Nguồn:
read.st
Ở chính giữa khoảng đất có một tiểu các lâu, trông như được treo lơ lửng giữa không trung vậy, ngoài bốn cột cao lơn trụ nâng toàn bộ các lâu ra thì tứ phía xung quanh đều không còn gì cả, Mộc Phong nhìn chăm chú thì phát hiện ra một thiếu nữ vận y phục mầu xanh, che kín mặt đang ngồi trong các lâu. Hắn không nhìn thấy rõ dáng điệu của thiếu nữ đó, có lẽ trước mặt nàng có một tấm bình phong ngăn cản. Xung quanh nàng có ba vị lão giả toàn thân mặc bạch y đứng bên cạnh, trông thật tiên phong đạo cốt, thần tình tiêu sái, trong cơ thể lại có đến ba trái tiên tâm.
Những tiên nhân bay đến ngày một đông, tưởng như che kín cả bầu trời, cả khung cảnh trông vô cùng tráng lệ, tựa hồ như bách điểu triều phượng vậy.
Mộc Phong bay lên hòa cùng với đám tiên nhân trên không, gần với hắn nhất là một thiếu niên rất trẻ, xem ra chỉ chừng khoảng mười lăm mười sáu tuổi, trên đầu có hai vòng phát hoàn, trông giống như một tiên đồng nhỏ, ngũ quan trông rất ưa nhìn, tuy không có vẻ tuấn tú đăc biệt, nhưng trông rất ngoan ngoãn dễ thương. Nếu một nam nhi khiến cho một nam nhi khác cảm thấy mình ngoan ngoãn, ắt hẳn phải có mị khí gì đó. Người thiếu niên này đúng là thuộc loại người đó, Mộc Phong nghĩ thầm, trước kia chàng đã từng đọc trong điển tịch, người thiếu niên này là tiên nhân sinh ra và lớn lên ngay tại Tiên Giới. Bởi vì những tiên nhân vốn là người phàm giới thăng nhập lên đây không bao giờ có vẻ cười cợt nghịch ngợm, ngoan sự bất kính như thiếu niên này, Mộc Phong đoán thiếu niên này cũng không có ảo hóa, thông thường tiên nhân vẫn dùng bổn thể thị nhân, một là ảo hóa sẽ làm tổn hao công lực một cách vô cớ, hai là không có việc gì mà ảo đi ảo lại sẽ khiến những tiên nhân khác cảm thấy nực cười. Một ngày ở Tiên Giới bằng một năm nơi phàm trần, những tiên nhân được sinh ra trên Tiên Giới lớn rất chậm, thiếu niên này trông khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, có nghĩa tương đương với người phàm trần năm sáu nghìn tuổi thọ, thảo nào mà hắn lại có dáng vẻ của một thiếu niên lão thành như vậy.
Mộc Phong cố tình bay đến bên cạnh thiếu niên đó, cười nói:
Thiếu niên đó đứng chắc trên không trung, quay đầu lại nhìn Mộc Phong rồi cười vui vẻ nói:
Tranh phong mà, hi hi.
Tranh phong gì chứ?
Mộc Phong hiếu kì hỏi tiếp.
Thiếu niên đó liếc Mộc Phong một cái rồi nói:
Có nghĩa là muốn tranh quyền được cùng người con gái trên các lâu kia có thể cùng mình song tu, ở đây chúng ta gọi việc này là tranh phong. Đúng rồi, lão đại, ngươi từ đâu đến vậy?
Từ một tinh cầu màu xanh ở chốn phàm gian.
Mộc Phong cười nói, trong lòng nghĩ thầm: "Nói ra có lẽ ngươi cũng chẳng biết được đâu"
Quả nhiên, thiếu niên đó nghe xong lắc lắc đầu vẻ không biết, rồi lại hiếu kì hỏi lại:
Mộc Phong lấy một thỏi bạch ngọc sư tử khoảng ba tấc, vuông vắn và được làm rất tinh xảo đưa cho chàng thiếu niên nói:
Huynh đệ, tặng ngươi một chút gọi là thành ý, cái này ta lấy từ quê lên, hiếm khi có duyên, kết bạn vậy nhé, ta tên Mộc Phong, còn ngươi?
Oa, lão đại, sao phải hào phóng thế?
Chàng thiếu niên xoa xoa tay, cười vui vẻ, đón lấy thỏi bạch ngọc sư tử từ tay Mộc Phong, rồi mân mê tay không rời, thậm chí còn ngắm không rời mắt, mãi một lúc sau, thỏi bạch ngọc sư tử đột nhiên biến mất trong tay hắn, lúc ấy mới vui vẻ nói:
Mộc Phong gật đầu đồng ý.
Hai người vừa nói dứt câu thì khắp bãi rọng vang lên tiếng nói vang như tiếng chuông của một lão giả:
-Hôm nay, Xuân Mi các ta tổ chức tranh phong hội, cảm tạ các vị đại tiên đã sớm đến tham dự, Lão Thương ta trước tiên xin thông báo qua với các vị về qui định của ngày hôm nay như sau, xin giữ trật tự.
Tất cả những người gây ồn trong đám đông tức thì đều im lặng hoàn toàn.
Mộc Phong nghĩ thầm: “Hóa ra lão giả này là Lão Thương, có lẽ là chủ nhân của Xuân Mi các này.”
Đại la kim tiên Lão Thương nói tiếp:
Tất cả tiên nhân có mặt đều hét vang đồng ý, tiếng hét đồng thanh vang như tiếng sấm rền trời.
Giữa đám đông, một giọng nói lớn vang lên:
Tiếng nói có lực xuyên thấu cực kì mạnh, cả nghìn người có mặt xung quanh đều có cảm giác như có một lực kì bí nào đó đập mạnh vào sâu trong màng nhĩ, vô cùng khó chịu.
Lại có người khác lập tức tiếp lời ngay.
Lão Thương dùng ánh mắt sắc bén của mình quan sát một lượt tứ phía, rồi trầm giọng nói:
Mọi người đều đã biết, những người đến từ phàm gian đều phải trải qua sự tẩy lễ bởi khí tiên linh, ngoại hình sao có thể xấu xí khó coi được? Nhưng riêng điều này xin chư vị cứ yên tâm, Xuân Mi các của ta kinh doanh đến được ngày hôm nay cũng không phải dễ dàng gì, vì vậy xin chư vị lưu ý một điều là trước khi trả lời câu hỏi thi hãy chi một tiểu lượng phí dụng cho bản các.
Bao nhiêu ngân lượng? Có nhiều không?
Một vài tiên nhân nóng vội hỏi ngay.
Lão Thương khi nói đến từ năm chục lượng hoàng kim thì cố tình lên giọng thật cao.
“Nói một tràng dài như vậy, rốt cuộc cũng chỉ vì muốn hưởng thêm chút ngân lượng mà thôi” Mộc Phong nghĩ thầm.
Ta có ý kiến, sao đắt thế?
Nếu như trả lời không được, hoặc không khiến nữ tiên tử hài lòng, thì chẳng phải mất trắng từng đấy ngân lượng hay sao?
Ta nghĩ đây có lẽ chẳng qua là một cái bẫy mà thôi.
Đám đông lớn tiếng phản đối và bình luận mãi không ngừng.
Lão Thương giơ hai tay lên cao ra hiệu im lặng, sau đó nói:
Những nam tiên tử có mặt tại đây, ta nghĩ không ít người đã từng đến Túy Tiên lâu rồi, ở đó đều là những mĩ nhân do Thảo tinh hoa yêu biến hóa mà thành, mỗi lần cũng phải mất đến ba chục lượng vàng, nếu so như vậy thì giá ta định ra chắc chẳng phải là đắt chứ?
Túy Tiên lâu là chỗ nào vậy?
Mộc Phong hiếu kì hỏi Thái Hạnh Tử.
Thái Hạnh Tử cười sặc sụa nói:
Túy Tiên lâu là do một kẻ xấu xa mở ra, chỗ đó toàn là kiều hoa yêu diễm, vô cùng tươi mát.
Ồ!
Mộc Phong cuối cùng cũng hiểu, cái đó chẳng phải cũng giống như kĩ viện dưới trần gian sao? Rồi chàng lại hiếu kì hỏi thêm:
Thái Hạnh Tử, ngươi đã đến Túy Tiên lâu chơi lần nào chưa?
Đi rồi.
Nói xong đột nhiên Thái Hạnh Tử mới phát hiện ra mình lỡ miệng, liền vội nói thêm:
Mộc Phong thầm nghĩ: “Chắc cũng tháng nào hoặc ngày nào cũng đi không biết chừng.”
Đám đông có mặt bỗng lớn tiếng cười vang, Lão Thương chờ khi mọi người cười xong mới bổ sung thêm một câu:
Cách đó không xa, một nữ tiên nhân kiều diễm trừng mắt nhìn nam tiên nhân đi cùng nàng, nói:
Nam tiên nhân đó tỏ rõ vẻ căng thẳng, lắp bắp nói:
Nương tử, những Thảo tinh hoa yêu đó làm sao có thể so sánh với nàng được?
Tốt a, ngươi quả nhiên đã giấu lão nương đi đến nơi đó sao?
Nữ tiên nhân lớn giọng nói, rồi đột nhiên bay đến gần Xuân Mi các nói lớn:
Cả đám đông cười vang ầm ĩ, đây là hậu quả thực tế cho những kẻ thích trăng hoa.
Thái Hạnh Tử cười vui vẻ nói với Mộc Phong:
Lão Thương cười ha hả nói:
Không Không vội đuổi theo, kéo lấy Vô Ngôn hạ giọng nói:
Vô Ngôn gạt tay Không Không ra, lườm hắn một cái rồi lạnh lùng nói:
Nói xong liền cất mình bay lên không trung, vận công hỏi:
Những lời Vô Ngôn nói là dùng Tiên Linh lực, khiến tất cả mọi tiên nhân xa gần đều cảm nhận thấy như ả đang thì thầm bên tai mình vậy. Những Phồn tiên công lực thấp nhất tưởng chừng như đang khẽ run lên, không gian bỗng nhiên lặng lại, tiếng cười nói cũng dứt hẳn.
Thái Hạnh Tử cười vang nói.
Tất cả ánh mắt của những người có mặt đều nhanh như chớp dồn hết về phía Thái Hạnh Tử, rồi có tiếng xì xào:
Hóa ra chỉ là một tên nhãi ranh, chưa từng đến cũng là điều dễ hiểu.
Tiểu huynh đệ, không nên tranh tiếng ở đây, ngươi xem ra vẫn chỉ là một tên nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, có muốn đi cũng không chen được chỗ đâu.
Vô Ngôn cười nói.
Tất cả mọi người có mặt đều bật cười vang. Thái Hạnh Tử đỏ bừng cả mặt, hét lớn:
Ta không nói ta!
Không phải ngươi, còn ai nữa?
Vô Ngôn thôi cười, mặt tỏ rõ ý vui mừng, vội hỏi.
Thái Hạnh Tử quay đầu lại, chỉ thẳng vào Mộc Phong nói.
Tất cả mọi người đều ồ lên một tiếng kinh ngạc, bao ánh mắt gườm gườm đều dồn cả về phía Mộc Phong. Mộc Phong đơ người ra, chàng hoàn toàn không ngờ Thái Hạnh Tử lại làm thế với mình. Vô Ngôn trong chớp mắt đã bay đến ngay trước mặt Mộc Phong, chỉ cách chàng chừng khoảng ba tấc, đong đưa ánh mắt đào hoa về phía Mộc Phong, khiến chàng ngượng đỏ mặt vội cúi ngay đầu xuống. Vô Ngôn bật cười nói:
Mộc Phong vẫn không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt ảm chỉ hi vọng ả có thể nhanh nhanh đứng xa mình ra một chút.
Vô Ngôn cười ha ha, nói:
Hầu hết các nam tiên nhân có mặt đều nghĩ thầm:
Lão Thương thấy mọi người đã yên lặng trở lại thì lại lớn tiếng nói tiếp:
Đám đông đột nhiên im lặng hoàn toàn, tất cả mọi người đều căng tai tò mò theo dõi, chỉ sợ mình nghe thiếu nghe sót từ nào thì uổng.
Lão Thương ngừng lại trong giây lát rồi nói:
Câu nói vừa dứt, một tiên nhân tóc vàng da trắng cao ráo đột ngột xuất hiện ngay trước lầu các, nhanh như một bóng ma, trước mặt Lão Thương đưa ra một thỏi vàng nói:
Các tiên nhân còn lại đều tiếc rẻ trong lòng:
Có người đi cùng nữ tiên nhân song tu cùng mình thì trong lòng ân hận vô cùng, trách mình đã bỏ lỡ cơ hội được song tu cùng với Hàn Ngọc chi thân.
Lão Thương nhận vàng rồi cười nói:
Liên Thi đại tiên, mời!
Mẹ hắn chứ, một tên lỗ mãng thô thiển, còn tự chọn lấy cái tên văn vẻ nho nhã như thế!
Những kẻ bất mãn với việc Liên Thi đại tiên tranh trả lời trước, lầm bầm chửi nhỏ.
Liên Thi thấy nữ tiên tử trong lầu các không phản ứng gì, hấp tấp nói thêm:
Mọi người có mặt đều cười vang, dường như ai cũng nghĩ rằng có lẽ vị tiên nhân này khi còn ở phàm trần đã cưới nương tử nhiều đến nỗi sợ khiếp thỉnh khách bái đường rồi. Liên Thi sắc mặt xấu hổ, vội lùi về sau.
Lại có người trải trên không cả năm chục lượng vàng tạo thành một đường kim sắc óng ánh tuyệt đẹp dẫn thẳng đến lâu các rồi tung mình lên đó. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------