Nguồn:
read.st
Mộc Phong băn khoăn hỏi.
Tiểu Tinh Linh thở dài nói:
Mộc Phong kinh hãi hỏi:
Tiểu Tinh Linh lại đáp:
Yên Nhiên kinh hãi nói:
Tiểu Tinh Linh mặc cho Yên Nhiên thần sắc kinh dị, tiếp tục nói:
Mộc Phong kinh hãi đến trợn mắt há mồm, phải chăng đúng là cửu dương chi thể thú?
Tiểu Tinh Linh nhẹ giọng nói:
Mộc Phong y lời hướng về phía tiểu kê, thử xuất ra một tia thần thức dùng lời lẽ hết sức khéo léo nói:
Giữa tiên võng, ánh mắt tiểu kê chuyển động lia lịa, đột nhiên mở miệng như một con người nói:
Thanh âm rất giống với trẻ con vừa mới học nói, đáng yêu vô cùng.
Yên Nhiên vỗ tay vui vẻ nói:
Tiểu kê nhìn về phía Yên Nhiên, chớp mắt vẻ không hiểu hỏi:
Mộc Phong cũng cười nói:
Lập tức triệt bỏ tiên võng.
Tiểu kê bay đến trước mặt Mộc Phong, vừa bay vừa nói:
“Ha ha ha” Tiểu Tinh Linh và Yên Nhiên cùng cười thích thú.
Mộc Phong lúng túng nói:
Tiểu kê nhảy lên vai Mộc Phong ngó bên trái, ngửi bên phải rồi gật đầu nói:
Mộc Phong không biết nên khóc hay nên cười nói:
Tiểu Tinh Linh cười “ha ha” nói:
Tiểu kê ở trên vai Mộc Phong tức thì “hắc hắc” cao hứng nhảy nhót, cười lớn:
Tiểu kê mổ lên cái đầu rồng của Đỗ Ngu Thần Giáp trên vai Mộc Phong nói:
Mộc Phong ngó lơ chỗ khác, tự nhủ:
Mộc Phong nhất thời không biết nên nói sao nữa.
Tiểu kê nghiêm nghị nói:
Mộc Phong lắc lắc đầu, sau lại gật, nói:
Tiểu kê giống như mổ gạo, liên tục gật đầu nói:
Nói xong bay đến trên đầu Mộc Phong, cứ thế tự nhiên đứng trên đó như thể đang ráp nối với hắn vậy.
Còn nhìn từ xa trông Mộc Phong giống như trên đầu đang cài một cái trâm lớn.
Mộc Phong cười khổ, Yên Nhiên vui vẻ, Linh Lung Thần Anh hưng phấn nhào lộn, Tiểu Tinh Linh thì lúc lắc tỏ vẻ đồng tình.
Vốn lúc đầu chỉ muốn thỏa chút tò mò, không ngờ bỗng nhiên lại tìm được một kê huynh đệ, Mộc Phong thầm nghĩ.
Mộc Phong đành nói.
Diệu Diệu ở trên đầu Mộc Phong đùa nghịch, đứng theo thế kim kê độc lập*, lộ ra vẻ rất thú vị.
Yên Nhiên cười hi hi nói.
Diệu Diệu dùng mỏ mổ lên tóc Mộc Phong.
Mộc Phong bực mình nói:
Diệu Diệu khẽ trả lời:
Mộc Phong mừng thầm, tự nhủ:
Mộc Phong kéo tay Yên Nhiên nói:
Yên Nhiên liền đồng ý.
Mộc Phong đang chuẩn bị bay lên núi thì Tiểu Tinh Linh chợt kêu lên:
Mộc Phong ngạc nhiên hỏi:
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Loài hoa này có công dụng rất tốt, người tu chân nếu ăn vào, không cần tu luyện, công lực cũng sẽ đột nhiên tăng vọt!
Loài hoa gì mà lại kỳ diệu như vậy?
Yên Nhiên vẻ mặt không hiểu.
Tiểu Tinh Linh nhắc nhở.
Mộc Phong và Yên Nhiên nhớ lại trước đây, chung quanh bờ hồ quả thực có một dải ngũ sắc tiểu hoa này.
Loại hoa ấy tên gọi Băng Lăng hoa, đứng đầu trong số thập đại kỳ hoa ở Phàm Giới, tác dụng đặc biệt tăng cường công lực của tu chân giả, do chuyển hóa năng lượng mà sinh ra. Các người có biết vì sao nơi này lại lạnh đến vậy?
Đây là hồ băng, đương nhiên phải lạnh rồi.
Mộc Phong buột miệng nói.
Tiểu Tinh Linh lúc lắc đầu nói, sau đó lại tiếp:
Bởi vì bờ hồ có quá nhiều Băng Lăng hoa, thế nên nước hồ mới đóng băng lại.
Oa, quả thật thần kỳ như vậy sao!
Mộc Phong yêu tài như mạng, biểu tình tựa như một thần giữ của, việc tốt đã ở ngay trước mắt, nhất thời vui mừng khôn xiết, nhanh chóng xuất thần thức tỏa ra kim quang, “vút vút vút” hơn nửa số hoa ngũ sắc ven hồ đã được thu vào ống tay áo.
Mộc Phong cầm lấy một bó, đưa cho Yên Nhiên, cao hứng nói:
Ngũ sắc tiểu hoa này ở trong tay Mộc Phong phát ra hàn khí, Yên Nhiên cẩn thận đưa tay ra đón lấy, khí lạnh tựa hồ xâm nhập vào tâm thần, chần chừ một lúc, nghĩ rằng Tiểu Tinh Linh dù sao cũng sẽ không lừa gạt mình, liền khẽ mở miệng ngọc, đưa từng đóa, từng đóa hoa vào.
Ngũ sắc tiểu hoa vừa vào miệng lập tức biến hóa, một cỗ thanh lương** nhanh chóng tràn vào cổ họng. Yên Nhiên cảm thấy khí lạnh xuyên suốt vào trong tim, làm nàng như bị đông cứng, đột nhiên phát hiện trong cơ thể nhiệt khí dâng trào, từ trong bụng một luồng khí di động dọc theo kinh mạch tiến vào giữa nguyên anh, nguyên anh chợt lóe lên một ánh bạch quang, bấy giờ ở giữa nội đan từ màu tím biến thành màu tím đậm.
Yên Nhiên cảm thấy trong cơ thể có sự thoải mái không thể nói rõ được.
Mộc Phong thấy biến hóa trong cơ thể của Yên Nhiên diễn ra nhanh như thế, ngây người ra nhìn.
Hai người lộ ra vẻ mặt vừa mừng vừa kinh ngạc.
Đúng vào lúc này, đột nhiên truyền tới tiếng sấm đùng đoàng, trên trời mây đen hợp thành một đám lớn ùn ùn kéo tới.
Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Hai người vừa nghe thấy, lập tức kinh ngạc đến ngây ra.
Yên Nhiên khẩn trương nói:
Mộc Phong gật gật đầu kiên quyết nói:
Nói xong, Mộc Phong không chờ Yên Nhiên trả lời, Đỗ Ngu Thần Giáp bên ngoài phát ra một ánh kim quang, bọc lấy Yên Nhiên đưa nàng lên tới đỉnh núi, lại nhanh chóng bay đến mấy trăm dặm theo hướng sau núi, từ xa trông như người đang thưởng ngoạn cảnh nước non.
Kiếp vân trên trời cũng di động bay theo hai người, kiên quyết bao phủ trên đầu Yên Nhiên, tụ lại một vòng quanh Yên Nhiên như một quả bom không khí, tùy thời sấm sét có thể đánh xuống bất cứ lúc nào.
Kiếp vân bắt đầu mở ra thành từng dải từng dải quay cuồng, không thấy sắc đen như lúc trước, toàn bộ đoàn mây bắt đầu phát sáng, ở chính giữa lóe lên bạch quang chói mắt. Theo đó bạch quang càng lúc càng lan rộng, xoáy tròn xung quanh đám mây, mới đầu chậm, sau càng lúc càng nhanh. Nhìn lại thật đúng là tạo ra một dòng cường quang xoáy tròn cực lớn.
Yên Nhiên thần sắc khẩn trương, hoán xuất Thiên Y Thần Giáp, trong tay nắm chặt phi kiếm màu lam. Tay trái bắt kiếm quyết, một vạch lưu quang từ mũi kiếm phóng ra, trong phút chốc, bạch quang của Thiên Y thần giáp và lam quang từ phi kiếm hòa vào với nhau. Từ xa nhìn lại, một dải lam quang bao quanh một đoàn bạch quang đang xoáy tròn rất nhanh.
Trên bầu trời kiếp vân cũng di chuyển, nhất thời cuồng phong đại tác, một tia chớp mãnh liệt từ giữa vòng xoáy bổ xuống, khí thế hung mãnh. Chung quanh Yên Nhiên vài cây đại thụ “rào rào” rít lên âm thanh kỳ lạ, cành lá điên cuồng vặn vẹo.
Mộc Phong đứng giữa không trung, cách Yên Nhiên chừng năm trượng, Tiêu Diêu Châu trong tay biến hóa ra bảo kiếm, vẫn không nhúc nhích chăm chú nhìn Yên Nhiên, Đỗ Ngu Thần Giáp trên người thoáng hiện lam quang le lói, phía cầu vai đầu rồng miệng ngậm bảo châu rúng động. Mộc Phong tùy thời sẵn sàng ra tay trợ giúp Yên Nhiên chống cự thiên kiếp.
Tia sét trong không trung vừa nhanh vừa mạnh đánh về hướng Yên Nhiên.
Yên Nhiên vận Thiên Y Thần Giáp phòng hộ tối đại, trên thân lam sắc phi kiếm trong nháy mắt mọc ra một con phượng hoàng lớn nghênh tiếp tia sét mãnh liệt đánh tới.
Tia sét đánh thẳng vào đầu phượng hoàng đang bay, lập tức truyền đến một âm thanh vang dội bốn phương, phượng hoàng trong chớp mắt bị sét đánh tan. Yên Nhiên vung lam sắc phi kiếm, một mảnh lam quang xuất hiện ngăn chặn dư điện còn lại. Một âm thanh phút chốc vang rền thiên địa, tựa như ngàn đạo thiên quân đang cực lực lao tới hướng nàng. Yên Nhiên cánh tay tê dại, trong lòng kinh hãi, khí huyết nhộn nhạo, cổ họng nóng ran, mở miệng phun ra một tia huyết dịch đỏ tươi.
Trong không trung, tia sét kia thuận theo kiếm quang của Yên Nhiên lao thẳng xuống mặt đất. “Ầm”, đất cát bắn tung lên đến mấy trượng, để lại một cái hố lớn sâu đến hai thước. Mấy cây gỗ lớn gần nàng nhất “đùng” cháy bừng lên, sau đó mặt đất cũng phừng phừng bốc cháy theo.
Mộc Phong nhanh chóng dụng thần niệm lấy ra một đóa Băng Lăng hoa đưa tới trước người Yên Nhiên.
Yên Nhiên cảm kích đưa mắt nhìn Mộc Phong, đưa tay ra lấy một đóa cho vào miệng, thanh lương vào đến cổ họng, nhiệt khí trong bụng bắt đầu lưu động, tiến vào kinh mạch. Vừa rồi có chút mệt mỏi nhưng nguyên anh trong chớp mắt đã phục hồi tức khắc, mở to đôi mắt sáng trong suốt thôi động chân khí trong nội thể nhanh chóng lưu chuyển.
Trong không trung kiếp vân lại kịch liệt quay cuồng, càng lúc càng nhiều, giữa những tầng mây ánh sáng lại lóe lên, đạo kiếp lôi thứ hai vừa thấy đã như sắp đánh xuống dưới.
*: đứng trên một chân.
**: khí lạnh tinh khiết. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------