Thẩm Lạc ổn định tâm tư đang hoảng loạn, thần hồn đi lang thang trong sương mù xám xịt, cố gắng tìm manh mối, ít nhất phải biết bản thân đã đi đến đâu.
Hắn thôi động tinh thần lực, khuếch tán xa mấy ngàn dặm.
Nhưng vẫn như cũ, không gian chung quanh trống rỗng chỉ có vô tận sương mù màu xám.
"Hừ, nhất định do thủ đoạn của Xi Vưu!" Thẩm Lạc thầm mắng một tiếng, lần nữa bay thêm ngàn dặm.
Nhưng mà, chờ hắn lần nữa dừng lại, nghênh đón hắn chỉ có sự thất vọng, cảnh vật không phát sinh bất kỳ biến hóa nào, vẫn không có bất luận khí tức người sống hoặc tử vật.
Trong lòng Thẩm Lạc lo lắng, không ngừng thôi động tinh thần lực dò xét, không ngừng bay đi, cuối cùng… Không ngừng thất vọng.
Hắn rốt cuộc minh bạch, nơi đây mênh mông không giới hạn, như một lồng giam trống rỗng vô tận, thần hồn của hắn bị nhốt trong lồng giam này, chỉ sợ vĩnh viễn không cách nào thoát thân.
Thẩm Lạc cuối cùng dừng lại, nhìn mênh mông sương mù chung quanh, nỗi lòng hồi phục yên tĩnh.
Hắn không còn nóng lòng thoát khốn, mà bắt đầu suy tư tình trạng bản thân, sau một phen phân tích, phát hiện bản thân không thể nào bị Xi Vưu vây khốn.
Một kích cuối cùng liều mạng với Xi Vưu, từ lực lượng, tu vi, hay nội tình, Thẩm Lạc đã hoàn toàn bại bởi Xi Vưu, chênh lệch giữa bọn họ thập phần rõ ràng.
Trong tình huống thực lực không cân đối như vậy, Xi Vưu hoàn toàn không cần vẽ vời thêm chuyện, tìm cách vây khốn hắn, mà hoàn toàn có thể trực tiếp diệt sát thần hồn của hắn, không lưu nửa điểm.
"Ta đã đi qua Minh Phủ, cho dù thần hồn chưa diệt, cũng nên hồn quy Cửu U, nhưng nơi này hiển nhiên không phải U Minh, ta cuối cùng đã đi đến đâu?" Thẩm Lạc suy tư một lúc lâu, vẫn không có đáp án.
Đúng lúc này, Thẩm Lạc hoảng hốt nghe một tiếng kêu gọi.
Thanh âm kia nghe quen thuộc mấy phần, tựa hồ… Hỏa Linh Tử đang gọi mình.
Hắn ngưng thần lắng nghe, lại cảm thấy thanh âm kia quá mức mờ mịt, như có như không tựa như ảo giác, vừa suy nghĩ như vậy, hắn liền lắc đầu, ném những tạp niệm này đi.
Cho dù thật sự sắp chết xuất hiện ảo giác, thanh âm hắn muốn nghe, cũng sẽ không phải của Hỏa Linh Tử.
"Thải Châu bọn họ…" Thẩm Lạc thở dài, đã nghĩ đến sau khi mình chết, kết cục của bọn họ.
Tam giới không thể tránh khỏi thời khắc đen tối kia.
"Hiện tại ta kết thúc tại nơi này, không biết ngàn năm sau, còn có một ta khác ôm gối ngọc, nhập mộng xuyên không, đi cứu tam giới thời điểm đó hay không?" Thẩm Lạc suy nghĩ miên man.
Theo bản năng, hắn muốn lấy gối ngọc ra.
Chẳng qua sau khi có suy nghĩ này, hắn tự giễu cười một tiếng, đứng đó lẩm bẩm: "Rõ ràng chỉ có một đạo tàn hồn, còn muốn lấy gối ngọc từ bên trong pháp khí trữ vật?"
Nhưng ngay sau đó, hắn chợt sững sờ.
Theo dòng suy nghĩ của hắn, một đạo kim quang sáng lên bên cạnh hắn, gối ngọc mộc mạc nhìn không chút thu hút xuất hiện bên cạnh.
"Thiên Mộng Chẩm!" Thẩm Lạc thấy vậy đại hỉ.
Khi hắn đưa tay nắm lấy, mới phát hiện Thiên Mộng Chẩm trước mắt, giống như hắn không phải thực thể, mà do sương mù màu xám ngưng tụ thành.
Chờ hắn thu tay lại, Thiên Mộng Chẩm khôi phục như lúc ban đầu.
Thẩm Lạc tiếp tục thử vài lần, vẫn không thể cầm lấy gối ngọc, đành phải bỏ qua.
Lúc này hắn lại suy nghĩ đến, Thuần Dương Kiếm thử xem có thể gọi phi kiếm hay không.
Kết quả đợi một lát, bên cạnh không phát sinh dị thường nào, bản thể Thuần Dương Kiếm không xuất hiện, cũng không có ảo ảnh phi kiếm ngưng tụ thành.
Thẩm Lạc nhíu mày, lại thử kêu gọi Sơn Hà Xã Tắc Đồ, kết quả cũng giống như vậy, không có bất kỳ phản ứng nào.
"Vì sao chỉ có Thiên Mộng Chẩm? Chẳng lẽ do Thiên Mộng Chẩm đặc biệt hay sao?" Trong lòng Thẩm Lạc ngạc nhiên.
Hắn hơi suy nghĩ, trong đầu bỗng nhiên lóe lên linh quang, ngã đầu nằm xuống.
Trong nháy mắt khi đầu hắn chạm gối ngọc, trên Thiên Mộng Chẩm tản mạn sương mù khắp nơi, lưu chuyển lên hai gò má Thẩm Lạc, từng tia từng sợi sương mù nhỏ xíu bò đầy khuôn mặt hắn.
Thẩm Lạc không cảm thấy khó chịu chút nào, ngược lại cảm thấy hơi buồn ngủ.
Đôi mắt hắn nhắm lại, lâm vào tăm tối, một lúc lâu, bên tai hắn chợt nghe thanh âm nhu hòa của cô gái, nhẹ giọng nói với hắn:
"Tai kiếp tam giới khó giải, ta cho ngươi một giấc mộng cuối cùng, thành hay bại, tại trời, cũng tại ngươi!"
Thẩm Lạc nghe tiếng, đột nhiên bừng tỉnh, lập tức mở hai mắt.
Khi hắn mở hai mắt, chợt đứng ngây ngẩn.
Trước mắt của hắn, sương mù màu xám mênh mông như cũ, hư không hỗn độn như cũ, duy chỉ nhiều hơn một thân ảnh.
Thân ảnh nam tử kia trần trụi, dáng người không tính cao lớn, ngũ quan bình thường.
Thân ảnh kia cũng giống như Thẩm Lạc, vừa từ trong mộng tỉnh lại, đưa tay lên ngáp, tiếp theo thì duỗi lưng. Có chỗ khác Thẩm Lạc, thời điểm thân ảnh kia duỗi lưng, sương mù chung quanh nhẹ nhàng bị đẩy đi, rời xa thân thể trần trụi, duy trì khoảng cách không tụ tập trở lại.
Nam tử trần trụi kia nhìn sương mù chung quanh, trong mắt lóe lên một tia không kiên nhẫn, khẽ vung tay lên, vụ khí chung quanh bị đẩy xa, tạo thành một khoảng trống.
Nam tử nhìn khoảng trống chung quanh, thần sắc còn không hài lòng, vì vậy đứng dậy, tiếp tục đẩy sương mù đi xa, không bao lâu sau, phạm vi hơn mười trượng trống rỗng, không còn vụ khí.
Nhưng nam tử tựa hồ vẫn không hài lòng, ngóng nhìn chỉ chốc lát, đưa tay nắm hư không, từng tia hắc quang ngưng tụ trong lòng bàn tay, hình thành một chuôi cự phủ màu đen.
"Khai Thiên Phủ… Chẳng lẽ Bàn Cổ Đại Thần!" Thẩ Lạc kinh hãi. Chuyện kế tiếp, hắn đã biết, sau Bản Cổ, mới có thiên địa nhật nguyệt, vạn vật mới có thể sinh sôi, mới có tam giới phồn vinh như ngày nay.
Theo thân ảnh Bàn Cổ biến mất, chỉ còn lại chuôi cự phủ màu đen, trôi nổi trong hư không.
Thẩm Lạc thấy thế, bước nhanh đến, nhấc tay nắm lấy Khai Thiên Phủ.
Nhưng khi năm ngón tay của hắn chạm vào Khai Thiên Phủ, chuôi cự phủ màu đen trong nháy mắt hóa thành sương mù, tiêu tán trong hư không.
Trong nháy mắt đó hắn tỉnh táo lại, chỉ thấy gối ngọc bên người, nào còn tung tích Khai Thiên Phủ?
"Sao lại như vậy, sao lại cho ta một giấc mộng?" Trong lòng Thẩm Lạc suy nghĩ, nhanh chóng đã có đáp án.
Trong nháy mắt vừa rồi, hắn chạm vào Khai Thiên Phủ, không phải không có thu hoạch, mà từ đó hắn cảm nhận được một cỗ lực lượng pháp tắc từ trước đến này chưa từng thấy qua, cỗ pháp tắc chân chính của Khai Thiên Phủ.
Từ khi có Khai Thiên Phủ đến nay, Thẩm Lạc vẫn nghĩ bên trong Khai Thiên Phủ chỉ có pháp tắc phá diệt, loại lực lượng pháp tắc hủy diệt, mà bây giờ hắn mới hiểu được, pháp tắc hỗn độn chân chính của Khai Thiên Phủ.
Hỗn độn không thể phân định, có vô số khả năng, có sự hợp nhất của sự hủy diệt và tái sinh.
Trong nháy mắt khi Thẩm Lạc lĩnh ngộ điều này, Thiên Mộng Chẩm hóa thành một đạo khí lưu màu vàng bay vào trong tay Thẩm Lạc.
Hắn vô thức nắm bàn tay, khí lưu màu vàng trong tay lập tức ngưng tụ thành cự phủ hư ảo.
Một chớp mắt tiếp theo, quang cảnh chung quanh đột biến.
Sương mù màu xám phun trào, từng đám sương mù từ bốn phương tám hướng cuốn đến, đồng loạt dung nhập vào hư ảnh cự phủ trong tay Thẩm Lạc.