Trịnh Thủ Hà nằm trên mặt đất kêu rên hối tiếc không thôi, vận khí cức chó gì, đi ra ngoài liền gặp được tu sĩ, hiện tại tu sĩ thiếu thốn đến trình độ làm tiểu nhị cho một quán đồ nướng, còn đi giao đồ ăn để duy trì sinh nhai hay sao?
Lục Dương nhìn Ôn Hương Ngọc vẫn lộ ra bộ dáng khiếp sợ sau khi trải qua tai nạn, bật cười lắc đầu:
Ta đi cùng ngươi báo án.
Tạ ơn.
Ôn Hương Ngọc nhớ tới tên trộm trên lầu.
Ôn Hương Ngọc vừa tỉnh đã nhìn thấy Trịnh Thủ Hà cùng Lư Chí, coi là hai người đi cùng nhau, chỉ bất quá bởi vì mỹ mạo của mình mà phát sinh nội chiến.
Lục Dương đi vào trên lầu, nhìn thấy Lư Chí bị trói rắn rắn chắc chắc, cũng tưởng rằng là đồng bọn của Trịnh Thủ Hà:
Lư Chí kêu oan:
Lục Dương vui vẻ:
Ngươi còn rất hiểu hình luật.
Chúng ta trước khi gây án đều xem kỹ hình luật, nhìn xem có thể phán mấy năm.
Lư Chí nói, nhìn ra được hắn rất hiểu luật.
Lư Chí nghe được đi nha môn, bị dọa đến vội vàng cầu xin tha thứ:
Lục Dương đánh giá Lư Chí, nhìn hắn chỉ là một phàm nhân:
Cái đồ tốt gì?
Giấy vàng có thể để cho người ta ngủ say, có tờ giấy này, ngươi muốn cho ai đi ngủ thì người đó sẽ đi ngủ, ngươi muốn làm gì với nàng đều có thể làm cái đó.
Lục Dương liên tưởng đến đủ loại dị dạng gần đây, nhướng mày, ý thức được vấn đề không đơn giản, lạnh giọng hỏi:
Lư Chí lại không ngốc, sao có thể ngươi hỏi ta đáp:
Lục Dương trang nghiêm thề:
Lư Chí mừng rỡ:
Hiển nhiên, Lư Chí cũng không phải rất thông minh.
Lục Dương từ lầu hai nhảy xuống, vòng quanh lầu một một vòng, quả nhiên phát hiện một tờ giấy vàng.
Giấy vàng vẽ ký hiệu Lục Dương xem không hiểu, giống như là một loại phù chú nào đó.
Hắn cất kỹ phù chú, trở lại lầu hai:
Ngươi từ đâu lấy được vật này?
Dưới cầu đá, có một lần ta đi thuyền chạy trốn, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn thấy dưới cầu đá có dán một tờ giấy vàng.
Lục Dương gật gật đầu, đi xuống dưới lầu nối lại hai chân cho Trịnh Thủ Hà, sau đó đưa hai người đi nha môn, Ôn Hương Ngọc nhắm mắt theo đuôi ở phía sau.
Lư Chí kêu to.
Lục Dương cười lạnh một tiếng, gặp phải sét đánh chính là Trì Tự Long, có quan hệ gì đến Lục Dương ta.
Đúng lúc buổi tối hôm nay là Vệ bộ đầu trực ban, khi hắn nhìn thấy Lục Dương áp giả hai tên tội phạm đến nha môn, sinh ra một loại cảm giác - Lại là ngươi.
Vệ bộ đầu nghe xong tình huống của hai tên tội phạm, thu hồi tâm tư cười đùa, nghiêm túc lên, Trịnh Thủ Hà này có án mạng trong người, là trọng phạm, Lục Dương lập một công lớn.
Lục Dương đưa giấy vàng cho Vệ bộ đầu, hắn đã ghi lại ký hiệu trên giấy vàng.
Vệ bộ đầu tiếp nhận giấy vàng, cũng ý thức được vấn đề trong đó.
Hắn nghe nói cấp dưới có ít người ban ngày mệt rã rời, bản thân hắn không có cảm giác, cứ nghĩ không phải chuyện gì lớn, hiện tại xem ra, là có người tận lực đang làm trò quỷ.
Không biết quận Diên Giang hiện tại cất giấu bao nhiêu loại giấy vàng này.
Bất quá Vệ bộ đầu cũng không rõ phù văn trên giấy vàng đại biểu cho ý gì, chờ đến ban ngày đi gặp tổng bộ đầu, đi hỏi thăm tổng bộ đầu.
Vệ bộ đầu lấy xong khẩu cung của Lục Dương cùng Ôn Hương Ngọc, vẫy tay từ biệt.
Trước khi đi, Lục Dương đi một chuyến đến đại lao, tìm tới Trì Tự Long:
Trì Tự Long cười lạnh, ngươi cũng có chuyện nhờ ta hỗ trợ, chiếu cố? Thổ Thạch Tử Thần Công của ta đã luyện đến đại thành, xem ta thu thập hắn như thế nào.
Lục Dương đưa Ôn Hương Ngọc về cửa hàng đậu hũ, kiên quyết từ chối 'đậu hũ' mà Ôn Hương Ngọc tặng cho.
Giày vò một vòng, quán đồ nướng đã kết thúc công việc, khi Lục Dương trở về, hai con ma hổ đang rửa chén đĩa.
Lục Dương vẽ lại phù văn trên giấy vàng cho Lan Đình xem:
Lan Đình cẩn thận chu đáo xem xét một phen, lộ ra vẻ kinh ngạc:
Ngươi tìm thấy từ chỗ nào, đây là Nghịch Thọ Nguyên phù, phù này sẽ hấp thu thọ nguyên của người, biểu hiện bên ngoài của người bị hấp thu là tinh lực không tốt, thích ngủ.
Loại phù văn này chỉ hữu hiệu với phàm nhân, sẽ không sinh ra chút ảnh hưởng nào cho tu tiên giả.