Nguồn:
read.st
Dù thời tiết lạnh nhưng tên mập Tiền Thông Đạt lại mồ hôi đầy mặt, trên người là một chiếc áo bông rách không phù hợp với thân phận, không có hình tượng nhà giàu trong thành. Nhưng lúc này hắn rất hưng phấn, khi tiến vào trên mặt tràn đầy nụ cười, hắn nói:
Tiền Thông Đạt phát hiện ánh mắt mọi người rơi lên y phục của mình, hắn cười cười nói:
Hào Thị liếc mắt nói:
Hào Thị nói xong thì dắt tiểu thư đang còn muốn ở lại và vài nha hoàn đi ra ngoài. Nguyệt Hổ cũng ra chỉ thị cho đám thân binh thủ hạ phân tán ra trông coi cả gian phòng, điều này làm cho Tiền Thông Đạt sợ hãi, hắn nói:
Đám người Nguyệt Hổ là ai, rõ ràng là những kẻ có quyền sát nhân ở Hán Cô thành, Tiền Thông Đạt cũng không phải như xưa, khi thấy Nguyệt Hổ bày ra tư thế thì trong lòng thầm rung động.
Lộ Dao nhìn rõ bộ dạng của Tiền Thông Đạt, đối phương sợ hãi, đây là hiệu quả rất tốt.
Tiền Thông Đạt nghe vậy thì kêu lên:
Lộ Dao không thể ngờ Tiền Thông Đạt lại phối hợp thần kỳ như vậy, tất nhiên sẽ bớt phải nói nhiều hơn, lão khẽ gật đầu nói:
Tiền Thông Đạt cũng thở dài một hơi, nếu có việc cần nhờ thì chắc chắn sẽ không có gì sợ hãi. Vì thế hắn khẽ xoay người, ngồi trên ghế lớn rồi chậm rãi thở ra một hơi nói:
Lộ Dao cười hì hì nói:
Ánh mắt Tiền Thông Đạt sáng lên giống như mơ hồ nghĩ đến điều gì đó, nhưng Lộ Dao còn chưa mở miệng, hắn cũng không dám suy đoán bừa.
Lộ Dao lại xoay chuyển chủ đề.
Tiền Thông Đạt dùng giọng nghi ngờ nói:
Lộ Dao nhìn chằm chằm vào mắt Tiền Thông Đạt, điều này làm Tiền Thông Đạt cảm thấy khó chịu, sau đó Lộ Dao chậm rãi nói:
Tiền Thông Đạt run rẩy đứng bắn lên từ trên ghế, nhưng ngay sau đó lại bị thân vệ bên cạnh Trương Hắc Ngưu ép xuống như chớp. Lúc này vẻ mặt Tiền Thông Đạt tái nhợt, thân thể béo tốt chợt run rẩy, khóe miệng run run không biết nói gì. Đây chẳng qua chỉ là một câu hỏi thuận miệng của Lộ Dao, cũng không ngờ Tiền Thông Đạt có phản ứng như vậy, vì thế ai cũng cảm thấy kỳ quái.
Trong mất Lộ Dao lóe lên cái nhìn lạnh người, nếu thật sự là như vậy thì Tiền Bàn Tử thật sự không thể dùng.
Nguyệt Hổ cả giận nói.
Trương Hắc Ngưu giống như đặt mình ở bên ngoài, hắn chỉ chậm rãi uống trà mà thôi.
Tiền Thông Đạt bị Lộ Dao làm cho kinh hoàng, hắn muốn quỳ xuống đất nhưng Lộ Dao quét mắt và thân vệ ở bên cạnh kéo lên. Tiền Thông Đạt nói với vẻ mặt cầu xin:
Thứ này tuyệt đối không có phần của ta, tất cả đều là chỉ thị của Cưu Thiên Minh, nhưng Tiền Bàn Tử ta một lòng vì ông chủ Trương và Lộ tiên sinh, sao có phần của ta cho được?
Vậy ngài căng thẳng vì điều gì?
Lộ Dao hỏi.
Tiền Thông Đạt nói:
Tiền Bàn Tử được xưng tụng là đại hộ của Hán Cô thành nhưng thật ra chỉ có chút tiền mà thôi, tuyệt đối không thể so sánh với đại phú hộ bản địa như Cưu Thiên Minh, vì biết việc mà không báo giống như thông đồng với địch, vì vậy Tiền Bàn Tử mới kinh hoàng.
Điều này cũng khó trách ngài.
Lộ Dao cũng thầm hiểu, Tiền Bàn Tử dù là nhân vật lớn nhưng so ra vẫn kém xa Cưu Thiên Minh, tất nhiên hắn phải có chỗ khó xử, lão nói:
Nhưng ngài không tham dự, điều này là đáng khen ngợi.
Không dám, không dám.
Kẻ có tiền sẽ không chống đối kẻ có quyền, Tiền Bàn Tử từ nhỏ đã hiểu đạo lý này:
Lộ Dao khẽ gật đầu, hàn quang trong mắt bắt đầu tán đi, mà Tiền Thông Đạt giỏi nhìn mặt nói chuyện cũng thở ra một hơi. Thật ra hắn cũng có khá nhiều ý nghĩ, nhưng cuối cùng hắn xem xét được mất và quyết định ở lại.
Nguyệt Hổ ngạo nghễ nói.
Vẻ mặt Tiền Thông Đạt trở nên kỳ quái, hắn nghe được lời của Nguyệt Hổ thì nói:
Mọi người nghe vậy thì chợt kinh hoàng, Lộ Dao cũng kêu lên:
Cưu Thiên Minh đã rời khỏi Hán Cô thành, tuy đám người Trương Hắc Ngưu đã thông báo cho Hty., hơn nữa còn có người âm thầm theo dõi, nhưng bên ngoài Hán Cô thành rất hoang vắng, núi cao vực sâu, khó thể nói có phát sinh sự việc ngoài ý muốn hay không. Tuy sơn tặc của Hậu Bạch Y rất tháo vát nhưng lại nhận được mệnh lệnh sai lầm, rất khó nói Cưu Thiên Minh có thể chui qua lỗ trống mà toàn mạng.
Tiền Thông Đạt là lão nhân ở Hán Cô thành, tất nhiên hắn hiểu rõ về gia thế của đám người cao tầng trong Hán Cô thành, cũng không phải chẳng biết gì như đám người Lộ Dao và Nguyệt Hổ. Điều này càng làm cho Lộ Dao thở dài một hơi, công tác tình báo đã quá cấp bách.
Tiền Thông Đạt tiến thêm một bước bổ sung:
Lời của Tiền Thông Đạt làm đám Nguyệt Hổ cảm thấy thất bại, lúc này chỉ có thể ký thác lên người Hậu Bạch Y.
Lộ Dao quyết định bỏ qua chuyện Cưu Thiên Minh, sẽ không ảo giác những chuyện không thực tế, cần phải đưa ra những tính toán tốt nhất, đây mới là đạo của người thành công. Bây giờ chuyện quan trọng nhất là thành lập mạng lưới tình báo của mình, không cần tái phạm sai lầm cũ, đồng thời liên tục tăng cường thực lực của mình.
Tiền Thông Đạt chợt vui sướng, hắn biết mình chính thức bước lên thuyền lớn, tuy thuyền lớn gió lớn nhưng hắn có quyết tâm. Ít nhiều gì trước đó hắn cũng đã xem xét lợi hại và đưa ra quyết định, tuy bây giờ Hán Cô thành còn chưa thành hình, nhưng hắn tin vào ánh mắt của mình.
------oOo------