Nguồn:
read.st
Isa thoáng sửng sốt, nhưng ngay sau đó ngẩng cao đầu. Nàng rất nhạy cảm đối với bọn ma thú, bởi vì mấy ngày trước ở đế đô, nàng theo ông nội, và có cả Tần Khang tham dự buổi bán đấu giá tại Gia tộc Hoàng Phủ. Ngày đó trong khi đấu giá ma thú bậc năm, đúng có một con Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng, lúc đó Isa còn hoang tưởng ma thú bậc năm kia là do Lăng Tiêu ca ca giết chết, nhưng nàng cũng biết điều đó quả thực là không thực tế: Với thực lực của Lăng Tiêu có thể từ Thánh Sơn trở về hoàn hảo không tổn hao gì, trong lòng của những người biết chuyện đã xem như là một kỳ tích rồi.
Ma thú bậc năm, ít nhất cũng phải cùng đi với Ma Kiếm Sư mới có thể săn bắt được, nhất là loại ma thú phi hành này, thật ra càng khó có thể săn giết được nó. Thông thường ma thú đạt đến bậc năm cũng có trí thông minh nhất định nào đó, thường thường chỉ cần không phải bị chọc giận quá mức, rất ít khi liều chết chiến đấu với loài người, đánh không lại cũng sẽ lựa chọn bỏ chạy tháo thân. Nếu thật sự không thể trốn thoát, ma thú cao cấp còn có thể lựa chọn tự nổ tinh hạch để kết thúc tính mạng của mình, cũng không dễ dàng để cho loài người bắt lấy.
Nhưng Lăng Tiêu hỏi câu này rất dễ làm cho người ta nảy sinh ra ý tưởng liên kết các vấn đề, Isa sắc mặt chợt khác lạ:
Dĩ nhiên, Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng là một loại ma thú cực kỳ cao ngạo...
À, ta biết.
Lăng Tiêu cắt ngang lời của Isa, hỏi:
Ta muốn hỏi chính là: muội hiểu rõ về trứng của ma thú Tuyết Sơn Thiểm Điện Ưng không?
Cái gì?
Trên mặt Isa hiện ra vẻ kinh sợ, tức thì đứng dậy đi tới cửa phòng, mở cửa phòng thò đầu ra ngoài nhìn qua lại, thấy hai đầu hành lang không có người, mới đóng cửa phòng thật kỹ, đi lại gần Lăng Tiêu với vẻ mặt nghiêm túc nhỏ giọng nói:
Lăng Tiêu có chút thất vọng, thầm nghĩ, Isa tinh thông dược liệu và ma thú cũng không biết, vậy thì người khác hiển nhiên cũng chưa chắc có thể biết được, nói:
Ánh mắt của Isa chợt sáng lên, nhìn Lăng Tiêu nói:
Nói còn chưa xong, đã nhìn thấy Lăng Tiêu lấy từ trong nhẫn không gian ra một quả trứng ma thú to gần bằng đầu người, trong suốt lóng lánh, trắng như ngọc không tỳ vết. Ngay tức thì mắt của Isa như đứng tròng, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm quả trứng ma thú, tán tụng:
Vừa nói vừa ngẩng đầu lên si ngốc nhìn Lăng Tiêu:
Isa trông thấy Lăng Tiêu vẻ mặt thẫn thờ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kia đến ngẩn người. Lúc này trong lòng Lăng Tiêu dường như khóc hận: cất ở trong chiếc nhẫn đó hai quả tinh hạch bậc năm, giờ lại thiếu mất một quả!
Khi quay sang nhìn quả trứng ma thú chết tiệt, lúc đó mới phát hiện nó đã xảy ra biến hóa thật lớn!
Vốn lớp vỏ ngoài cũng không biểu hiện trong sáng gì lắm giờ đây giống như viên ngọc trai bóng loáng, tản phát ra vầng sáng êm dịu, tựa hồ còn có chút trong suốt óng ánh, thậm chí ngay cả bóng ảnh nho nhỏ bên trong cũng có thể mơ hồ nhìn thấy.
Lăng Tiêu dù gì cũng ở Tu Chân Giới nhiều năm như vậy, đâu có lý nào còn không thể nghĩ ra: quả tinh hạch bậc năm kia đã bị tiểu quái chưa thành hình này hút sạch không còn gì!
Nhưng thời gian tới lúc này còn chưa tới hai tháng đấy!
Năng lượng của một quả tinh hạch bậc năm to lớn hùng hậu đến thế không ngờ cũng bị hút sạch! Sao có thể không làm cho Lăng Tiêu kinh hãi cho được? Phải biết rằng, cho dù là một gã Ma Kiếm Sư muốn hấp thu hết một quả tinh hạch bậc năm, không có thời gian hai tháng cũng tuyệt đối không làm được.
Mà chỉ một mình tên tiểu tử còn chưa có ra đời kia, lại không tới hai tháng... Chẳng lẽ nói, nó so với Ma Kiếm Sư còn... Lăng Tiêu nhịn không được lắc đầu lia lịa, khóe miệng khẽ co giật, nếu như vậy, mình đúng thật là phất lên rồi.
Lúc trước ở Tu Chân Giới, Lăng Tiêu hâm mộ nhất chính là những thú tu hùng mạnh đi theo bên cạnh những vị tiền bối của sư môn, thậm chí có một số đã đạt tới cảnh giới biến hóa thành hình người!
Thú tu lợi hại còn có thể tu luyện công pháp của loài người, giúp đỡ chủ nhân làm đủ chuyện... Lăng Tiêu nhìn quả tinh hạch bậc năm còn lại trong nhẫn không gian, trong lòng do dự không biết có nên để cho nó tiếp tục hấp thu hay không? Nhưng mà, quả thực có chút không đành lòng.
Tinh hạch bậc năm đó, từ lúc đầu Lăng Tiêu cũng không có nghĩ tới lấy ra bán đấu giá mà là chuẩn bị sau khi mình trở thành Ma Kiếm Sư, tiếp tục thông qua hấp thu năng lượng của tinh hạch để nâng cao thực lực, vì thế trước mắt Lăng Tiêu có hơi chần chừ không biết quyết định thế nào.
Mãi đến khi bàn tay nhỏ nhắn đáng yêu của Isa quơ quơ trước mắt Lăng Tiêu mấy lần, Lăng Tiêu mới phục hồi tinh thần lại.
Lăng Tiêu có vẻ áy náy nhìn Isa cười một tiếng.
Isa nghịch ngợm cười một tiếng, ôm quả trứng ma thú có thể nói là chí bảo trong lòng. Dường như nàng chẳng còn ngượng ngùng nữa, nói chuyện cũng lưu loát hơn nhiều, đồng thời cẩn thận đưa trả lại quả trứng ma thú yêu thích không nỡ rời tay đó cho Lăng Tiêu:
Nói xong liền từ trong nhẫn không gian lấy ra một quả tinh hạch bậc hai màu lam nhạt, bầu không khí trong phòng tức thì trong sáng hẳn lên, đúng là một quả tinh hạch của ma thú thủy hệ.
Lăng Tiêu không nhận lấy, giá trị một quả tinh hạch bậc hai cũng hơn vạn kim tệ, cũng không phải là số tiền nhỏ! Hắn nhân cơ hội hỏi:
Isa đầu tiên là thả tinh hạch vào trong tay Lăng Tiêu:
Huynh cứ nhận trước rồi hãy nói!
Isa...
Lăng Tiêu ca ca, huynh hẳn là hiểu tấm lòng của Isa. Huynh cũng thu nhận phụ ma kiếm của Thượng Quan giáo sư, tại sao không thể nhận đồ vật của Isa?
Isa chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn Lăng Tiêu, dường như sắp khóc:
Cứ nhận đi, có cơ hội rồi báo đáp lại sau, Lăng Tiêu gật đầu, Isa lúc này mới vui vẻ trở lại, nói tiếp:
Lăng Tiêu kinh hãi không thôi, thầm nghĩ: “Nếu như vẫn không nở ra, chẳng phải là tinh hạch này phải dùng vô số sao? Nếu không phải hiện nay kim tệ của mình coi như dư giả, rất có thể ngay cả tinh hạch cũng cung cấp không nổi cho tên tiểu tử này.”
Đồ phá gia chi tử này, tương lai nếu là vô dụng, ta sẽ nướng ngươi để ăn! Lăng Tiêu tàn nhẫn nghĩ trong lòng.
Bên trong quả trứng ma thú lóng lánh trong suốt trên bàn kia, hình như thoáng nhúc nhích một cái, hai người cũng không để ý tới.
Isa vẻ mặt nghiêm túc đề nghị với Lăng Tiêu:
------oOo------