Nguồn:
read.st
Đáng tiếc, lời nói của Vu Nhai sau đó khiến hắn không bình tĩnh nổi nữa.
Chỉ thấy lúc nữ tử mặc ngân bào xoay người, Vu Nhai đột nhiên kêu lên:
Độc Cô Cửu Huyền!
Sao?
Hiển nhiên, đây là tên của nữ tử mặc ngân bào kia... Độc Cô Cửu Huyền.
Mọi người thoáng nhíu mày. Thật may Độc Cô Cửu Huyền thật ra vẫn hiền hoà, cũng không có ý trách tội. Nàng chỉ quay đầu lại, xem Vu Nhai muốn nói gì. Chẳng lẽ tiểu tử này còn có vọng tưởng gì sao?
Thật ra, nữ tử mặc ngân bào cảm thấy thế nào cũng được. Có người sùng bái cũng là chuyện tốt. Năm đó tiểu tử này to gan lớn mật viết thư tình cho mình. Không biết hiện tại có phải vẫn chưa từ bỏ ý định hay không? Đột nhiên, nàng có chút mong đợi.
Ngay thời điểm Độc Cô Cửu Huyền mong đợi, Vu Nhai đột nhiên xổ một câu thô tục. Trong nháy mắt tất cả chờ mong đều vỡ vụn.
…
...
...
...
...
...
...
...
...
...
Ký ức không ngừng tập kích Vu Nhai. Thật không ngờ chấp niệm của loại cặn bã này lại cường đại tới nưh vậy. Đặc biệt là sau khi nhìn thấy Độc Cô Cửu Huyền, trí nhớ kia giống như thủy triều trào dâng. Vu Nhai sống chết chống đỡ. Hắn căn bản không cần những ký ức này. Chỉ cần những điều đã biết là đủ rồi.
Cuối cùng Vu Nhai cũng tương đối hiểu rõ cụ thể là chuyện gì đã xảy ra với loại cặn bã này và Vu Thiên Tuyết.
Đáng tiếc, cuối cùng Vu Nhai vẫn không chống đỡ nổi. Khi chấp niệm phản công lần cuối cùng, không ngờ khống chế được hắn. Theo bản năng thân thể này gọi tên của nữ tử mặc ngân bào kia. Nhưng trong nháy mắt hắn lại ngăn chặn kịp, trong lúc không thận trọng, thốt ra một câu chửi tục.
Trên sân luyện võ hoàn toàn yên tĩnh. Tất cả trợn mắt hốc mồm. Cho dù là nam tử mặc kim bào không hề nhìn Vu Nhai một cái, hiện tại cũng không nhịn được ngẩng đầu lên. Nam tử ngân bào khép mở miệng không thốt được lời nào. Biểu hiện trên mặt hắn rất đặc sắc, hình như cuối cùng cũng có chút tinh thần.
Độc Cô Cửu Huyền cũng ngây ngẩn cả người. Nàng bị mắng? Còn bị mắng là cặn bã. Câu cửu muội ngươi phía sau không biết là có ý gì?
Vu Nhai cũng ngây ngẩn cả người. Hắn chưa bao giờ là loại người kích động như vậy. Trước nay, nếu đánh thắng được thì đánh, đánh không lại thì bỏ chạy, mạng nhỏ quan trọng nhất.
Độc Cô gia thế lớn, cho dù là hoàng thất đế quốc Huyền Binh cũng phải nể mặt họ, nói gì đến mình?
Tuy rằng trong lòng hắn đặc biệt bất mãn trước sự ngạo mạn của bọn họ, nhưng hắn chưa từng nghĩ mình sẽ cứng rắn đối đầu.
Thế này thì hay rồi. Đẩy được chấp niệm của đồ cặn bã này, hắn cũng xong đời. Hình như ngay cả đường lui cũng mất. Trời ạ, đây là chuyện gì vậy?
Vu Nhai vừa nói, vừa thầm cắn răng. Phần chấp niệm kia vừa nghe Vu Nhai nói như vậy, lại phản công giống như phát điên:
Không biết từ lúc nào, Vu Thiên Tuyết đã đến bên sân luyện võ. Nàng cũng lo lắng Vu Nhai sẽ gặp chuyện không may. Khi vừa thấy Vu Nhai ôm đầu, trong lòng nàng không tránh khỏi run lên. Rất rõ ràng, nhi tử đang khôi phục ký ức.
Xem ra hạnh phúc chỉ là thời gian một ngày ngắn ngủi này mà thôi.
Lúc này, nghe Vu Nhai nói ra những lời như vậy khiến tâm tình nàng lập tức buông lỏng. Chỉ có điều ngay sau đó nàng lại bắt đầu lo lắng. Người của Độc Cô gia sẽ không nhân từ nương tay.
Vu Nhai không ngừng nói ra những lời này, còn mắng chửi người.
Độc Cô Cửu Huyền sững sờ hỏi thăm.
Tới lúc này, Vu Nhai cũng mặc kệ mọi chuyện. Nếu như bây giờ không nói gì, sợ rằng sẽ thật sự xong đời. Ai cũng không bảo vệ được hắn. Nam tử mặc kim bào ngạo mạn kia, hắn cũng không quen. Về phần Độc Cô Cửu Huyền, trong những kí ức vừa vọt tới, nàng cũng không xuất hiện quá nhiều.
Cố chống lại chấp niệm phản công, Vu Nhai nói:
------oOo------