Nguồn:
read.st
Cửu Thiên Tiên Đỉnh từ khi ra đời đến nay vẫn chưa gặp vật gì luyện hóa không được, lập tức điên cuồng gia tăng áp lực, mà thần quang từ ngọc bội tỏa ra cũng liên tục, không ngừng bị ép vào nội thể Mộc Phong, cuối cùng dưới áp lực cực lớn hóa thành một dịch thể hỗn hợp màu vàng kim ở trong huyết dịch của Mộc Phong.
Cửu Thiên Tiên Đỉnh đã tăng áp lực đến cực hạn, chỉ nghe “Rầm” một tiếng khó chịu vang lên, nắp đỉnh trong nháy mắt bị tung ra một góc, Mộc Phong cũng theo luồng khí lưu cường đại xông ra khỏi Tiên Đỉnh, hướng lên trên “Ào” một tiếng bắn ra khỏi mặt nước, sau đó lại “Đùng” một tiếng như đạn nổ bắn lên trên vách đá rồi đâm đầu vào một hang động lớn. Quả thật là rung chuyển cả trời đất, tiếp đó lại như tảng đá rơi xuống, làm bắn tung lên một hố lớn.
Trải qua liên tiếp mấy lần va đập, Mộc Phong mơ hồ tỉnh lại.
Chậm chạp mở to mắt, Mộc Phong phát hiện mình đang trần truồng nằm trong một hố to, nhất thời ngây ra không biết đã ra khỏi Tiên Đỉnh đó như thế nào? Ngư Đản như thiểm điện vọt đến, đưa mắt nhìn tử ngọc bội trước ngực Mộc Phong, kinh hãi đến há miệng không nhúc nhích.
Mộc Phong đứng dậy sờ đầu Ngư Đản, khẽ nói:
Một lúc lâu, Ngư Đản mới phát ra một câu:
Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Ngư Đản như bị hoảng sợ run run nói:
Nói xong lại vội vàng khép chặt miệng.
Mộc Phong kinh ngạc nhìn Ngư Đản, sắc mặt khẩn trương nói:
Bỗng nhiên một giọng trẻ con non nớt từ cổ tay trái Mộc Phong truyền lại:
Mộc Phong cả kinh, nhìn vào ngọc trạc màu hồng nhạt trên cổ tay trái, lẩm bẩm nói:
Ngọc trạc đó nhẹ nhàng trượt xuống, truyền ra một tiếng cười:
Hít một hơi lại nói:
Ngư Đản cười hì hì nói:
Sau đó lại biến đổi thanh âm, xì xì xào xào nói gì đó với ngọc trạc.
Mộc Phong ngơ ngác nhìn bọn chúng tựa như đang giao lưu với nhau, hiếu kì hỏi:
Ngư Đản liếc mắt nhìn Mộc Phong, làm ra vẻ lão luyện nói:
Mộc Phong hơi ngẩn ngơ:
Lại cao hứng quay người sang nói:
Mới nói xong, bất giác ủ rũ, mặt như khóc tang nói:
Ngư Đản đi xung quanh Mộc Phong mấy vòng, lại có vẻ mừng rỡ, nhảy tưng tưng. Sau đó nhìn ngọc trạc trên tay Mộc Phong cười to “hi hi ha ha”. Tiểu Ngọc ngay sau đó cũng phát ra một chuỗi cười sung sướng.
Mộc Phong không khỏi tức giận nói:
Ngư Đản lập tức nghiêm trang nói:
Mộc Phong đang muốn phát tác thì nghe Ngư Đản lại nói:
Mộc Phong nghe vậy không khỏi trơ mắt líu lưỡi:
Tiểu Ngọc nghe xong liền cười ầm:
Mộc Phong quả là muốn phát điên, thầm nói: “Một mình ta mấy năm nay chịu đựng tịch mịch ở lại Kỳ Linh Sơn buồn chán này, không phải chính là vì tu tiên sao? Ai, hai đứa nhóc đáng chết này không hiểu được tâm tình của ta.”
Tiểu Ngọc tựa như biết tâm ý của hắn, tiếp tục nói:
Mộc Phong lập tức như quả cà rơi xuống đất vỡ tan, ngồi phịch một cái.
Ngư Đản an ủi nói:
Mộc Phong nằm trên mặt đất ngửa mặt nhìn lên trời, nghĩ đến mộng tưởng bị tan vỡ, bất giác trong lòng đau khổ vô cùng.
Tiểu Ngọc cũng an ủi nói:
Mộc Phong nhảy vọt lên, giống như kẻ đang chìm trong nước nắm được một cọng rơm, cao hứng hỏi:
Tiểu Ngọc hồi lâu không lên tiếng. Mộc Phong không khỏi sốt ruột, nắm lấy thủ trác kêu lớn:
Tiểu Ngọc truyền đến một câu:
Mộc Phong lại cảm thấy có chút tuyệt vọng. Nhưng hắn bản tính lạc quan, sau nửa thời thần đã nghĩ thông: “Tuy rằng tu không thành tiên, nhưng không phải là vẫn sống được mấy trăm năm vui vẻ sao. Sinh ra làm người, dù gì cũng còn mạnh hơn giun dế.”
Sau đó liền hỏi Ngư Đản và Tiểu Ngọc:
Ngư Đản nói:
Mộc Phong lúng túng nói:
Ngọc trạc quang mang chợt lóe lên, một bộ y phục chất liệu tinh xảo rơi xuống đất, Mộc Phong liền thích thú mặc vào, cảm thấy rất vừa vặn, y như đã làm theo đo lường của bản thân. Quay đầu lại thì thấy Ngư Đản đang ngây ngốc nhìn nó, nhịn không nổi hỏi:
Nói xong quệt quệt má, chắc hẳn những nốt đen đầy trên mặt mình, mặc bộ y phục hoa lệ này có chút không phù hợp.
Lại nghe Ngư Đản sùng bái nói:
Mộc Phong lắc đầu, cổ nhân có nói cái gì “Cẩu nhãn khán nhân đê.”[1], quên mất Ngư Đản không phải là chó. Bỗng nhiên lại nhớ ra Ngư Đản là trứng của quái ngư, là chó thì kì quái. Không kìm được lại lắc đầu, cười thầm bản thân ngu dốt.
Mộc Phong bước đến bờ hồ định rửa mặt thì nhìn thấy một khuôn mặt rất tuấn tú, một công tử mày kiếm mắt sao đang nhìn vào mình, nhất thời ngây ra, nguyên lai là bóng ảnh của bản thân, trong lòng cả kinh: “Những vết đen trên mặt ta đi đâu rồi?” Nghĩ một hồi mới hiểu ra là bị Cửu Thiên Tiên Đỉnh đó luyện hóa. Nhịn không được bốc bùn đất đen bẩn dưới hồ bôi loạn trên mặt, thầm nói: “Bây giờ mới giống mình.”
Mộc Phong đứng dậy vừa định giục Ngư Đản dẫn hắn đi khỏi chỗ này, thì nghe Ngư Đản nói:
Mộc Phong trong lòng đang nghĩ từ đâu lại có kim quang gì đó, nhưng nghe có thể học được pháp môn nên gật đầu đồng ý.
Mộc Phong theo Ngư Đản niệm pháp quyết, thần quang lập tức nội liễm, thoáng cái đã biến thành giống y như người bình thường. Sau đó ngồi trên lưng Ngư Đản bắt đầu lên đường, bên tai vang lên tiếng vù vù, trong chớp mắt đã xuyên qua tầng mây, lên trên núi. Vừa bước xuống đất, bỗng nhiên truyền đến một thanh âm êm tai:
Mộc Phong nhíu hai chân mày, thầm nghĩ:
Cúi đầu nhìn thấy Ngư Đản giống như sư tử, dáng dấp uy phong lẫm liệt, tâm niệm chuyển động, nghĩ thầm:
Bỗng chốc nhìn thấy một chùm kim quang ẩn nhập vào trong ngọc trạc, không khỏi kinh ngạc:
Ngư Đản bất mãn nói:
Mộc Phong vừa định xin lỗi thì nghe thanh âm ban nãy lại truyền đến:
Mộc Phong vội vã dùng ý niệm gọi Ngư Đản vào trong ngọc trạc. Ngẩng đầu lên chỉ thấy một hồng y thiếu nữ đang từ trong rừng bước ra, niên kỷ ước chừng mười bốn mười lăm tuổi, đôi mắt tròn đen láy, chiếc mũi xinh xắn, đôi môi mỏng manh, khóe miệng hơi nhếch lên, dáng điệu như một nàng hầu xinh đẹp, đúng là một tiểu cô nương đáng yêu.
Hồng y thiếu nữ đó đưa mắt nhìn Mộc Phong, thầm nghĩ: “Vị công tử này ngũ quan cũng không tệ, đáng tiếc bộ mặt đen thui, trên mặt dường như còn có ấn kí. Không biết Thuần Dương Môn vì sao thu đồ đệ như vậy.”
Hỗn Nguyên Môn gần ngàn năm nay chưa từng có người xâm nhập, Ngư Đản không cẩn thận bay sai hướng lại hạ xuống Tú Linh phong, khiến cho hồng y thiếu nữ đó ngộ nhận Mộc Phong là đệ tử của Thuần Dương Môn. Mộc Phong nhất thời cũng không phát giác bản thân đang ở trên Tú Linh phong.
Hồng y thiếu nữ thi lễ với Mộc Phong rồi nói:
Mộc Phong vừa định giải thích một phen, bỗng nhiên nghe thấy gặp được thần tiên tỷ tỷ, rốt cuộc người không tự chủ liền bước theo.
[1] cẩu nhãn khán nhân đê: Theo truyền thuyết ở Trung Quốc thời cổ đại, khi chó nhìn người, cảm thấy người rất nhỏ, rất thấp. Thế nên chó không sợ người, không coi người ra gì, thấy người là cắn. Bởi vậy mới có câu “Cẩu nhãn khán nhân đê”
Sau này, mọi người gọi những kẻ không để ai trong mắt, ỷ thế khi người là “Cẩu nhãn khán nhân đê.” Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------