Nguồn:
read.st
U Hoang tiền bối, tiền bối đã tỉnh lại!
Ừ, giết nó. Thanh kiếm này của ngươi cần máu của loại tạp chủng Kiếm Long để tạo thành Thịt Kiếm.
U Hoang Kiếm Linh nói trong đầu hắn.
Khóe miệng Vu Nhai co giật vài cái nói.
U Hoang Kiếm Linh lạnh lùng nói.
Tiền bối còn biết ma pháp sao?
Không phải. Chỉ là chủ nhân trước kia của ta có biết một chút. Ta chỉ biết phương pháp bố trí, không biết nguyên lý, nhưng với một con ma thú như vậy là đủ rồi.
U Hoang Kiếm Linh tiêu diệt suy nghĩ hoang đường về ma vũ song tu của Vu Nhai. Hắn liền nghĩ tới câu chuyện kia. Lẽ nào câu chuyện vòng tay ánh sáng kia là thật. Nhưng hắn lại nghe thấy U Hoang Kiếm Linh đột nhiên nói:
-...
Vu Nhai không thể nói được gì nữa. Hình như ma pháp kiếm trận còn chưa dạy, tại sao lại phát điên trở lại rồi. Nhưng hắn không có thời gian để ý nhiều như vậy. Hắn bắt đầu thu thập ma tinh. May mà lúc trước hắn giết được không ít. Hiện tại chỉ cần lại giết thêm hai con ma thú tứ giai đỉnh phong là đủ rồi. Về phần tám mươi mốt viên ma thú tam giai, hiện tại Vu Nhai đã không để ma thú tam giai vào trong mắt. Tuy rằng hắn cũng chỉ có Tướng Binh Sư, nhưng thuật ẩn núp giết càng ngày càng mạnh!
Lại tốn thêm một ngày, hắn lợi dụng ma tinh của Hắc Kim Vương Xà trước đó vẫn chưa sử dụng, cũng xử lý xong hai con ma thú tứ giai đỉnh phong. Sau đó hắn tốn nửa ngày, một đường xông qua, cuối cùng cũng thu thập thủ số lượng ma tinh tam giai.
Ngay thời điểm Vu Nhai thu thập xong xuôi, U Hoang Kiếm Linh lại thức tỉnh. Xem ra hắn đối rất coi trọng thanh kiếm này.
Thuật ám ảnh chặn giết.
Mắt Vu Nhai đột nhiên sáng lên. Hóa ra U Hoang Kiếm Linh cũng có tuyệt kỹ. Phong Doanh có một vài vũ kỹ bí hiểm như Phong Tung Bộ các loại. Thất Tinh Thần Kích cũng thế. Nhưng U Hoang Kiếm Linh tuy rằng đều là thuật giết người, nhưng trong bộ sách ghi không rõ. Hình như cũng chỉ lợi dụng cơ sở thuật pháp diễn hóa ra. Cái gì mà thuật tiềm tàng, thuật ẩn sát… Tất cả đều là do hàng thông thường nâng cấp lên, tùy tâm sở dục!
Lúc mới đầu, Vu Nhai còn tưởng rằng tùy tâm sở dục mới là cảnh giới cao trong võ học. Cái gì mà hóa mục nát thành thần kỳ, không có biện pháp. Ở kiếp trước, hắn đã xem qua rất nhiều tiểu thuyết võ hiệp, nhưng không nghĩ U Hoang Kiếm Linh vẫn có tuyệt kỹ khác. Học, hắn nhất định phải học.
Ngàn vạn đừng phát điên, ngàn vạn đừng phát điên...
Ta đã đợi ngươi rất lâu...
Vu Nhai lại không còn gì nói để nữa. Đúng là sợ điều gì sẽ gặp điều đó. Nếu sớm biết vậy, trước hết cứ để cho hắn dung hợp Thuật ám ảnh chặn giết cùng mình. Hiện tại đã không có biện pháp nào khác. Trước hết cứ sử dụng đá nhỏ bố trí ma pháp kiếm trận vài lần, ghi nhớ hoàn toàn kiếm trận này đã. Những thứ này đều là tri thức. Nói không chừng tương lai sẽ hữu dụng.
U Hoang Kiếm Linh lại quỷ dị xông ra nói.
Vu Nhai không đợi U Hoang Kiếm Linh lại phát điên, vội vàng kêu lên. Ngay cả chuyện có thể đột phá Tướng Binh Sư tứ đoạn hắn cũng quên mất.
Vu Nhai vội vàng giơ kiếm theo sự di chuyển của U Hoang Kiếm Linh trong đầu mình, chuyên tâm dung hợp loại thuật giết người này. Thời điểm mới dung hợp được một nửa hắn không nhịn được đổ mồ hôi lạnh.
Không trách được U Hoang Kiếm Linh nói cần Tướng Binh Sư tứ đoạn mới có thể sử dụng. Bộ thuật giết người này thật sự quá khó. Không phải rất tiêu hao huyền khí, mà là tiêu hao huyền khí và huyền tướng khí.
Tướng khí của Vu Nhai chưa đầy. Nửa sau, hắn cảm giác cả người giống như bị rút mất linh hồn, vô cùng khó chịu. Mãi đến khi U Hoang Kiếm Linh lại phát điên, nghỉ ngơ một hồi lâu hắn mới khôi phục.
Thở hắt ra một hơi, cuối cùng Vu Nhai cũng đã khôi phục lại. Hắn chạy thật nhanh về phía ngọn núi nhỏ đầu tiên, sau đó bắt đầu tìm kiếm trong đống rác xương người, xương thú và các loại Huyền Binh hỏng. Sau khi tìm hơn nửa ngày, hắn mới tìm được cái chai hình hoa sen kia ở trong đống xương khô tại một khe đá. May là hắn có Phong Doanh hỗ trợ. Nếu như dựa vào bản thân hắn, thật sự không biết phải tìm tới năm nào tháng nào.
Đương nhiên, tìm như thế cũng có lợi ích mới. Hắn vừa tìm được mấy thanh kiếm có phẩm chất không tệ, Đáng tiếc là, không biết trong đống đồ này còn có thứ tốt như Huyền Lăng Đan nữa hay không. Ở đây quá lộn xộn, thật không biết có giấu thứ gì nữa.
U Hoang Kiếm Linh dường như không vui không buồn nói:
Vu Nhai nghe được hai chữ Liều mạng trong lòng đã không muốn dùng tới. Không ngờ, hắn lại bị U Hoang Kiếm Linh nhìn thấu.
Nếu như U Hoang Kiếm Linh đã nói như vậy, Vu Nhai cũng không tiếp tục lo lắng nữa. Hắn trực tiếp ngồi xếp bằng trên một bộ xương cực lớn, nuốt viên Huyền Lăng Đan có màu đen như mực kia vào.
Đến lúc đưa thuốc tới bên miệng, Vu Nhai lại nghĩ tới một vấn đề như thế. Hắn thật không có cách nào. Hắn chịu ảnh hưởng của giáo dục bảo đảm chất lượng của kiếp trước.
------oOo------