Biết được mục tiêu địa điểm, Lục Dương cùng hai người khác tụ hợp, phân tích:
Từ tư thế Tần Nguyên Hạo đi đường, tần suất hô hấp đến xem, hẳn là tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.
Chỗ ở chính là một trạch viện phổ thông, trạch viện cũng không lớn, xem ra không giống như có người làm dáng, sống một mình.
Chúng ta ở chỗ gần quan sát hắn một hồi, thứ nhất là quan sát tập tính của hắn, ngày sau tiến vào ma giáo bị người hỏi không tính hoàn toàn không biết gì cả, thứ hai là theo chân hắn, nhìn có thể tìm tới cứ điểm của Diên Giang đà hay không.
Man Cốt:
Mạnh Cảnh Chu bác bỏ biện pháp này, hắn hiểu biết về Ma giáo càng nhiều hơn một chút:
Những người kia cũng không có tu vi, là tiểu đệ của Tần Nguyên Hạo không sai, nhưng không phải giáo chúng của Ma giáo, Ma giáo không có dễ như ngươi tưởng tượng, những người này có biết Tần Nguyên Hạo là người trong Ma giáo hay không đều là hai chuyện.
Bất quá chúng ta nên trốn ở nơi nào quan sát hắn, kề bên này không có nhà ở, chỉ có mấy quán trà tửu lâu, ban ngày có thể dùng trà trong trà lâu, ban đêm phải làm sao?
Ma giáo ưa thích hành động ban đêm nhất.
Lục Dương cũng có chút khó xử, bỗng nhiên hắn nhìn thấy một chỗ trà lâu dựng bảng hiệu cho thuê, ánh mắt sáng lên.
Mạnh Cảnh Chu gật đầu, sau đó hỏi:
Chúng ta nên mở cái cửa hàng gì?
Mở tiệm mặc dù là ngụy trang, nhưng cũng cần ngụy trang cho giống mới được, ta không am hiểu pha trà, khẳng định không thể tiếp tục mở trà lâu, trong nhà của ta có trưởng bối am hiểu các loại pháp thuật về tiếng nói, ta đi theo bên cạnh hắn một đoạn thời gian học qua việc kể chuyện múa hát.
Mạnh Cảnh Chu rất có tinh thần chuyên nghiệp:
(*Một loại khúc nghệ của Trung Quốc dùng những câu nói vui, hỏi đáp hài hước hoặc nói, hát để gây cười, phần nhiều dùng để châm biếm thói hư tật xấu và ca ngợi người tốt việc tốt)
Lục Dương rất kính nể Mạnh Cảnh Chu đa tài đa nghệ:
Mạnh Cảnh Chu nghe được đỏ mặt, có chút chần chờ, càng nhiều hơn chính là hưng phấn:
Lục Dương gật đầu:
Mạnh Cảnh Chu: - ... Đúng, ta cũng nghĩ như vậy.
Lục Dương suy nghĩ rất tốt, đồ nướng đơn giản dễ làm, coi như ngượng tay, cháy khét nướng cháy hơn mười lần cũng sẽ quen tay.
Man Cốt cười đầy tự tin, vì chính chứng minh thực lực, còn móc ra một trang giấy từ trong ngực, trên đó viết - Bí phương đồ nướng tổ truyền.
Lục Dương cùng Mạnh Cảnh Chu rất quen mắt về bí phương này, đây không phải là bí phương đồ nướng tổ truyền cần phải tốn một trăm điểm cống hiến mới có thể đổi trên bảng danh sách sao.
Man Cốt thật thà cười:
Lúc ấy Lục Dương buồn bực, là ai không có chuyện gì đi treo bí phương đồ nướng ở trên bảng danh sách đổi, thì ra là gia hỏa ngươi đưa nó ra.
Mạnh Cảnh Chu hiếu kì.
Man Cốt trung thực nói:
Mạnh Cảnh Chu: - ...
Ta không nên hỏi.
Man Cốt mỉm cười, nói:
Mà mở quán đồ nướng còn có một chỗ tốt.
Là cái gì?
Man Cốt triệu hồi ra hai con ma hổ:
Cứ như vậy, ngay cả tiểu nhị của cửa hàng đều không cần mướn, tiết kiệm tiền lại giữ bí mật, quả nhiên là cân nhắc chu đáo.
Man Cốt đi theo Lục Dương cùng Mạnh Cảnh Chu học lâu như vậy, nhiều ít vẫn học được chút gì đó.
Lục Dương kiên quyết không thừa nhận Man Cốt theo chân hắn học tập.
Man Cốt trong đêm nghiên cứu phối phương bí chế, quê quán Man Cốt ở hoang dã, lúc đầu, rất nhiều vật liệu trong phối phương đồ nướng đều là thứ mà chỉ có ở hoang dã mới có, Man Cốt cần nghiên cứu vật liệu nào có thể được thay thế.
Man Cốt bỗng nhiên hỏi.
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu cùng nhau lắc đầu, khuyên Man Cốt nên nướng những thứ ở bên trong phạm vi tiếp nhận của người bình thường.
Man Cốt ồ một tiếng, suy tư đơn giản một chút, đầu tiên hắn là người bình thường, tiếp theo là hắn có thể tiếp nhận những vật liệu này, cho nên hắn có thể tiếp nhận vật liệu mà người bình thường đều có thể tiếp nhận.
Luận chứng xong xuôi.
Man Cốt vẫn lưu các món như côn trùng nướng, mắt bò nướng một loạt các món nướng có đặc sắc của địa vực trên menu, hi vọng người Diên Giang quận yêu thích.