Ba người trước mắt là cơ hội, nói không chừng có thể trợ giúp nàng.
Lan Đình trầm mặc một lát, hít sâu hai cái, ổn định hô hấp, nhìn ba người trịnh trọng nói:
Ba người gặp Lan Đình trịnh trọng, thẳng tắp sống lưng.
Ba người cùng nhau nháy nháy mắt, cứ nghĩ mình nghe nhầm.
Lan Đình tiếp tục nói:
Đây là tin tức đáng tin mà Nguyệt Quế tiên cung chúng ta đạt được từ con đường đặc thù, gần đây tứ đại Ma giáo đều đang có kế hoạch tuyển nhận tín đồ đại quy mô, Diệu Dương giáo đã tuyển nhận xong xuôi, còn lại ba Ma giáo đang tuyển người.
Quận Diên Giang có một phân đà của Bất Hủ giáo, gọi Diên Giang đà, Đà chủ thần bí, thân phận không rõ, họ tên gì đó đều không người biết được.
Diên Giang đà thuộc về xếp hạng tương đối thấp ở trong tất cả phân đà của Bất Hủ giáo, tu vi của các thành viên bên trong hơi thấp, rất thích hợp đệ tử Trúc Cơ kỳ như ta chui vào, nếu kế hoạch thoả đáng, hỗn đến cao tầng Diên Giang đà cũng là có khả năng.
Các sư tỷ tu vi quá cao, quá dễ thấy, mà tên tuổi cũng rất lớn ở bên ngoài, bất lợi cho việc chui vào, trải qua một phen thảo luận, nhiệm vụ này liền rơi vào trên đầu của ta.
Lan Đình nói sư tỷ danh khí rất lớn, chỉ là tướng mạo của các sư tỷ quá xinh đẹp, từng xuất hiện bên trong một ít cấm thư, dùng để thỏa mãn bộ phận nam tính ảo tưởng.
Lan Đình thở dài:
Lan Đình dùng ánh mắt tràn ngập hi vọng nhìn ba người, nhất là nhìn về phía Lục Dương phi thường đáng tin, hi vọng bọn hắn có thể trợ giúp.
Ba người yên lặng xuất ra lệnh bài Đà chủ cho, hai chữ to Chấp Sự hết sức dễ thấy.
Lan Đình: - ! ! !'
Lục Dương bổ sung một câu.
Lan Đình thư giãn, nàng còn tưởng rằng ba người làm phản, nguyên lai chỉ là nội ứng... Nhưng mà, cái này cũng không đúng.
Lục Dương có chút khó khăn, nên nói như thế nào đây, chính là tham gia khảo nghiệm rất phổ thông, thuận lợi thông quan.
Mạnh Cảnh Chu tự hào nói:
Man Cốt không hiểu Mạnh huynh tự hào ở chỗ nào.
Lục Dương dùng tiếng nói thông tục giảng giải câu chuyện, đi sào huyệt Hổ yêu tìm tới tin tức của Tần Nguyên Hạo, căn cứ tin tức tìm thấy Tần Nguyên Hạo, sau đó biết được chuyện chiêu mộ giáo chúng cùng vị trí của Diên Giang đà.
Lan Đình hối tiếc không thôi, sớm biết rõ trước đây nên đo theo Lục Dương cùng một chỗ hành động, hiện tại uổng phí hết hơn một tháng, ngay cả lối vào Diên Giang đà đều không tìm được, người ta đều hỗn đến cao tầng của Diên Giang đà.
Lục Dương lắc đầu:
Lan Đình cúi đầu, có chút thất vọng, Lục Dương lại nói:
Bất quá chúng ta có thể giả tạo một thân phận cho ngươi, nói ngươi là bà con xa của ta cái gì đó, tới tìm ta nương tựa, ngươi đi theo bên người chúng ta, mặt ngoài làm công ở quán đồ nướng, khi chúng ta hành động thì ngươi ở một bên giúp đỡ, như thế cũng coi như hoàn thành một bộ phận nhiệm vụ.
Thật có thể?
Lan Đình không nghĩ tới còn có loại chuyện tốt này.
Man Cốt cũng không nghĩ tới quán đồ nướng rốt cục chiêu mộ được người mới.
Lục Dương gật đầu:
Lan Đình nhìn thấy Lục Dương đánh ra một bộ Tượng Hình Quyền liền biến thành dáng vẻ của Man Cốt, yên lặng lấy ra một lá bùa màu vàng.
Vẫn là tự mình vẽ một tấm phù biến hình tốt hơn.
Không hổ là Tiên Môn chủ yếu dùng não để tu luyện pháp thuật, dụng quyền pháp ngụy trang thành thuật Biến Hình, đây là cảm ngộ về pháp thuật sâu sắc đến cỡ nào mới có thể làm đến mức này.
Chắc hẳn Lục Dương đạo hữu cảm ngộ về pháp thuật đã đạt tới cảnh giới gặp pháp không phải pháp, gặp thuật không phải thuật, tiến thẳng vào bản nguyên.
Bên trong cùng cấp, Lan Đình cho rằng không có người có tạo nghệ pháp thuật hơn được Lục Dương.