Nếu Lục Dương thăng chức, hắn cùng Man Cốt còn không phải muốn giày vò quận Diên Giang làm sao thì giày vò à.
Có người làm chỗ dựa quả thật rất tốt.
Đang lúc bốn người thảo luận náo nhiệt, ngoài cửa đã truyền đến tiếng gõ cửa của Vệ bộ đầu.
Lục Dương mở cửa, nhiệt tình nghênh đón Vệ bộ đầu tiến đến.
Vệ bộ đầu thuận miệng nói.
Nghe Lục Dương nói như vậy, Vệ bộ đầu nghiêm túc cảnh cáo nói:
Ông chủ tiểu Lục, ngươi nhất định phải giữ bí mật bản án tối hôm qua, đừng có nói cho người khác.
Ta cũng biết rõ các ngươi đều không phải là người bình thường, là tu sĩ tới đây trải nghiệm cuộc sống, còn thấy việc nghĩa thì hăng hái làm.
Nhưng lần này khác biệt, lần này dính đến tu sĩ ma đạo tâm ngoan thủ lạt, hơi không cẩn thận sẽ có nguy hiểm đến tính mạng, các ngươi nhất định không được tìm kiếm chủ nhân lá bùa. .
Lục Dương bật cười, ma đạo khuyên bảo hắn không nên dính vào chuyện này, chính đạo cũng khuyên bảo hắn không nên dính vào chuyện này.
Vệ bộ đầu còn tưởng rằng Lục Dương không có để chuyện này ở trong lòng.
Sắc mặt Lục Dương nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, cam đoan mình sẽ không lẫn vào chuyện này, Vệ bộ đầu lúc này mới yên tâm rời đi.
Vệ bộ đầu khoát tay:
Sau khi đưa tiễn Vệ bộ đầu, bốn người Lục Dương lo lắng nha môn không đủ nhân thủ, không nhất định có thể bắt người âm thầm giở trò.
Nếu chuyện là xuất hiện sai lầm, không biết có bao nhiêu người sẽ bị âm thầm cướp đi tuổi thọ.
Lục Dương cúi đầu trầm tư:
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Lan Đình đang cùng hai con ma hổ học tập xuyên xâu nướng, có ý nghĩ.
Lan Đình cười nói:
Lục Dương biết nghe lời phải:
Lan Đình hiểu rõ ý Lục Dương:
Lục Dương gật đầu.
Mạnh Cảnh Chu cùng Man Cốt nghe nói lại có thể học tập thứ mới, hơn nữa còn không phải Lục Dương dạy, phi thường hưng phấn.
Ba người cùng nhau lắc đầu.
Lan Đình không có ngoài ý muốn:
Lan Đình cũng rất hưng phấn, đây là lần đầu tiên nàng dạy người khác, khi còn ở Nguyệt Quế tiên cung, đều là sư tỷ dạy nàng, hiện tại rốt cục đến phiên nàng làm lão sư.
-... Phù đảm là linh hồn của một lá phù, một lá phù có thể phát huy đầy đủ hiệu quả hay không, được quyết định ở một mức độ rất lớn bởi việc có phù đảm trấn thủ ở trong đó hay không...
-... Đồ án thường sử dụng nhất bên trong phù lục là vân lục, vân lục tức bắt chước vân khí trên bầu trời biến ảo hình dạng mà chế tạo đồ án, chú trọng sự tự nhiên...
Đầu ngón tay Lan Đình điểm chút nước sạch, ngón tay vẽ ra như long Xà, không có mấy lần đã ở vẽ ra một đồ án Ẩn Thân phù trên bàn, trong lòng bàn tay nàng khẽ hấp, Ẩn Thân phù rời khỏi mặt bàn, bám vào trong lòng bàn tay.
Lan Đình vẫn đứng tại chỗ, trong ánh mắt không chớp nhìn chăm chú của ba người mà biến mất không thấy gì nữa.
Mấy hơi sau Lan Đình xuất hiện, cười nhạt nói:
Ba người gật đầu, coi như như thế, đó cũng đã rất lợi hại.
Trải qua nửa ngày học tập, ba người có hiểu rõ sơ bộ về phù lục, lấy ra văn phòng tứ bảo bắt đầu nếm thử vẽ Ẩn Thân phù, bọn hắn còn làm không đến tình trạng lấy nước vẽ phù.
Mạnh Cảnh Chu lâu dài luyện tập thư pháp, viết chữ rất đẹp, tay phải cùng cổ tay cầm bút lông vô cùng vững.
Hắn vận chuyển linh lực vào ngòi bút, rất nhanh đã vẽ xong một tấm Ẩn Thân phù, có tám phần giống Lan Đình vẽ.
Sau khi vẽ nhiều thêm mấy lần, không kém Lan Đình bao nhiêu.
Mạnh Cảnh Chu cười hì hì dán ở trên người, quả thật biến mất không thấy gì nữa.
Thiên phú của Man Cốt ở phương diện này kém một chút, khống chế linh lực không đủ tinh tế, thử mấy chục lần mới thành công một lần, theo số lần nếm thử gia tăng, xác suất thành công càng ngày càng cao.