Thượng Duyên tựa hồ nghĩ tới vẻ mặt dương dương đắc ý của cha mình, trợn mắt nói:
Đào Yêu Diệp nói:
Thượng Duyên thở dài:
Đào Yêu Diệp đang muốn khuyên bảo gì đó, liền nghe Chương quản gia đang gõ cửa:
Tiểu thư, nên ăn cơm tối. Còn có hai vị thiếu hiệp, lão gia cố ý căn dặn, nói sắc trời đã tối để hai vị ăn cơm xong ngủ lại một đêm rồi lại đi.
Phu nhân lão gia cùng với Hoàng hương chính đang chờ các vị.
Được, đi thôi.
Lục Dương đáp.
Đào Yêu Diệp vốn định từ chối, lại bị Lục Dương ngăn lại:
Trên bàn ăn, gia chủ Thượng gia ngồi ngay ngắn ở chính vị, đang trò chuyện cao hứng với Hoàng hương chính, những người khác cũng đều ăn uống thoải mái, tuy rằng không bằng đồ ăn ở Vấn Đạo Tông nhưng cũng coi như món ngon.
Chương quản gia cùng với nha hoàn cung kính đứng ở một bên hầu hạ mọi người.
Một bữa tận hứng, Hoàng hương chính về nhà, Lục Dương cùng với Đào Yêu Diệp ngủ lại ở sương phòng phía đông, hai người chỉ cách nhau một bức tường.
Đào Yêu Diệp thực sự không muốn ngủ lại chỗ này, nàng là một người rất kén chọn giường, ngoại trừ chiếc giường trong động phủ Vấn Đạo Tông kia, những chỗ khác đều phải nằm thật lâu mới có thể ngủ.
Đào Yêu Diệp biết rằng đây không phải là một thói quen tốt, việc ăn ngủ dã ngoại là chuyện bình thường của tu tiên giả, nàng đã cố gắng thay đổi nhưng trước mắt còn chưa có thành công.
Đào Yêu Diệp tự nói chuyện với chính mình, không biết tại sao, thấp giọng cười cười, rồi ngáp một cái.
Đào Yêu Diệp bỗng nhiên kịp phản ứng:
Nàng quay người liền muốn cầm Thiên Huyễn Tán mở ra kết giới, kết quả phát hiện ra linh lực trong cơ thể vận chuyển không lưu loát, khó mà điều động.
Trong lòng nàng giật mình, lại có người hạ độc trong lúc vô thanh vô tức, là ai?
Đây là độc nhằm vào tu sĩ. Nếu đối phương biết mình là tu sĩ mà còn dám động thủ, hẳn cũng phải là tu sĩ.
Thượng gia chỉ có vài người như vậy, ngoại trừ gia chủ Thượng gia, nàng cũng không có phát giác được còn có ai là tu sĩ.
Là gia chủ Thượng gia?
Hay là tu sĩ có tu vi cao hơn nàng khiến nàng không thể cảm giác được?
Lục sư huynh ở bên kia thì sao?
Một loạt câu hỏi lập tức hiện lên trong đầu Đào Yêu Diệp, nhưng nàng còn chưa kịp suy nghĩ, ngoài phòng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng.
Cửa phòng mở ra, Chương quản gia thư thả bước vào, trên mặt mang theo nụ cười hưng phấn lại tàn nhẫn.
Đào Yêu Diệp trừng to mắt, không nghĩ tới là Chương quản gia, trong lòng lập tức trầm xuống.
Không thể nhìn ra Chương quản gia là tu sĩ, nói rõ tu vi của Chương quản gia còn cao hơn nàng.
Chương quản gia cầm một cây đao lột da trong tay, Đào Yêu Diệp cách hắn ta năm bước đều có thể cảm nhận được một cỗ oán khí nồng đậm, không biết có bao nhiêu người đã chết ở dưới cây đao này, oán khí trùng thiên.
Ánh trăng chiếu vào lưỡi đao, sáng loáng một mảnh như tuyết sương.
Chương quản gia liếm môi nhìn Đào Yêu Diệp giãy giụa không có kết quả, như thể đang nhìn một con mồi hung tàn nhưng đã rơi vào bẫy.
Thật sự là một làn da đẹp, ta chưa bao giờ thấy làn da trắng như vậy, đường cong đẹp mắt như vậy.
Ta biết rõ ngươi là người Vấn Đạo Tông, giết ngươi sẽ rất phiền phức, thế lực Vấn Đạo Tông che khuất bầu trời, tiểu nhân vật như ta lại làm sao dám chọc Vấn Đạo Tông?
Chương quản gia nói, khóe miệng chảy ra nước miếng, vừa lau vừa nói:
Trong cơm tối có độc!
Thấy Đào Yêu Diệp còn đang giãy giụa, Chương quản gia tận tình khuyên nhủ:
Tuy nói như vậy, nhưng Chương quản gia cũng không có buông lỏng cảnh giác, Trúc Cơ kỳ Vấn Đạo Tông quyết không thể đối đãi như Trúc Cơ kỳ phổ thông!
Chương quản gia nói như vậy chỉ là không muốn để cho Đào Yêu Diệp nổi lên tâm tư phản kháng.
Càng phản kháng, da thịt càng liên kết chặt chẽ, càng khó lột da, đây là kinh nghiệm đúc kết nhiều năm.
Chương quản gia liếm cây đao lột da, tới gần Đào Yêu Diệp.
Đột nhiên, Đào Yêu Diệp đột ngột đứng dậy, toàn thân linh lực thông suốt, nắm chặt Thiên Huyễn Tán hung hăng đập vào mặt Chương quản gia.
Chương quản gia nắm chắc thắng lợi trong tay, bị đánh cho không kịp đề phòng.