Nguồn:
read.st
Thu phục được Ma Hỏa, ba người Thiên Tà cũng nhanh chóng rời khỏi Thần Ma Mộ Địa. Bởi vì có Ma Hỏa bên người lên bọn họ cũng không bị đám xương khô đuổi giết nữa.
Phương Hân cũng không hỏi hắn làm sao thu phục được Ma Hỏa, dù sao mỗi người cũng có một bí mật riêng. Về phần Huyền Nguyệt, hắn không nói nàng cũng không đi hỏi làm gì. Nàng hiểu thứ gì lên biết thứ gì không.
Ba ngày sau
Ba người Thiên Tà đã ra khỏi Thiên Nam Sơn Mạch, đang xếp hàng để vào Nam Thành, một thành trì hùng vĩ chắn ngang lối vào Thiên Nam Sơn Mạch ở phía bên này. Muốn vào phải giao ra một Linh thạch, mọi người cũng vui vẻ đáp ứng để vào trong, dù sao không thu phí thì ai bỏ sức ra xây dựng thành trì cho người khác.
( Ta viết truyện từ chap 1 đến giờ chả thấy Thiên Đạo thả xuống viên Linh thạch nào, giờ còn nộp phí vào thành, ta sắp phá sản rồi. Thiên Đạo bất công a....)
Sau khi vào thành, ba người nhanh chóng kiếm một tửu lâu đi vào. Dù sao đã lâu rồi chỉ ăn thịt yêu thú nướng, ăn mãi ăn mãi cũng chán. Gọi vài món ăn và một bình rượu rồi ngồi đợi.
Từ lúc ra khỏi Sơn Mạch, Thiên Tà đã để Huyền Nguyệt và Phương Hân đeo khăn che mặt, đội mũ chùm đầu và mặc áo choàng che kín cơ thể nóng bỏng của mình để tránh khỏi những rắc rối không cần thiết. Lúc đầu Phương Hân nhất quyết không chịu, sau đó bị hắn dùng dâm uy, uy hiếp, dụ dỗ , lên cũng chấp nhận.
Một lúc sau thì rượu thịt được mang lên, cũng không có gì đặc biệt ngoài việc người mang rượu ra là một cô gái không đẹp khiến đám dâm tặc trong quán la hét ầm ĩ. Nếu như vậy cũng không có gì đáng nói, chỉ là sau đó một tiết mục máu chó diễn ra.
Lúc này phía cửa quán vang lên một thanh âm lười nhác.
Nghe thấy thanh âm này, tất cả mọi người trong quán không hẹn mà cùng im lặng lại. Thiên Tà nhìn qua cửa, một tên thanh niên, thân hình gầy như que củi, da mặt trắng bệch đi vào trong quán.
Vừa đi vào trong đã lớn tiếng nói:
Đám người này có vẻ khá sợ hãi tên thanh niên này lên dần dần bỏ ra ngoài hết. Sau đó tên thanh niên này đi tới trước mặt Lâm Như, nói:
Cô gái tên Lâm Như có vẻ như không thích hắn, ánh mắt chán ghét nhìn hắn nói
Vũ Thiếu thành chủ, ngài đừng làm như chúng ta quen thuộc như vậy. Ngài lại đến đây phá quán của chúng ta sao.
Lâm Như, tình yêu ta dành cho nàng nàng cũng biết mà, gả cho ta đi được không, chỉ cần nàng gả cho ta, ta sẽ cho nàng mọi thứ. Trong Nam Thành này cũng không có ai dám bắt nạt nàng.
Vũ Thiếu thành chủ, không phải ta đã nói không thích ngài rồi sao. Ngài đừng làm phiền ta nữa.
Tên thanh niên này là Vũ Hạo, con trai của thành chủ Nam Thành này. Bình thường dựa vào cha hắn là thành chủ mà khắp nơi gây sự, trêu hoa ghẹo nguyệt, khiến người người căm phẫn, nhưng không ai dám làm gì hắn.
Vũ Hạo nghe nàng nói vậy, cũng đã giận dữ, chỉ vào nàng mắng:
Kỹ nữ, bản thiếu chủ coi trọng ngươi, theo đuổi ngươi một năm, nhẹ nhàng mà ngươi không chịu, đừng trách bản thiếu chủ dùng thủ đoạn mạnh.
Ngươi...
Hừ... đợi bản thiếu chủ chơi chán ngươi rồi sẽ lột sạch ngươi kéo đi dọc đường.
Lâm Như thân hình run lên chỉ tay vào hắn, miệng không nói lên lời. Một năm trước nàng đến Nam Thành này sinh sống, dựa vào số tiền cha mẹ đã mất để lại lập lên quán này. Lúc đó tên thiếu thành chủ này ưa thích sắc đẹp của nàng, thường xuyên đến quấy rầy, nàng vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, không nghĩ tới hôm nay lại bị hắn nói khó nghe như vậy.
Vũ Hạo thấy nàng sợ hãi, cười đắc ý rồi tiếp tục nói:
Đám người vây xem ở cửa trong lòng tức giận nhưng cũng không dám nói gì. Người ta quyền cao chức trọng, mình tôm tép bình thường há miệng ra ngăn cản không khéo còn dính họa sát thân.
Phương Hân lúc này đã cực kỳ tức giận, nàng định đứng dậy cho tên kia một trận thì bị Thiên Tà cản lại. hắn
lắc đầu, người thân phận cao quý cưỡng bức người bình thường, cảnh tượng như vậy ở đâu mà không có. Chỉ cần ngươi thực lực đủ mạnh, bối cảnh đủ mạnh dù làm ra chuyện thương thiên hại lý gì cũng không có ai dám ngăn cản.
Phương Hân bị hắn ngăn cản, nàng tức giận nhìn hắn, sau đó cầm bình rượu ngửa đầu uống vào, sau đó để bình rượu xuống bàn, gây ra tiếng động không nhỏ.
Thanh âm vang lên khiến mọi người nhìn lại, lúc này vẫn có ba người dám ngồi bên trong khiến họ rất kinh ngạc, sau đó lại lắc đầu.
Vũ Hạo lúc này cũng thấy ba người vẫn ngồi bên trong uống rượu, hắn giận dữ
Phương Hân lúc này đã không chịu nổi, nàng gạt tay Thiên Tà ra một cái tát đem Vũ Hạo tát bay.
Nói xong, hắn bò dậy đang định lao vào thì Lâm Như chắn trước mặt hắn, nói:
Vũ Thiếu thành chủ, bỏ qua cho bọn họ đi được không.
Chỉ cần nàng gả cho ta, ta sẽ bỏ qua cho bọn họ.
Thiên Tà rót thêm một chén rượu, đưa lên miệng nhấp một chút, nói:
Quá vô sỉ rồi, bản thiếu gia thừa nhận mình có một chút vô sỉ nhưng cũng không bằng ngươi. Bội phục... Bội phục.
Tiểu tử, ngươi muốn chết.
Vũ Hạo nghe hắn châm chọc mình, giận dữ đẩy ra Lâm Như rồi lao tới. Tu vi Trúc cơ sơ kỳ nhờ ăn đan dược cũng toàn bộ bộc phát, muốn chém giết Thiên Tà. Nhưng hắn chưa kịp lại gần, thân thể như bị một ngọn núi đè nặng, khi hắn không thể nhúc nhích. Ngẩng đầu lên thấy Thiên Tà khuôn mặt hài hước nhìn hắn. Mà bên cạnh Thiên Tà, một người mặc đồ trắng che kín từ đầu đến chân đang tản mát ra uy áp trấn áp hắn. Vũ Hạo mặc dù không biết đối phương tu vi gì, nhưng muốn dễ dàng như vậy trấn áp mình, tu vi cũng phải Trúc cơ đỉnh phong trở nên. Nhưng nhiều năm hoành hành ngang ngược khiến hắn đã tu luyện được bản lĩnh coi trời bằng vung, khi biết sợ ai. Hắn nhìn Thiên Tà mắng:
Đám người đứng cửa nghe hắn nói xong, trong lòng âm thầm phỉ nhổ. Ngươi không có cha ngươi đứng sau thì không biết đã có bao nhiêu người lấy mạng chó chết của ngươi bao nhiêu lần rồi.
Thiên Tà mỉm cười nhìn hắn
Phương Hân nghe hắn nói cũng thu lại uy áp, nhìn qùy dưới đất Vũ Hạo, nói:
Vũ Hạo đứng dậy chỉ vào ba người, nói:
Nói xong rồi chạy ra cửa, hắn cũng biết mình đánh không lại bọn họ.
Thiên Tà cũng không để ý, tiếp tục ngồi uống rượu. Mà Lâm Như lúc này đã vô cùng lo lắng cho ba người, sự tích của cha con nhà thành chủ này nàng cũng biết. Con thì hung hăng càn quấy, cha thì cực kỳ bao che cho con mình, nàng vội tiến lên, nói:
Thiên Tà nhìn nàng cười nói:
Lâm Như sửng sốt một chút, rồi nói:
Lâm Như, ba vị đi mau đi.
Lâm Như mỹ nữ không biết có thể cho chúng ta thêm một bình rượu không?
Các người...
Lâm Như nhìn ba người một chút, thấy bọn họ không chút lo lắng nào, nàng bất đắc dĩ đi lên lấy rượu. Đám người bên ngoài nghe hắn gọi rượu, trong lòng nghi hoặc, không lẽ ba người này không sợ chết, hay là bị điên.
Thiên Tà nhìn Phương Hân, nói:
Phương Hân cúi đầu, nói:
Lâm Như cầm bình rượu đi tới, nói:
Nói xong cũng rót cho mỗi người một chén. Thiên Tà vừa cầm chén rượu đưa lên miệng, thì ngoài cửa một thanh âm lạnh lùng truyền tới:
Đám người đứng trước cửa nghe xong thanh âm này, vội vàng quay lại phía sau, ôm quyền, nói:
Sau đó tách ra hai bên nhường đường cho hắn.
Một người trung niên mặc bộ đồ trắng chậm rãi bước vào cửa, phía sau lưng hắn chính là Vũ Hạo. Vừa vào trong, Vũ Hạo chỉ tay vào đám người Thiên Tà, ánh mắt âm độc nói:
Đám người vây xem lập tức nhìn về phía bốn người đang ngồi, chỉ thấy Lâm Như thân hình run lên một chút, còn ba người kia vẫn ngồi ung dung uống rượu.
Lại uống hết một bình rượu, Thiên Tà nói
Sau đó thấy Lâm Như thân hình run run, hắn lắc lắc đầu, tự mình đi lấy. Sau đó lại ngồi xuống tiếp tục uống.
Mà lúc này ở phía cửa, người trung niên ánh mắt híp lại. Chính mình đích thân tiến đến mà ba người kia vẫn ung dung bình thản ngồi uống rượu, chưa từng liếc mắt nhìn mình một chút nào. Coi mình như không khí, trong lòng càng thêm tức giận, nhìn về phía Lâm Như, nói:
Nói xong bộc phát tu vi Kết đan cảnh trung kỳ, một chưởng đánh tới phía bốn người. Một chưởng này mơ hồ có thể đem bốn người đập nát bét.
Chưởng lực ngày càng tới gần, lúc này ngồi bên cạnh Thiên Tà, Phương Hân cũng vung tay, một chưởng đánh ra. Thành chủ Vũ Quốc thấy nàng nhẹ nhàng vung tay, nói:
Hai chưởng va chạm vào nhau khiến xung quanh bàn ghế vỡ vụn. Phương Hân đứng dậy, nói:
Nàng nói xong, rút kiếm bổ tới. Vũ Quốc thành chủ nhìn thấy ánh kiếm lóe lên khuôn mặt biến sắc, vội vàng lao ra khỏi quán. Phương Hân cũng lao ra theo.
Đám người đứng xem nhao nhao nhìn hai thân ảnh trên bầu trời. Bọn họ không ngờ tới, một người trong ba người kia lại đủ sức đánh với thành chủ.
Vũ Quốc đứng trên không trung, sắc mặt vẫn còn sợ hãi, vừa rồi một kiếm kia nếu hắn không chạy nhanh thì bây giờ không chết cũng trọng thương.
Phương Hân cũng không nói gì với hắn mà lại một kiếm chém tới.
Phía dưới đám người chỉ thấy hai tàn ảnh lao vụt trên không trung, không lâu sau đó, một bóng người rơi từ trên cao xuống đất, mọi người túm lại quan sát thì thấy người này chính là Vũ Quốc thành chủ. Toàn thân hắn có vô số vết kiếm, máu me be bét. Hít sâu một hơi, nhìn lên trên trời cũng đã không thấy ai. Có người chạy vào bên trong tửu lâu cũng thấy hai người ngồi đó uống rượu đã biến mất. Bọn họ thầm nói:
------oOo------