Nguồn:
read.st
Sau hơn mười ngày thì đám người Thiên Tà cũng đã xuyên qua thành công Yêu Thú Cốc. Bọn họ tạm dừng chân tại một thành nhỏ tên Yêu Thành để nghỉ ngơi một chút.
Yêu Thành là một thành trì nhỏ bên cạnh Yêu Thú Cốc.
Không biết bởi vì lý do gì mà thành nhỏ này náo nhiệt vô cùng, người ta tấp nập khắp nơi. Trong thành cũng có vài công trình kiến trúc lớn mới được xây dựng.
Càng khiến người ta bất ngờ là trên bầu trời có vô số Yêu thú phi hành cao cấp. Những yêu thú phi hành này có vẻ là toạ kỵ của những tu hành giả. Bình thường muốn thấy một toạ kỵ phi hành cấp cao cũng khá khó khăn, không ngờ nơi này lại bay đầy bầu trời. Thật sự là làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
Bầu trời thỉnh thoảng còn có vài bóng đen xẹt qua, những bóng đen này là những người Kết Đan, Đại Thừa cảnh. Lăng không phi hành thì cũng chỉ có thể là võ giả cảnh giới kết đan trở nên.
Bốn người Thiên Tà đứng trước cửa thành, nhìn bảng quy định khi vào Yêu thành, hắn lẩm bẩm:
Ngoài cái quy định để bảo vệ những người cảnh giới yếu này, còn khá nhiều những quy định khác, nhưng hắn cũng chỉ lướt qua không thèm để ý.
Đi vào trong thành, có vô số võ giả ngồi xếp bằng trên mặt đất. Trước mặt họ bày đủ thứ từ vũ khí, đan dược, linh thảo...
Thanh âm một người bán hàng vang vọng trong số rất nhiều những thanh âm ồn ào khác.
Yêu thành bên trong những tiếng mời chào mua hàng nối liền không dứt, náo nhiệt vô cùng.
Vô số những tiếng chào mua cũng khiến cho ba cô gái nổi lên hứng thú, các nàng bắt đầu tung tăng chạy nhảy, xem xét khắp nơi. Thiên Tà bất đắc dĩ cũng đành phải lẽo đẽo theo sau. Không phải là hắn không muốn mua hay những người bán hàng này bán đồ không tốt, mà là hắn không biết mua gì. Binh khí, đan dược, công pháp... Hắn nhiều vô số kể, còn toàn là cấp cao. Những thứ bày bán ở đây không lọt vào nổi trong mắt hắn.
Nơi này trị an có vẻ khá là tốt, trên đường đội chấp pháp đi lại khá nhiều. Cũng không có tình trạng cãi vã gì hay tranh chấp gì nổ ra. Nhưng những điều này cũng không đủ để làm cho Thiên Tà để ba cô gái cởi bỏ áo choàng trên người. Ai biết được có tên háo sắc nào không sợ chết muốn gây phiền toái hay không. Ở bất kỳ đâu tình trạng trị an, chấp pháp có tốt đến mức nào thì cũng không tránh khỏi những góc đen.
Đến a, các vị xem một chút. Nơi đây chính là cấp ba Yêu thú phi hành Tứ Dực Sói, cũng có thể nói là bầu trời bá chủ, tốc độ vô cùng nhanh. Có nó các người có thể đi mọi nơi, trên trời dưới đất không chỗ nào nó không đi được.
Ngươi nói đây là bầu trời bá chủ?
Vi Nhi bật cười nhìn qua Tứ Dực Sói một chút rồi quay đi.
Con Tứ Dực Sói này mặc dù là cấp ba yêu thú nhưng thân hình thì lại vô cùng gầy gò, ốm yếu. Hơn nữa có vẻ như nó cũng đã rất già, có thể phi hành được hay không cũng là cả một vấn đề.
Bởi vì Vi Nhi mặc áo choàng kín cả người, lại còn đổi thành giọng nam lên chủ quán không nhận ra được nàng là nữ. Hắn vẻ mặt thật thà nói.
Vi Nhi lắc đầu kéo tay Ngọc Nhi và Mộ Khuynh Thành quay đầu rời khỏi. Con sói ốm này cũng định mang ra lừa gạt người, lại còn nói bá chủ bầu trời. Trình độ nói khoác không đỏ mặt của tên chủ tiệm này cũng không thấp.
Tên chủ tiệm này cũng không muốn bỏ qua đối tượng dễ bị lừa gạt, hắn vội vàng họi mấy người lại.
Tên chủ tiệm thấy bốn người không có ý định dừng lại, hắn vội vã dùng bàn tay dơ bẩn của mình kéo tay Vi Nhi, nói.
Vi Nhi có chút không vui nói. Nàng cũng không muốn bị người khác nắm lấy tay mình.
Chủ tiệm vội vàng móc từ trong ngực ra một tấm da thú cũ nát. Trên mặt tấm da thú vẽ vô số những chữ cái phức tạp, khó hiểu.
Lão chủ tiệm cười bỉ ổi nói. Trong mắt lão đã thấy con mồi ngây thơ đã mắc câu.
Mộ Khuynh Thành đột nhiên ho nhẹ hai tiếng. Có vẻ như nàng có hứng thú với tấm tàng bảo đồ này.
Vi Nhi hỏi.
Tên chủ tiệm thấp giọng nói.
Vi Nhi nhìn hắn nói một câu rồi không có chút do dự nào xoay người rời đi.
Tên chủ tiệm vội vàng gọi lại, đồng thời cũng đã hạ thấp dần giá cả.
Tên chủ tiệm hô, giọng nói của hắn mang theo một chút chần chừ, không tự tin.
Vi Nhi lấy ra một tập ngân phiếu nện xuống tay hắn, sau đó đoạt tấm tàng bảo đồ nhanh chóng rời đi. Để lại vẻ mặt sững sờ lão chủ tiệm.
Sau khi rời khỏi cửa tiệm, Vi Nhi giao lại tấm tàng bảo đồ cho Mộ Khuynh Thành, nói:
Mộ Khuynh Thành thu giữ tấm tàng bảo đồ, nhìn qua một chút, nói:
Từ lúc thấy Mộ Khuynh Thành ho nhẹ thì Vi Nhi đã biết nàng có hứng thú với tấm tàng bảo đồ này. Chẳng qua là Vi Nhi cố tình không để ý đến quay đi để lão chủ tiệm giảm bớt giá cả mà thôi.
Đến, đan dược chữa thương. Giá cả thương lượng...
Bán ra áo giáp gia truyền, lực phòng ngự kinh người. Mau đến xem thử.
Tiếp tục đi tiếp, những tiếng chào bán nối liền không dứt, nhưng đáng tiếc là không có thứ gì lọt nổi vào mắt bốn người.
Bốn người đi dạo khắp nơi trong Yêu thành. Trong lúc vô tình, Thiên Tà phát hiện phía trước có một tửu lâu vô cùng lớn, kiến trúc như một toà cung điện vậy. Sừng sững giữa Yêu Thành.
Bởi vì bốn người đi dạo cũng đã đủ, lên quyết định vào tửu lâu này ăn uống chút gì đó. Đồng thời cũng muốn ở lại Yêu Thành này nghỉ ngơi vài ngày.
Bên trong tửu lâu tầng trên tầng dưới khá đông khách, ồn ào vô cùng.
Bốn người vừa vào tửu lâu thì có một tên tiểu nhị nhanh chân đến giới thiệu.
Thiên Tà khẽ gật đầu. Hắn cũng không quá coi trọng vấn đề tầng nào hay phí bao nhiêu.
Tầng ba tiếng ồn ào cũng đã giảm bớt nhiều. Khi bốn người Thiên Tà lên tới nơi thì cũng thấy đúng chỉ là còn một bàn bên cạnh cửa sổ.
Tiểu Nhị đưa ra một tờ thực đơn, hỏi.
Mộ Khuynh Thành cũng không cầm thực đơn, mà giao nhiệm vụ chọn món cho tiểu nhị. Nàng làm như vậy chắc chắn tên tiểu nhị sẽ mang lên những món đắt tiền nhất, nhưng có lẽ cũng là ngon nhất bởi giá cao lại không ngon thì bán cho ai.
Cũng không lâu sau, rượu và thức ăn được đặt trước mặt bốn người.
Ah Ta đang muốn đặt 1tlt /1c để tránh mấy tên copy truyện sang internet khác mà không hỏi ta. Ta kiến nghị thì cả cái băng nhóm thiên đạo đều bơ đi không để ý ( bất công vcl). Do vậy nên mới có ý định như v. Các ngươi thấy thế nào.
ĐinhChiểu
------oOo------