Thợ săn già không nói sai, nơi đó xác thực có một gian nhà gỗ, chẳng qua không chứa được nhiều người bọn hắn như vậy nên hắn mới mang đám người Tề Vũ tới miếu Sơn Thần tránh mưa.
Thiếu nữ áo xanh suy nghĩ một chút, cảm thấy thợ săn già nói có đạo lý. Nàng là nữ tử, tuy nói hành tẩu giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng nếu có lựa chọn tốt hơn tại sao nàng phải ở lại ngôi miếu dột nát với đám nam nhân này?
Thiếu nữ áo xanh sau khi rời đi, đám người mới thở phào nhẹ nhõm, sợ thiếu nữ áo xanh chợt hóa thành mãnh hổ ăn thịt bọn họ.
Tề Vũ ngáp một cái nói, mí mắt trên dưới đánh nhau, buồn ngủ đến mức không thể mở mắt.
Tề Vũ vốn muốn ngủ phía trong, nhưng như vậy sẽ phải nằm sát với tượng Sơn Thần, y luôn cảm thấy tượng Sơn Thần có gì đó không đúng, không dám tới quá gần, chỉ có thể để mọi người ngủ phía gần cửa.
Sau khi bố trí hai hai người trực đêm phía ngoài, mọi người đều chìm vào giấc ngủ.
Lúc thấy tất cả đã chìm vào giấc ngủ, đôi mắt của Sơn Thần đảo đảo, ánh mắt hướng xuống phía dưới, nhìn chằm chằm đám người.
Không có ai phát giác. ...
A Dược ngáp một cái, con mắt mơ hồ, phảng phất có thể ngủ bất cứ lúc nào, y cùng với một người khác là trực ca đêm đầu tiên.
Buồn ngủ quá, rất muốn đi ngủ.
Kiên nhẫn một chút đi, ngươi cũng đã nghe rồi đấy, trong núi này không an toàn...
Đúng vậy, ta không thể ngủ, ta còn phải chờ nữ quỷ tập kích ta trong đêm.
Dung mạo của ngươi bình thường, trong sách đã nói nữ quỷ chỉ ưa thích người đẹp trai, hẳn là tập kích ta mới đúng.
Nữ quỷ ưa thích chính là thư sinh, ngươi mới đọc sách mấy ngày, nữ quỷ ưa thích chính là loại người đọc đủ thứ sách thánh hiền như ta.
Hai người bắt đầu lặng lẽ tranh cãi về việc nữ quỷ sẽ nhằm vào ai, càng trò chuyện càng hăng hái.
Đột nhiên một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, ngay cả mưa gió sấm sét cũng không cách nào ngăn cản âm thanh khủng bố, thân thể hai người lập tức khẽ run rẩy, giật bắn cả mình.
Vào thời điểm hai người hoài nghi có phải nghe nhầm hay không, lại một tiếng gầm gừ trầm thấp truyền đến, cự ly càng thêm gần!
Hai người phiết nhìn nhau, đều thấy kinh hoảng trong mắt đối phương.
A Dược vội vàng hô to.
Đám người bừng tỉnh từ trong cơn mơ, nắm chặt vũ khí nhìn chòng chọc ra phía ngoài miếu, mồ hôi lạnh trên trán không tự chủ được tuôn ra, hai chân run lẩy bẩy.
Tiếng gầm gừ biến mất, thay vào đó là tiếng hô hấp nặng nề, từ những âm thanh đó rất dễ để liên tưởng ra con quái vật có hình thể cực kỳ to lớn.
Trong màn mưa xuất hiện một bóng đen, kích thước của bóng đen càng lúc càng lớn, làm cho tất cả mọi người nơm nớp lo sợ.
Một cái đầu hổ khổng lồ xuyên qua màn mưa, vươn về hướng miếu Sơn Thần, Tề Vũ thậm chí có thể thấy rõ từng sợi lông trên đầu hổ!
Toàn bộ thân thể Hổ Yêu đi vào miếu thờ, trên lưng ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, thứ này lại là một đầu lão hổ dài bốn mét!
Hổ Yêu chân sau dùng sức, thế mà đứng thẳng!
Tề Vũ nhỏ giọng hỏi, đầu Hổ Yêu này tuyệt đối không phải gậy gỗ trong tay bọn hắn có thể đánh bại.
Ai ngờ thợ săn già đi thẳng về hướng Hổ Yêu, khom người nói:
Mời Hổ Quân dùng bữa.
Ừm, làm rất tốt.
Hổ Yêu kia miệng nói tiếng người, không biết tu vi cao bao nhiêu.
Tề Vũ trợn mắt muốn nứt, hận không thể xé xác thợ săn già.
Thiếu nữ áo xanh kia không phải ma cọp vồ, thợ săn già vẫn luôn ở bên cạnh họ mới là ma cọp vồ!
Hổ Yêu lộ ra một nụ cười nhân tính hóa, châm chọc nói:
Trong khi nói chuyện, Hổ Yêu giơ móng vuốt ấn thợ săn già xuống:
Thợ săn già liên tục cầu xin tha thứ, nói lần sau không dám.
Hổ Yêu hừ một tiếng:
Hổ Yêu không có thói quen đùa bỡn con mồi, nó cẩn thận ngắm nghía Tề Vũ, yết hầu phát ra thanh âm khặc khặc, giống như đang kẹt một ngụm đờm ở cổ.
Đến lúc này Tề Vũ cũng không sợ, chỉ vào thợ săn già cười lạnh liên tục:
Sau đó phải đi xung quanh hại người giống như hắn sao, vậy còn không bằng chết! Ta nhổ vào!
Không uống rượu mời muốn uống rượu phạt!
Hổ Yêu đã khi nào bị sỉ nhục như vậy, lập tức giận tím mặt, trận trận sóng âm khuếch tán, khiến cho đỉnh miếu chấn động, giống như sắp đổ sụp vậy.
Hổ Yêu không còn khuyên nhủ, mở to miệng máu nhào về phía đám người, Tề Vũ nhắm mắt, chờ đợi tử vong giáng lâm.
Đúng lúc này, một thanh Quân Tử Kiếm nằm ngang ở giữa Hổ Yêu cùng với Tề Vũ, như ánh nắng ban mai hết sức chói mắt, vạch phá gương mặt Hổ Yêu.
Hổ Yêu giận dữ.