Nguồn:
read.st
Tình trạng vết thương của Lí Thập Di rất kinh người nhưng chỉ là vết thương da thịt mà thôi, sau khi cầm máu và vận công điều tức thì nhanh chóng khôi phục lại. Sau đó lão thấy bộ dạng của khốn khổ của Vân Quan Nguyệt thì giật mình nói:
Vân Quan Nguyệt khẽ gật đầu, vài vết thương trên người đã được băng bó nhưng hình tượng vẫn tốt hơn Lí Thập Di rất nhiều lần. Lí Thập Di cảm thấy rất khó tin:
Chẳng lẽ với công lực của ngươi cũng không phá giải được huyễn thuật kia?
Một lời khó nói cho hết được, Vân mỗ có nhắm chặt mắt cũng vô dụng, chỉ cảm thấy ảo giác chồng chất, tự thân cảm ứng liên tục sai lầm, không đánh được vài chiêu thì bại trận.
Vân Quan Nguyệt nói:
Càng làm người ta giật mình chính là thân phận của tên kia, hắn chính là Trần Đạo Đồng của Ngự Hoàng Môn.
Không thể nào, ta biết rõ Trần Đạo Đồng, công phu của người này dù tốt nhưng chỉ là Ưng Trảo Công, không đa dạng như yêu thuật thế này.
Lí Thập Di không tin nói, nhưng lão thấy bộ dạng chuyên chú của Vân Quan Nguyệt thì dần cải biến thái độ của mình, lão nói:
Thật vậy sao?
Trương Hắc Ngưu nói, chính hắn dạy cho Trần Đạo Đồng một loại võ học thần kỳ.
Vân Quan Nguyệt nói, hắn nói ra những gì mình biết cho Trần Đạo Đồng.
Tuy ngoài miệng thì nói như vậy nhưng Lí Thập Di đã nhận mệnh, thực lực của lão kém xa đối phương, đã bại dưới tay Trương Hắc Ngưu, với tính cách của Lí Thập Di thì chắc chắn không quỵt nợ.
Vân Quan Nguyệt nói.
Lí Thập Di nói:
Vân Quan Nguyệt cũng bắt buộc phải nghĩ như vậy, đúng lúc này có người đến nói:
Lúc này đám ba người Liễu Thanh Yên đã được đưa về chỗ cũ, Triệu Cẩu Nhi cũng được cởi trói, được vài người băng bó vết thương. Nguyệt Như và Nguyệt Phong lại bị Nguyệt Hổ cưỡng chế đưa về, đám Lộ Dao cũng tự tán đi.
Trong thư phòng của Trương Hắc Ngưu, lúc này hắn đang ngồi trên ghế lớn nhìn Vân Quan Nguyệt và Lí Thập Di đi vào, hắn nói:
Mời ngồi, nghe nói các người đều là tiền bối đức cao vọng trọng trong giang hồ, có lẽ biết rõ nhiều chuyện giang hồ chứ?
Không dám, trước mặt chủ nhân nào có vị trí cho thuộc hạ!
Vân Quan Nguyệt nói, hắn quan sát Trần Đạo Đồng ngồi sau lưng Trương Hắc Ngưu mà giống như không có cảm giác tồn tại. Lí Thập Di nói:
Trương Hắc Ngưu cũng không quan tâm, hắn nói:
Vẻ mặt Vân Quan Nguyệt và Lí Thập Di chợt biến đổi.
Lí Thập Di kêu lên:
Vân Quan Nguyệt lại dùng giọng khó tưởng nói:
Trương Hắc Ngưu lắc đầu nói:
Thật ra ngày đó Trần Đạo Đồng kêu lên làm Trương Hắc Ngưu rất hứng thú, vì hắn đang nghiên cứu võ học dùng tinh thần để khắc địch, nếu có một môn võ học tương tự thì rất có giá trị tham khảo. Hắn vốn có thể hỏi từ Trần Đạo Đồng, nhưng bây giờ Trần Đạo Đồng đã bị hắn làm cho ngây ngốc, không thể nào biết được nữa. Nhưng bây giờ may mà có thêm hai người này, mà địa vị của nhóm Nguyệt Hổ là quá thấp, cũng không biết rõ môn thần công này của Ma môn.
Lí Thập Di nghĩ đến môn thần công trong truyền thuyết kia, lão chợt phát hiện ra những tình huống mình gặp phải chẳng khác biệt bao nhiêu.
Vân Quan Nguyệt tất nhiên biết rõ môn thần công kia, hắn nói:
Muốn biết về Đại Tinh Thần Lực Thiên Địa Đồng Bi Âm Dương Giao Cảm thì trước tiên phải hiểu rõ về Ma môn.
Cái gì là Ma môn?
Trương Hắc Ngưu hỏi.
Vân Quan Nguyệt nói:
Bọn họ cũng cực kỳ phức tạp, người bạch đạo chúng ta nói không rõ, chỉ biết bọn họ có mười ba cuốn ma thư làm kinh điển cao nhất của bản môn, trong đó ghi chép lại tất cả những công pháp tuyệt diệu mà người ta khó thể tưởng. Hầu như tất cả võ học của Ma môn đều đến từ những ma thư kia, mà thần công Đại Tinh Thần Lực Thiên Địa Đồng Bi Âm Dương Giao Cảm chính là một thứ bên trong, ma công này rất quỷ dị, cũng chỉ có người sáng tạo ra nó mới hiểu được. Nhưng tổng kết kinh nghiệm của những người đã từng giao thủ với thần công này, mỗi lần như vậy đều giống như bị cuốn vào một không gian khác, tất cả đều trở nên không chân thực, tất cả lực cảm ứng mất đi tác dụng, chỉ có thể giãy dụa trong đau đớn, chỉ có thể nói là cực kỳ quỷ dị, là thần công đệ nhất.
Trên giang hồ đánh giá mức độ tốt xấu của một võ học thường có bốn tiêu chuẩn, vô thượng đại thần công, vô thượng thần công, thần công và kỳ công. Đại Tinh Thần Lực Thiên Địa Đồng Bi Âm Dương Giao Cảm xứng đáng là võ học vô thượng đại thần công, nhưng đã gần trăm năm chưa từng có cao thủ nào tu luyện ma công này, xem ra đã thất truyền.
Vân Quan Nguyệt hưng phấn nói, nhưng khi nghĩ đến Trần Đạo Đồng thì khó thể nào hưng phấn được nữa.
Lí Thập Di nhìn về phía Trần Đạo Đồng.
Trương Hắc Ngưu hỏi.
Vân Quan Nguyệt lắc đầu nói:
Lí Thập Di lại nói:
Trương Hắc Ngưu thầm nghĩ hai người này biết được không ít, hắn nói:
Mà Thiên Ma Môn này ở phương nào?
Chân trời góc biển.
Lí Thập Di thuận miệng đáp, thật ra tổng đàn Thiên Ma Môn được Ma môn nói là nơi chân trời góc biển nhưng không ai biết rõ đó là nơi nào. Trương Hắc Ngưu gật đầu, biết ở đâu thì tốt, khi nào có rảnh sẽ đến bái phỏng, nghiên cứu thần công, như vậy sẽ có ích rất lớn cho mình.
Sau đó Trương Hắc Ngưu hỏi thăm về khá nhiều bí mật giang hồ, nhưng đối với hai người Vân Quan Nguyệt thì những thứ này chẳng đáng là gì, bọn họ dứt khoát nói cho hắn biết, vì thế lúc này hắn phát hiện giang hồ quả nhiên rộng lớn và đặc sắc.
Trương Hắc Ngưu nói:
= Trương mỗ có một ý nghĩ, không biết các người thấy thế nào.
Vân Quan Nguyệt và Lí Thập Di dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Trương Hắc Ngưu, Vân Quan Nguyệt nói:
Trương Hắc Ngưu nói:
Lí Thập Di dùng giọng kỳ quái hỏi:
Vân Quan Nguyệt lại nói:
Trương Hắc Ngưu nói:
Vân Quan Nguyệt nói:
Lí Thập Di gật đầu nói:
Lão Vân nói đúng, hơn nữa những cao thủ võ học cao thâm đều được khống chế trong những môn phái chúng ta, nếu dạy võ tràn lan thì dù hoang phế cả đời cũng không đạt đến tiêu chuẩn giang hồ tam lưu.
Trương mỗ cũng có võ học cao thâm.
Trương Hắc Ngưu nói:
Vân Quan Nguyệt và Lí Thập Di chợt sinh ra cảm giác muốn chết ngất, Trương Hắc Ngưu sẽ không đưa võ học mà Trần Đạo Đồng dùng để đánh bại mình truyền ra khắp giang hồ đấy chứ? Nếu vậy thì thật sự quá đáng sợ. Vân Quan Nguyệt vội la lên:
Lí Thập Di cũng nói:
Trương Hắc Ngưu cười ha hả, chẳng phải hắn chưa từng ngăn cản cao thủ thiên hạ, có gì cần phải sợ? Nhưng ngoài miệng hắn lại không nói như vậy, hắn chỉ nói:
Hai người Vân Quan Nguyệt chợt nổi giận, chẳng phải bọn họ đã bị chặt đứt sao?
Trương Hắc Ngưu thuận miệng hứa hẹn, điều này làm cho Vân Quan Nguyệt và Lí Thập Di cảm thấy kinh hoàng. Cái gì? Trở thành công địch của thiên hạ là có một phần của bọn họ sao? May mà Trương Hắc Ngưu nói thêm một câu:
Trương Hắc Ngưu nói:
Hai người Vân Quan Nguyệt thiếu chút nữa đã ói máu.
------oOo------