Nguồn:
read.st
Trương Hắc Ngưu hỏi.
Tạ Trường Sinh đáp:
Mọi người nghe vậy thì cảm thấy cực kỳ cổ quái, người này là Hắc Bức Tạ Trường Sinh sao? Có phải bắt lộn người rồi không? Hay là mình sinh ra ảo giác nghiêm trọng?
Mọi người thầm nghĩ kẻ này rõ ràng là loại tàn độc, âm hiểm xảo trá, tàn khốc vô tình, hung tàn đến cực điểm, nhân phẩm kém đến mức khó thể hạ thấp thêm.
Tạ Trường Sinh cực kỳ thương tâm.
Trương Hắc Ngưu hỏi.
Tạ Trường Sinh nói.
Trương Hắc Ngưu là người có thể phi hành giữa hư không, hắn không có hứng với thứ này. Nhưng Tạ Trường Sinh có thể sử dụng ngoại lực để bay lên cao, đây chính là điều làm hắn cảm thấy hứng thú, hắn nói:
Lúc này trong đầu mọi người lóe lên tinh quang, nếu Hán Cô thành có một đám người bay lượn được trên bầu trời như Tạ Trường Sinh, như vậy sẽ có tình cảnh thế nào?
Tạ Trường Sinh cẩn thận nói.
Mọi người chợt chóng mặt, mười vạn lượng là gì? Bây giờ một lượng bạc có thể mua ba thạch lương, mười vạn lượng hoàng kim chính là một trăm vạn lượng bạc, có thể mua ba trăm vạn thạch lương thực. Một nhà ăn một tháng hai thạch lương, như vậy số bạc đó có thể cho một trăm năm mươi vạn hộ ăn một tháng. Hán Cô thành trước nay chưa có đủ hai vạn hộ, nếu để số bạc đó mua lương thực thì đủ cho Hán Cô thành ăn trong sáu năm, số tiền này rõ ràng là rất nhiều.
Tạ Trường Sinh lại là một nhà nghiên cứu khoa học tay làm hàm nhai.
"Thần kỳ, quá thần kỳ!"
Lúc này Tạ Trường Sinh không còn là một người trong mắt mọi người, hắn phải là thần, giờ khắc này hình tượng của hắn lại cao vời hơn.
Trương Hắc Ngưu nói.
Tạ Trường Sinh nói đến chính đề thì thao thao bất tuyệt.
Tạ Trường Sinh đang nói thì bái một bái:
Trương Hắc Ngưu lắc đầu nói:
Tạ Trường Sinh nói:
Vãn bối dù có thể tự mình bay lượn trên không trung nhưng vẫn mơ tưởng đến một loại máy móc có thể đưa người bay lên, đạt đến cảnh giới của đám thợ thủ công thượng cổ, bây giờ đã có đột phá... ....
Như thế thì tốt, ngươi ở lại Hán Cô thành đi...Ngươi cần tài chính, ta bổ sung cho ngươi, sau này chuyên tâm nghiên cứu, không cần quan tâm đến sự vụ giang hồ, nhưng những gì nghiên cứu ra nhất định phải cho ta xem xét rõ ràng.
Trương Hắc Ngưu cười lớn.
Đám người Nguyệt Hổ lúc này mới ý thức được tác dụng lớn của chuyện nghiên cứu, người bình thường có thể bay, đây là quan điểm gì?
Tạ Trường Sinh thở dài một hơi, khoảnh khắc sau đã cực kỳ mừng rỡ, hắn bái một cái rồi nói:
Mọi người muốn ói máu, vẻ mặt Hậu Bạch Y cũng rất cổ quái.
Trương Hắc Ngưu lắc đầu, bộ dạng của Tạ Trường Sinh quá kém, mang ra ngoài cũng xấu hổ, hắn có một nghĩa tử là Tiểu Thanh, quá đủ rồi.
Đám người Nguyệt Hổ cảm thấy rất chán ghét, hắc đạo quả nhiên là nhân tài xuất hiện lớp lớp, Tạ Trường Sinh với bộ dạng bảy tám mươi, là nhân vật só một giang hồ nhưng lại làm ra chuyện đáng ghét như vậy, đúng là làm cho người ta khó thể chịu được.
Trương Hắc Ngưu hỏi.
Tạ Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt mọi người nhìn về phía hắn cũng cực kỳ cổ quái, hắn nói:
Đám người trong phòng cảm thấy tận đáy lòng lạnh ngắt, thầm nghĩ thiên hạ có vũ khí lợi hại như vậy sao?
Trương Hắc Ngưu nói.
Tạ Trường Sinh đáp.
Trương Hắc Ngưu nói, Hậu Bạch Y tiến lên giải tỏa cấm chế cho Tạ Trường Sinh, mà Tạ Trường Sinh cũng rất kích động, giống như một nhà khoa học nhiều năm nghiên cứu có được thành tựu và bây giờ được thừa nhận, vì thế trong lòng rất vui sướng, hắn nhìn vẻ mặt kỳ quái của mọi người mà nói không nên lời.
Tạ Trường Sinh lảo đảo đứng lên, tuy cấm chế đã được giải trừ nhưng bây giờ hắn vẫn rất suy yếu, phải được vài thân vệ nâng đỡ.
Tạ Trường Sinh nói.
Lộ Dao không thể ngờ một kẻ địch biến thành chiến hữu chỉ trong nháy mắt như vậy.
Tạ Trường Sinh khá thành thật.
Lộ Dao đặt vấn đề.
Tạ Trường Sinh quẳng ra một cái tên:
Chương Thừa Phong.
Giáo chủ Đạo giáo Đại Thừa Chương Thừa Phong?
Lộ Dao ngạc nhiên nói.
Tạ Trường Sinh cũng không giấu diếm, hắn cũng không có đạo đức nghề nghiệp giữ bí mật cho khách hàng.
Mục đích cụ thể thế nào?
Bạch Bồ Tát, Cửu Linh Quang Ngọc.
Còn ai đồng hành hay không?
Không.
Sau khi thành công thì liên lạc thế nào?
Tạ mỗ đưa đến tay Chương Thừa Phong.
Phí bao nhiêu?
Mười vạn lượng hoàng kim, chi trước ba phần.
Tạ Trường Sinh nói, mọi người choáng váng, đúng là có người xem thường hoàng kim, vung tay đã ném ra mười vạn.
Lộ Dao hỏi thăm.
Tạ Trường Sinh dứt khoát nói.
Được rồi...Còn có một vấn đề, Khuyển Vương Ngự Hoàng Môn Chương Bảo Chung là do ngươi giết sao?
Đúng!
Đa tạ.
Lộ Dao lui xuống.
Tạ Trường Sinh lại nói với Trương Hắc Ngưu:
Tiền bối đã nhận lời của vãn bối, lúc này đã muộn, vãn bối muốn tu dưỡng vài ngày, sau đó sẽ mượn một nhóm nhân thủ đưa một phần gia sản đến đây.
Có thể, mọi chuyện bàn với Hậu Bạch Y.
Trương Hắc Ngưu nói.
Tạ Trường Sinh khát vọng nói.
Trương Hắc Ngưu nói.
Tạ Trường Sinh tỏ ra tuyệt vọng, rõ ràng hắn chưa đủ tư cách, tưởng rằng Trương Hắc Ngưu dối mình, vì vậy chỉ có thể nói:
Sau đó Tạ Trường Sinh được người dẫn xuống, Hậu Bạch Y lại tự mình đi tiễn. Tạ Trường Sinh trở nên vui vẻ, hắn hỏi Hậu Bạch Y:
Hậu Bạch Y nhìn Tạ Trường Sinh, hắn nói:
Tạ Trường Sinh không hỏi thêm được gì, bị mang đi.
Nguyệt Hổ hỏi, tình cảnh khi trước vẫn còn rất mới mẻ với hắn.
Sơn Vạn Trọng nói:
Lộ Dao lại cười nói:
Tống Bình Hòa nói:
Vân Quan Nguyệt cũng tỏ ra đồng ý, nhưng Lí Thập Di lại chẳng quan tâm, vì chẳng có gì liên quan đến lão.
Trương Hắc Ngưu đứng lên nói, mọi người xưng vâng, nhưng vấn đề ai làm cho Tạ Trường Sinh trở thành bộ dạng thế này thì lại bị quên lãng.
Tên lính mặt đen tiềm phục bên ngoài phủ đã sớm cởi bỏ lớp ngụy trang lộ ra hình tượng một lão nhân, lão há hốc miệng khó tin, Hắc Bức Tạ Trường Sinh bị bắt, Hán Cô thành này nhất định sẽ danh dương thiên hạ.
"Đi hay ở?"
Đây là một vấn đề, hiếu kỳ mãnh liệt kèm theo sợ hãi, lão vốn đã hạ quyết tâm phải đi nhưng phát hiện Tạ Trường Sinh bị bắt nên mới quay lại xem, bây giờ lại tiến thoái lưỡng nan.
------oOo------