn suy nghĩ, bất giác hoài nghi bản thân luyện công liệu có phải đã có vấn đề, lẽ nào dục tốc bất đạt ?
Cảm giác sức lực suy yếu ngày càng tăng lên, lao lực ngày càng khiến hắn thấy mí mắt như nặng trĩu, đầu óc mụ mị, chỉ muốn ngủ, ma thức không còn tinh nhanh nữa.
Một Tâm Ngân Ma Tôn đã từng cường hãn vô tỉ, kiêu ngạo ngất trời, đã từng muốn độc bá Ám Ma Giới, cuối cùng đã mệt rồi, cơ thể mệt mỏi, uể oải. Chí tôn một giới rồi cũng từ từ dựa lưng vào chiếc ghế hồng ngọc, rồi khẽ thiếp đi.
Giấc ngủ lần này là giấc ngủ ngàn năm, một Ám Ma Giới Chí tôn đã từng gây khiếp sợ cho giới này, từ nay sẽ mãi mãi không tỉnh lại nữa!
Trong cung điện màu đỏ như lửa, từng từng đợt sóng lửa nhấn chìm thân xác của Tâm Ngân Ma Tôn, linh hồn cô độc của hắn giờ đây đã trở nên đờ đẫn, tê dại, đang từ từ bay về U Minh Giới.
Phong Ngân tỉnh lại, ánh sáng u ám đến rợn gai ốc đang lấp lánh trong nhãn thần. Mộc Phong bình tĩnh nhìn hắn, mỉm cười nói:
Phong Ngân kiểm tra toàn bộ cơ thể một lượt, kích động đến mức không nói được nên lời. Mộc Phong cười nói:
Phong Ngân gật đầu, ổn định lại nội khí đang dâng lên, cười một cách ngờ nghệch giống như một đứa trẻ vừa nhặt đồ chơi của người khác. Những lời tâm huyết của Mộc Phong đã đem lại cho Ám Ma Giới sự hùng mạnh và phồn thịnh hàng chục vạn năm, đó là chuyện của ngày sau.
Mộc Phong cười nói:
Ánh mắt đắm đuối nhìn Mộc Phong, Yên Nhiên mỉm cười không thốt lời nào cả.
Phong Ngân nói:
Mộc Phong bình tĩnh hỏi:
Nét mặt quả quyết lạnh lùng, Phong Ngân đáp:
Mộc Phong không có hứng thú lắm với U Minh Giới, hỏi luôn:
Phong Ngân sắc mặt đầy vẻ chán chường trả lời:
Tiểu Tinh Linh ra vẻ giảng giải nói với Mộc Phong:
Chủ nhân, U Minh Giới rất đặc biệt, nắm giữ vòng luân hồi của sinh linh cửu giới, nếu người đến đó, U Minh Giới Chí Tôn là Tiên Căng Minh Tôn có thể sẽ rất vui khi gặp được người đấy!
Tiểu Tinh Linh, ta và U Minh Giới Chí Tôn chưa từng quen biết, làm sao cô ta lại để ý đến ta được?
Mộc Phong cười nói:
Trong lòng hắn lại than thầm: “Tiểu Tinh Linh chắc chắn không muốn mình về Tiên Giới quá sớm, giết chết Tâm Ngân Ma Tôn, bản thân thật sự chưa có được niềm vui, có lẽ chỉ lo lắng cho sinh linh của Ám Ma Giới, mỗi sinh mạng đều đáng quí, cho dù trở về Tiên Giới, chỉ có thù hận cũng trở nên vô nghĩa!”
Trong lòng Mộc Phong hết sức kinh ngạc, lại nghĩ rằng U Minh Giới là một nơi đặc biệt, nếu như công lực của U Minh Giới Chí Tôn bình thường, chẳng phải những kẻ có đủ khả năng của các giới đều vì những người thân và bằng hữu không may chết đi, có thể đến U Minh Giới yêu cầu cho họ được đầu thai kiếp sau tốt hơn, nếu như vậy, Cửu Giới chẳng phải là đại loạn sao?
Mộc Phong điềm đạm cười nói:
------oOo------