Nguồn:
read.st
Lời nói của Tần Thường làm Trương Hắc Ngưu sinh ra xúc động, tất nhiên hắn cũng mơ hồ cảm thấy cuộc sống như vậy không thể duy trì được lâu, hứan nhất định phải có sự chuẩn bị. Nhưng lúc này Tần Thường lại kéo tất cả lớp vỏ bọc ra ngoài, làm hắn xuất hiện dưới ánh sáng mặt trời, điều này làm hắn trở nên sầu não, hắn nói:
Biểu cảm của Trương Hắc Ngưu làm cho Tần Thường sinh ra xúc động, tình cảm đau buồn của một con người sắt đá như hắn làm nàng cảm thấy lực tương tác, nàng vội vàng dịch chuyển người trên ghế, đồng thời hít vào hai hơi thật sâu.
Tần Thường cực kỳ hiếu kỳ, Trương Hắc Ngưu không giống như một người có cái nhìn đại cục, hành vi của hắn thường không quá đúng đắn.
Trương Hắc Ngưu không biết mình có tính toán gì không, nhưng hắn sẽ không cho người khác biết được ý nghĩ của mình, hắn nói:
Tần Thường nhíu mày, nàng nói:
Tần Thường nó như thế nhưng cũng cảm thấy đó chỉ là ngụy biện.
Trương Hắc Ngưu dùng ánh mắt cổ quái nhìn Tần Thường, hắn cảm thấy mỹ nữ này đẹp nhưng hỏi một câu trả lời một nẻo, miệng không theo lòng, không được như Tú Nương, rất dứt khoát.
Tần Thường mỉm cười chuyển đề tài lên đầu Trương Hắc Ngưu:
Tất nhiên sẽ không rơi vào tình cảnh như một tiểu nữ nhân, chỉ cần dựa vào võ công thiên hạ ít địch thủ cũng có thể thấy một vấn đề, biết đâu Trương gia lão điếm bị hủy cũng là một điều tốt.
Xin chỉ giáo?
Trương Hắc Ngưu tuy không tiếp xúc với nhiều người nhưng cũng cảm thấy mỹ nữ trước mặt không phải là người thường, hơn nữa nếu xét theo vũ lực, sợ rằng cũng là cao thủ ở Hán Cô thành. Trên vấn đề võ công thì chưa ai có thể giấu được Trương Hắc Ngưu.
Tần Thường thấy Trương Hắc Ngưu hứng thú thì không khỏi thao thao bất tuyệt.
Trương Hắc Ngưu nhướng mày nói:
Tần Thường trừng mắt, thiếu chút nữa đã hất văng chén trà bên cạnh xuống đất, câu nói của Trương Hắc Ngưu vừa rồi quá đại nghịch, vì thế nàng ho khan một tiếng rồi nói:
Tần Thường khẽ mím môi, mình hình như cũng có chút đại nghịch, nhưng bây giờ triều đình đã loạn, nàng có nghịch cũng chẳng ai quan tâm.
Ý của Thường Nhi chính là muốn ông chủ Trương dùng thân thủ cực kỳ cao minh, lại có đám người Lộ tiên sinh hỗ trợ mà vùng lên trở thành chư hầu một phương trong lúc Đại Thu quốc đang rối loạn, điều này không có gì là khó.
Chư hầu một phương?
Trương Hắc Ngưu nói.
Tần Thường cố gắng cổ động.
Trương Hắc Ngưu đề xuất một nghi vấn.
Tần Thường chợt sững sờ, nàng biết mình đã lắm lời, vì vậy che giấu:
Trương Hắc Ngưu ngạc nhiên nói:
Tần cô nương có xuất thân quan lại sao? Nếu không sao biết được những chuyện của triều đình thế này? Đại Thu quốc phổ biến chính sách ngu dân, những gia đình bình thường đều không biết chữ, lại càng không biết chuyện triều đình, nào có được như những lời phân tích của Tần cô nương?
Điều này... ....
Tần Thường cảm thấy không tốt, nhưng đúng lúc nguy cấp lại có một ý nghĩ hữu hiệu:
Tần Thường lại cảm thấy bức bối, sự tỉnh táo của mình gần đây chạy đi đâu mất rồi, sao lại mắc lỗi nữa?
Trương Hắc Ngưu nghiêm trang nói:
Gương mặt Tần Thường chợt trở nên trắng bệch, trong lòng thầm may mắn vì không có người quen thấy được tình cảnh của mình bây giờ, nếu không sẽ cảm thấy rất thảm thương.
Trương Hắc Ngưu tai mắt linh mẫn, hắn đã sớm nghe thấy tiếng động, khi vừa dứt lời thì thân thể trưởng thành xịnh đẹp của Tú Nương đã xuất hiện nơi cửa, nhưng ở bên cạnh nàng lại là... ....
Tiểu Thanh và Văn Trọng ngừng đùa giỡn, cả hai trợn mắt nhìn.
Tiểu cô nương nho nhỏ, gầy teo, cực kỳ xấu hổ và khiếp đảm đang trốn sau lưng Tú Nương là ai? Nàng mặc một bộ y phục của Tiểu Thanh, trên đầu có hai bím tóc nhỏ, gương mặt tươi cười có chút biểu hiện của một mỹ nữ, lúc này trốn sau lưng Tú Nương dùng ánh mắt cẩn thận nhìn mọi người trong đại sảnh, giống như không quen hình tượng mới của mình.
Tiểu Thanh bĩu miệng, ánh mắt có hơi đỏ, nàng chỉ vào tiểu cô nương kia rồi nói:
Tiểu cô nương kia nghe nói như vậy thì cực kỳ mất tự nhiên, vì vậy mà không khỏi vặn vẹo người, muốn cởi y phục ra.
Tú Nương cười mắng:
Tú Nương quay đầu nhìn tiểu cô nương đang uốn éo người nói:
Không nên cử động, y phục này mẫu thân cho con, nha đầu Tiểu Thanh kia không hào sảng, con mặc kệ nó.
Người ta chẳng phải không hào sảng.
Tiểu Thanh mất vui nói.
Văn Trọng hình như lại nhận ra chút vấn đề.
Tần Thường còn đang bối rối trong tình cảnh thất bại, đúng lúc Tú Nương dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Tần Thường:
Tần Thường lắc đầu, nàng khẽ nói:
Tú Nương nở nụ cười thần bí.
Tú Nương hỏi.
Trương Hắc Ngưu đã sớm biết rõ, võ công của hắn đã đạt đến độ cao mà người thường khó thể tưởng, chút giả trang của tên ăn mày Chuyên Đầu không thể giấu được hắn. Hắn đã sớm biết giới tính của Chuyên Đầu, hắn lại tưởng mọi người đều biết, nhưng không ngờ mọi người lại có biểu cảm như vậy, điều này làm hắn cảm thấy khó hiểu.
Tú Nương khen.
Văn Trọng chợt kinh hoàng, Tiểu Thanh lại vỗ tay nói:
Văn Trọng nghe nói như vậy thì chợt cảm thấy vui sướng, ánh mắt nhìn về phía tiểu cô nương kia có thêm chút đồng tình.
Tú Nương đẩy tiểu cô nương nói:
Cái tên Chuyên Đầu là không tốt, tướng công nên đặt cho nó một cái tên mới.
Điều này... ....
Trương Hắc Ngưu lại gặp khó, tên của mình do Tú Nương đặt cho, hắn nói:
Tú Nương nhớ đến chuyện cũ mà biết mình đã làm khó Trương Hắc Ngưu, đúng lúc nàng nhìn về phía Tần Thường, nàng nói:
Tần Thường có chút đo dự, nàng đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng ánh mắt rơi lên người tiểu cô nương kia, lại thấy khát vọng của đối phương, nàng nói:
Điều này, Chuyên Đầu còn nhỏ đã gặp khổ, khi gặp ông chủ Trương thì tương lai bừng sáng, điều này cũng tương ứng với tình cảnh con sâu nhỏ khổ sở phá kén thành bướm đẹp lộng lẫy, ta nghĩ rằng nên lấy tên là Trương Hóa Điệp, ít nhất cũng cùng họ với ông chủ Trương.
Trương Hóa Điệp.
Tú Nương thầm nói, nàng cảm thấy rất tốt, có thể nói là tốt hơn so với mình. Ngay cả Tiểu Thanh cũng la hét muốn đặt tên, Tú Nương lập tức mắng lớn.
Tiểu cô nương thầm nhớ kỹ, trên mặt có hai dòng nước mắt chảy xuống.
------oOo------