Nguồn:
read.st
Dịch: linhkiem
Biên dịch : vietstars
Biên tập: newman
Ba người lớn và hai đứa trẻ ồn ào cả đêm, sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua sương mù chiếu vào căn phòng nhỏ.
Khi Mộc Phong chỉnh lại mớ tóc lòa xòa xong, liền tiến ra khỏi mộc ốc.
Ở bên ngoài, một đội binh sỹ đã hàng ngũ chỉnh tề.
Mộc Phong nói lớn:
Ngày hôm qua, Mã Đông đội trưởng đã nói cho ta biết sự việc xảy ra gần đây. Nay bọn cướp biển đang ngày một đến gần chúng ta, tại Nhật Nguyệt hồ đảo này chúng thoắt ẩn thoắt hiện, cướp bóc tràn lan, không biết các huynh đệ nghĩ thế nào về việc này?
Lão đại, ta đề nghị hành hình một tên để cảnh cáo bọn chúng, đối với lũ Uy khấu tuyệt đối không thể hạ thủ lưu tình!
Ngũ Đại trợn mắt nói đầy vẻ tức giận.
Cao Minh tiến lên một bước cao giọng nói:
Mộc Phong nhớ lại quân doanh này lúc đầu chỉ là một đám huynh đệ, nay không chỉ có những người đứng đầu, mà tất cả mọi người đều có thân thể cường tráng, ba năm nay sát cánh cùng Mộc Phong quản lý Nhật Nguyệt đảo, đã không còn là những kẻ bị coi thường ngày nào nữa rồi.
Mã Đông cúi người hành lễ với Mộc Phong bẩm báo:
Mộc Phong nói ngay:
Trong chốc lát, hai binh sỹ áp giải một tên cướp biển hai tay đã bị trói chặt đến trước mặt Mộc Phong.
Mộc Phong nhìn lướt qua, đoạn quay lại hướng đám huynh đệ hỏi:
Cao Minh đáp:
Đêm qua đã thẩm vấn, hắn đối với ngôn ngữ Thiên Nam quốc không xa lạ gì.
Tốt, vậy là tốt rồi.
Mộc Phong cười lạnh nhìn về hướng Uy nhân quát:
Mau khai ra danh tính!
Tiểu nhân Tỉnh Hạ Thái Lang, kính mong đại thân cho một con đường sống!
Tên cướp biển mở to đôi mắt lờ đờ, hiển nhiên khí lực không còn là bao.
Mộc Phong lạnh lùng hỏi:
Tỉnh Hạ Thái Lang ư? Ngươi từ đâu mà tới?
Tiểu nhân là người của Câu Ngư đảo Hàn Tang quốc, đêm qua đi vào quý địa, chẳng ngờ lại bị bắt lại.
Con bà nó là con gấu!
Ngũ Đại tiến lên ngắt lời Tỉnh Hạ Thái Lang nói tiếp:
Mộc Phong khoát tay ra hiệu cho Ngũ Đại hãy bình tĩnh. Ngũ Đại liền lui ra phía sau một bước.
Mộc Phong quát hỏi:
Tỉnh Hạ Thái Lang loạng choạng đứng thẳng lên đáp:
Cao Minh tiến lên một bước nói:
Mộc Phong chậm rãi nhìn sang hướng các anh em bình tĩnh hỏi:
Mã Đông và Ngũ Đại đồng thanh nói:
Cao Minh bình tĩnh nói:
Mộc phong gật gật đầu thầm nghĩ: “Cao Minh này tâm tư cẩn mật nếu như gặp được thời thế nhất định sẽ là một vị tướng tài.” Liền hỏi:
Cao đội trưởng có diệu kế gì?
Không dám nói là diệu kế, nhưng Câu Ngư đảo nam bắc đều có các đảo nhỏ, trải dài đến mười dặm, dễ thủ mà khó công!
Cao Minh nói tiếp:
Tỉnh Hạ Thái Lang buột miệng nói:
Ngũ Đại tiến lên phía trước “bốp bốp” tặng cho hắn hai cái bạt tai nhớ đời.
Mộc Phong miệng lộ tiếu ý, hỏi:
Tỉnh Hạ Thái Lang thẳng người tự hào nói:
Ngũ Đại nhướng mắt hỏi:
Mộc Phong khẽ động tay, một cỗ chân lực nhẹ nhàng đẩy Ngũ Đại lui lại, lạnh lùng hỏi tiếp:
Tỉnh Hạ Thái Lang đáp:
Mộc Phong nhướng mày quát lớn:
Mộc Phong quay đầu lại nói lớn:
Chúng nhân đồng loạt rút bội đao, giơ lên quá đầu hô:
Mộc Phong tự mình xem xét tình hình chuẩn bị, phân phó thuộc hạ nghiêm trận sẵn sàng, sáng sớm hôm sau lập tức lên đường diệt giặc.
Trở lại mộc ốc, Yên Nhiên và Hàn Yên sắc mặt đã hồng hào trở lại, khí lực cũng phục hồi không ít.
Mộc Phong nói:
Hàn Yên xoay người nhảy ra khỏi giường ngã vào lòng Mộc Phong khẩn thiết nói:
Yên Nhiên cũng tiến lại gần, nét mặt hết sức không chịu.
Mộc Phong ôm lấy hai thân thể mềm mại ngọc ngà ấy nhẹ nhàng nói:
Hai nàng đều đồng loạt lắc đầu không đồng ý.
Mộc Phong tinh mục lộ vẻ vừa yêu thương vừa đùa cợt, đã hiểu thấu lòng dạ của hai nàng, liền tinh quái nói nhẹ một câu:
Hai nàng nhất thời xuân phong nở rộ.
Mộc Phong khẽ phất tay áo, một cỗ chân lực nhẹ nhàng bình ổn nhẹ nhàng nâng hai nàng lên giường. Tâm niệm vừa chuyển động một cái, trong nháy mắt đã chuyển mình chui vào giữa hai nàng.
Mỹ nhân ở trong lòng, vừa mềm vừa thơm như ngọc. Trong phòng ngập tràn xuân ý.
Trải qua một ngày một đêm như thế, hai nàng theo hướng dẫn của Mộc Phong mà hành công, chất độc trong cơ thể cơ bản đã được giải trừ.
Sáng sớm hôm sau, Mộc Phong tìm hai bộ khôi giáp cho hai nàng.
Mộc Phong lưu lại tám trăm binh sỹ ở Nhật Nguyệt hồ đảo, đề phòng bất trắc. Năm chiếc thuyền lớn mang theo tám trăm người tiến về hướng Câu Ngư đảo.
Câu Ngư đảo tên đầy đủ là “Câu Ngư thai quần đảo”, Cướp biển gọi là “Tiêm Các liệt đảo”, nguyên lai là Câu Ngư đảo do Hoàng Vĩ đảo, Xích Vĩ đảo, Nam tiểu đảo, Bắc tiểu đảo, Đại Nam tiểu đảo, Đại bắc tiểu đảo hợp lại mà thành, chiều dài ước chừng mười dặm. Nhật Nguyệt hồ đảo ở gần nhất cũng cách nơi này khoảng một trăm hải lý. Đất bồi của hải vực mới tạo nên ba vịnh tại đó, còn trên địa lý thì chúng gắn liền với Nhật Nguyệt hồ đảo do biển lớn ngăn cách giữa Hàn Tang quốc và các quần đảo khác một khoảng cách xa.
Mộc Phong ở trên thuyền lớn chừng nửa ngày, xa xa thấy một thuyền đội từ Câu Ngư đảo tiến ra. Mộc Phong đứng trên đầu thuyền hô lớn:
Năm thuyền lớn xếp thành đội hình, mỗi thuyền xen kẽ tiến lên lùi xuống thành hai hàng, tiễn thủ dàn trận sẵn sàng, chỉ chờ Mộc Phong ra lệnh sẽ đồng loạt phóng hàng ngàn mũi tên.
Bọn cướp biển tay vung loan đao, hò hét vang dội, một thuyền lớn rẽ sóng nhanh chóng lao về phía trước.
Mộc Phong hô lớn:
Lập tức tên bay như mưa, từ thuyền lớn phía trước vang lên tiếng kêu thảm khốc như sói tru của cướp biển. Trong chốc lát chúng đã bị cung thủ bên phía Mộc Phong bắn thành những con nhím.
Cướp biển nhất thời không đề phòng, đã bị Mộc Phong nhanh chóng tiêu diệt một đại thuyền.
Những thuyền còn lại chứng kiến Mộc Phong đang tiến đến thì lập tức tất cả lui lại, quay về phía đảo
Ở gần Câu Ngư đảo có một hải khẩu, dễ thủ khó công. Mộc Phong đưa năm đại thuyền từ từ đến gần hải khẩu. Khi Mộc Phong lớn tiếng ra lệnh, năm đại thuyền lập tức dừng lại.
Mộc Phong xoay người lại hướng Yên Nhiên và Hàn Yên nói:
Hàn Yên trả lời:
Mộc Phong lắc đầu nói:
Yên Nhiên trầm ngâm nói:
Mộc Phong đáp:
Yên Nhiên nhẹ nhàng nói:
Mộc Phong mỉm cười gật đầu nói:
Nhị nữ đồng loạt tiến lên níu tay Mộc Phong lắc đầu.
Hàn Yên nói:
Mộc Phong chỉnh sắc nói:
Yên Nhiên trả lời:
Mộc Phong suy nghĩ, thấy Yên Nhiên và Hàn Yên muốn tự bảo vệ mình cũng không phải là chuyện khó, liền gật đầu đáp ứng.
Mộc Phong cho gọi ba người Cao Minh, Mã Đông, Ngũ Đại tới, nói rõ ý định của mình. Ba người đều lắc đầu tỏ vẻ không đồng tình.
Mộc Phong không lý tới, trầm giọng hạ lệnh:
Ba người không biết làm sao, ý Mộc Phong đã quyết, không cách nào thay đổi được.
Cao Minh dùng ngôn ngữ của bọn giặc hướng về phía binh lính trên đảo nói lớn vài câu. Trên đảo một hán tử mặt đen, người béo lùn cũng đáp trả vài câu.
Cao Minh quay đầu lại hướng Mộc Phong bẩm báo:
Mộc Phong bình tĩnh gật gật đầu.
Không lâu sau, từ trong đảo có một tiểu thuyền đi ra, nhằm hướng Mộc Phong tiến tới. Mộc Phong dẫn Yên Nhiên và Hàn Yên nhảy sang tiểu thuyền. Trên thuyền hai tên giặc ra sức khuấy nước, sau khoảng một tuần trà, tiểu thuyền đã đưa ba người tiến nhập nội đảo. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------