Nguồn:
read.st
Mộc Phong cười nói với Yên Nhiên:
Yên Nhiên khó xử nói:
Mộc Phong nói:
Yên Nhiên gọi ra thanh phi kiếm lam sắc kia, chỉ dùng năm tầng chân khí cẩn thận chém lên người Mộc Phong. Yên Nhiên tuy chỉ dùng năm thành chân khí, nhưng nội đan nguyên anh của nàng đã hiện ra thanh sắc, một kiếm này chém tới, công hiệu cũng đã thạch phá thiên kinh rồi.
Mộc Phong nhìn thấy một kiếm này của Yên Nhiên có ngầm chứa phong lôi chi khí, khẽ gật đầu, cũng không dám lơ là, vận khởi thần linh chi lực trải khắp khôi giáp. Ngay lập tức một mảng tử sắc quang mang lan ra, bảo châu trong miệng rồng ở trên vai giống như đốm sao giữa trời đêm, không ngừng lấp lánh.
Một vùng kiếm quang của Yên Nhiên thoáng chốc đã chém vào khôi giáp mới luyện thành của Mộc Phong. Ký hiệu kim sắc trong chớp mắt từ mặt ngoài khôi giáp tỏa ra rồi cực nhanh xoay tròn vòng quanh Mộc Phong.
Chỉ nghe “băng” một tiếng rất lớn, kiếm quang Yên Nhiên phát ra bị những ký hiệu kim sắc đang xoay tròn đó dẫn ra ngoài. Trong nháy mắt chạm vào hai đạo cấm chế Mộc Phong đã bố trí. Kiếm quang liền tan biến, ký hiệu kim sắc đang chuyển động vòng quanh cũng theo đó ẩn vào trong khôi giáp trên người Mộc Phong. Bảo châu trong miệng rồng lại phục hồi sự yên bình trước kia, chầm chậm nhấp nháy.
Trong mắt Yên Nhiên lộ ra biểu tình phức tạp, vừa cao hứng cho sự thần kỳ của khôi giáp Mộc Phong, vừa thất vọng vì công lực bản thân yếu kém như vậy. Mộc Phong liền an ủi nói:
Yên Nhiên gật đầu, lại vận khởi chín tầng chân lực, cấp tốc khua ra một kiếm. Trong cấm chế kiếm quang dày đặc, mang theo thanh âm “vù vù” như cuồng phong bạo vũ cuốn lấy Mộc Phong.
Khôi giáp của Mộc Phong ngoại trừ tử sắc xung quanh, bảo châu trong miệng rồng trên vai bắn ra hai cổ quang ảnh bảy màu. Kiếm quang của Yên Nhiên mới sắp sửa chạm vào khôi giáp bên ngoài cơ thể Mộc Phong thì hai đạo quang ảnh bảy màu kia đột nhiên như gió lốc quay tròn tạo thành một dòng xoáy to lớn.
Kiếm quang của Yên Nhiên trong chớp mắt bị cuốn vào bên trong, dòng xoáy đó lại thình lình như sấm nổ bên tai một lần nữa tách ra, giống một dòng chảy rút trở vào long chủy bảo châu, thoáng chốc bên trong khôi giáp quang hoa sáng rực.
Mộc Phong bỗng nhiên có một cảm giác mát rượi từ khôi giáp thấm vào kinh mạch, thấy khoan khoái như một cơn gió mát lướt qua dưới khí trời oi bức. Bốn hạt nhãn châu nhỏ xíu của hai đầu rồng trên khôi giáp cũng theo đó xoay chuyển, dường như dáng vẻ rất hưởng thụ.
Yên Nhiên cảm thấy một vùng mù mờ, trong kiếm quang mình xuất ra đã bao hàm một phần linh lực của bản thân nhưng lại tựa như một hòn đá ném vào mặt hồ, vô thanh vô tức không biết là đã đi đâu.
Mộc Phong trầm tư một lúc, sau đó mỉm cười ngẩng đầu nói với Yên Nhiên:
Yên Nhiên thản nhiên cười nói:
Mộc Phong gật đầu:
Thanh âm Tiểu Tinh Linh từ nội thể Mộc Phong phát ra:
Đó chính là một đặc tính của Đỗ Ngu linh thú, vì thế da lông và xương cốt của nó mới có thể khiến chúng thần tiên phải truy cầu tán tụng.
Phải rồi, chúng ta nên đặt kiện khôi giáp này tên gì mới hay?
Mộc Phong mỉm cười hỏi Yên Nhiên.
Đôi mắt to long lanh của nàng hướng xuống rồi dịu dàng nói:
Mộc Phong tán thành nhìn Yên Nhiên nói:
Yên Nhiên đầy thâm tình nhìn Mộc Phong, ôn nhu như khe suối chảy đến tướng công thiện lương của nàng. Mộc Phong giơ tay thu da lông và xương cốt còn lại của Đỗ Ngu linh thú vào trong thủ trạc.
Ánh sáng lờ mờ trong động không biết từ đâu xuyên vào. Mộc Phong phát hiện bản thân hai người đã tự đưa mình vào một hang động không có lối ra. Đoán chừng khi Đỗ Ngu linh thú chui trở về sơn động, trên đường chịu đau chạy nhanh vào đáy động, đâm sụp đỉnh động khiến cho đường ra bị hàng đống đá phát ra ánh sáng màu tím yếu ớt này lấp kín.
Mộc Phong bình tĩnh nhìn Yên Nhiên, lộ ra chút bất lực. Hắn hiểu rõ, bản thân với công lực hiện đã đạt đến tầng thứ ba tương đồng với tiên nhân phổ thông, muốn đánh vỡ sơn động này bất quá chỉ là việc nhỏ. Tuy hắn vẫn chưa biết một tiên nhân phổ thông rốt cuộc có sức lực bao lớn, nhưng nếu cố cưỡng ép phá động mà ra, tất phải kinh động đến yêu nhân đó. Nhớ lại đã từng nhìn thấy tốc độ yêu nhân đó biến mất trước mắt mình, Mộc Phong vẫn không không đủ tự tin cùng ả liều đấu. Bản thân tuy không sợ chết nhưng không nhẫn tâm nhìn Yên Nhiên vì mình không địch nổi mà bị Uông Lan Phương tiểu tặc đó bắt đi.
Mộc Phong chia một tia thần thức tiến vào nốt ruồi đỏ trong lòng bàn tay. Cùng với cảnh giới đã nâng cao thì thư tịch bên trong thấy được càng lúc càng nhiều, hắn hiện giờ cũng có thể vừa luyện công vừa học vài thứ hữu dụng. Mộc Phong quay sang Yên Nhiên nói:
Yên Nhiên trả lời:
Mộc Phong gật đầu:
Mộc Phong nói xong, lại chia ra năm tia thần thức thăm dò trước sau trái phải và cả bên trên. Thần thức của Mộc Phong vừa tiếp xúc với động bích lại có cảm giác như kim chích. Thần thức của bản thân đã chạm vào năng lượng khác! Mộc Phong hơi kinh hãi:
Mộc Phong vội vàng thu thần thức về, thử dò tìm dưới đất. Lại truyền đến chút cảm giác như kim chích. Mộc Phong thu lại thần thức mù mờ đưa mắt nhìn Yên Nhiên.
Yên Nhiên vô cùng kinh ngạc hỏi:
Mộc Phong ảm đạm nói:
Tiểu Tinh Linh từ nội thể Mộc Phong bất ngờ phát ra một câu:
Đúng là một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng! Xung quanh đây vốn phải có năng lượng dị chủng là đúng rồi!
Tại sao?
Mộc Phong và Yên Nhiên đồng thời mở to mắt hỏi.
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Bị Tiểu Tinh Linh giễu cợt, Mộc Phong không cho là đúng, tâm niệm chuyển động như điện, bình tĩnh nói:
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Đúng rồi, đầu óc ngoan cố cuối cùng cũng có chút thông suốt! Linh khí ở phàm gian giới này không đủ, năng lượng cũng không nhiều, một Đỗ Ngu linh thú nhỏ bé nằm ở trong sơn động nhưng tu vi lại có thể không tệ, người biết vì sao không?
Lẽ nào xung quanh sơn động này bản thân đã bao hàm không ít năng lượng?
Mộc Phong khó hiểu hỏi.
Tiểu Tinh Linh bất mãn, nghiêm giọng với Mộc Phong, nói không chút khách khí.
Mộc Phong tự chế nhạo cười nói:
Tim ta đều bị các ngươi dùng hết rồi, ta có thế dùng sao?”
Ơ hay! Ý là người sinh ra ta rồi bỏ mặc ta hả?
Linh Lung Thần Anh giọng điệu cổ quái la lên:
Như này là thế nào? Mộc Phong ngớ ra, lẩm bẩm nói:
Yên Nhiên “ha ha” cười lớn.
Mộc Phong thình lình tỉnh ngộ “Linh Lung Thần Anh này bất kể thế nào cũng là từ bản thân sản sinh, bà nội nó không phải là mẹ ta sao? Mẹ ta không phải là người, chẳng nhẽ ta có thể là người sao?” Mộc Phong không biết làm sao chỉ đành lắc đầu, thói đời gì chứ? Quay đi quay lại đều là mình chịu thiệt.
Nghi vấn trong lòng Mộc Phong chưa giải khai, lại không muốn đi hỏi Tiểu Tinh Linh lần nữa để khỏi tự làm bản thân mất mặt, chỉ đành thuận tay nhặt một khối đá trên mặt đất lên tự mình xem xét ảo diệu trong đó. Mộc Phong cầm khối đá lên hơi vận công pháp, khối đá tử sắc trong tay chớp mắt đã thu nhỏ còn một nửa. Nhãn châu Mộc Phong thiếu chút nữa thì rớt ra, la lớn:
Yên Nhiên cũng nhặt một khối đá tử sắc lên vận công thử một chút, cao hứng nói:
-Tướng công, khối đá này tốt quá!
Mộc Phong kiểm tra thạch bích của sơn động xong liền mở to miệng nói:
Nương tử, chúng ta phất rồi, nơi này toàn bộ là tử ngọc tinh thạch, chúng ta đúng là chuột sa chĩnh gạo rồi!
Người là chuột, vậy ta há không phải là nhi tử của chuột sao! Bà nội ngươi!
Linh Lung Thần Anh học theo giọng điệu của Mộc Phong quái dị kêu lên.
Mộc Phong không để ý đến Lung Linh Thần Anh nữa, không kìm được cao hứng tự lẩm bẩm:
Nói xong, lấy Tiêu Diêu Thần Châu ra, hóa thành một chiếc khai sơn cự phủ, “Xoẹt” bổ một khối thạch bích to xuống, tâm niệm vừa động đã thu vào trong ngọc trạc.
Tiểu Tinh Linh bỡn cợt, ngay cả Linh Lung Thần Anh cũng chửi bới hắn là kẻ ngốc nữa.
Mộc Phong bừng tỉnh nhận ra nói:
A, Đúng rồi! Nương tử, chúng ta ở trong động này hành công, hấp thu xong những tử ngọc tinh thạch này không phải là có thể thoát ra sao?
Đúng là cách hay!
Yên Nhiên vui vẻ cười với Mộc Phong:
Mộc Phong lắc lư đầu nói:
------oOo------