Cự Ma màu vàng nhìn kiếm ảnh màu đỏ cách đỉnh đầu không xa, không lo thi pháp, quay người bay trốn ra xa, hai tay đồng thời nắm hư không.
Rầm rầm rầm!
Mặt đất phía dưới bỗng dâng lên một cỗ bão cát to lớn, bao phủ gã hoàn toàn.
Bên ngoài thân gã hiện lên hoàng mang, thân hình khổng lồ đột nhiên phân giải ra, hóa thành vô số cát vàng ẩn núp vào lòng đất.
Ngay giờ phút này, một cỗ không gian pháp tắc khổng lồ từ bốn phương tám hướng vọt tới, khiến thân thể Cự Ma sa hóa phải tụ lại, ép về nguyên hình.
Cự Ma gầm thét liên tục, kiệt lực giãy dụa, đáng tiếc không có bất kỳ tác dụng gì.
"Xùy" một tiếng vang nhỏ, đạo kiếm ảnh lớn trăm trượng điện xạ tới, lóe lên một cái rồi biến mất chém vào đầu Cự Ma, xuyên qua.
Thân hình Cự Ma khổng lồ run lên, thần hồn trong đầu bị triệt để trảm diệt, thân thể cao lớn như tượng đá nện rơi trên mặt đất.
Kiếm ảnh màu đỏ không chậm trễ chút nào bắn tới phía trước, trong nháy mắt đến nơi nào đó ngoài ngàn dặm, xuất hiện trên đỉnh đầu một Cửu Lê Cự Ma khác, chính là Cự Ma hai sừng kia.
Dọc theo đường, những kiếm khí kia đều dung nhập vào trong kiếm ảnh màu đỏ, khiến kiếm ảnh này biến lớn gấp bội, tốc độ gia tăng lên rất nhiều, hóa thành một đạo huyễn ảnh màu đỏ xuyên thủng qua thân Cự Ma song giác.
Cự Ma song giác cũng ầm vang ngã xuống đất, thần hồn bị diệt.
Kiếm ảnh màu đỏ tiếp tục vọt tới nơi xa, một đường hấp thu kiếm khí lớn mạnh, trong khoảnh khắc lại chém giết tiếp ba đầu Cự Ma.
Vào thời khắc này, một tiếng ầm vang, toàn bộ không gian kiếm trận mãnh liệt đung đưa, phát ra tiếng oanh minh to lớn, không gian ngân sắc xuất hiện tầng tầng nếp uốn.
"Xoẹt" một tiếng, một cánh tay đen nhánh thình lình xuyên thủng không gian, tiến vào trong không gian kiếm trận.
"Tới kịp sao?"Thẩm Lạc cười lạnh một tiếng, phất tay áo lên.
Hư không quanh cánh tay đen nhánh lại lần nữa đông kết, giam cầm nó tại nơi đó.
Thẩm Lạc bấm niệm pháp quyết điểm ra, những thanh kiếm lưỡi đao trong không gian kiếm trận bắn ra, mỗi một chuôi kiếm hóa thành một đạo kiếm ảnh hư huyễn, như mưa to đánh vào thân bảy mươi sáu Cửu Lê Cự Ma còn lại.
Bảy mươi sáu Cửu Lê Cự Ma, ánh sáng trong mắt đều ảm đạm, bịch một tiếng ngã xuống, không còn khí tức.
Bên ngoài không gian kiếm trận, một cánh tay Xi Vưu chui vào trong không gian kiếm trận, trên thân ma khí phóng đại, tựa hồ muốn thi triển một loại thần thông nào đó, sắc mặt y đột nhiên biến đổi, hiện ra vẻ tức giận.
Y hét lớn một tiếng, bên ngoài thân hắc quang đều hội tụ đến cánh tay phải, chui vào trong không gian kiếm trận.
Một vòng kiêu dương màu đen to lớn vô cùng xuất hiện trong không gian kiếm trận, gần như bao trùm một nửa không gian kiếm trận, bề mặt hắc mang cuồng thiểm sáng lên, hư không đông kết cũng tuỳ tiện bị đánh tan.
Thẩm Lạc thấy cảnh này, dưới chân đột nhiên dừng lại hư không.
Một đoạn Sơn Hà Xã Tắc đồ từ trong không gian kiếm trận tách rời ra, bắn ra ngoài không gian kiếm trận, đón gió biến lớn thành một bộ hoạ đồ lớn hơn mười dặm, nhoáng một cái kéo dài đến đại quân ma tộc đang công kích cự phong hướng tây bắc.
Đại quân Ma tộc thấy vậy đều sững sờ, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trong không gian kiếm trận, "Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn qua đi, kiêu dương màu đen vỡ ra.
Nhưng kiêu dương chưa triệt để bạo nở, không gian ánh bạc phụ cận đại phóng, không gian pháp tắc lực mênh mông giống như thủy triều tuôn trào ra.
Kiêu dương to lớn màu đen lóe lên hư không tiêu thất, sau một khắc xuất hiện trong đại quân Ma tộc ở sơn phong hướng tây bắc. Kiêu dương màu đen triệt để bạo nở, một đoàn mây hình nấm màu đen trống rỗng xuất hiện, ù ù phóng lên tận trời vỡ ra, nhấc lên ngập trời phong bạo màu đen, vô số ma diễm màu đen cuồn cuộn trong đó, cuốn phiến đại quân Ma tộc này vào.
Đại quân Ma tộc bị cỗ gió lốc này xé rách thân thể, sau đó bị ma diễm màu đen cuốn qua, thân thể tàn phế lập tức biến thành hư vô.
Cấm chế cự phong màu vàng cũng bị phong bạo màu đen tác động đến, trên mặt đất hiện ra từng vòng từng vòng gợn sóng hỗn loạn, màn sáng cấm chế vốn thật dày đã mỏng manh hơn phân nửa.
Mã Tú Tú và Lâm Tâm Nguyệt bởi vì sợ kịch chiến thương tổn tới binh sĩ Ma tộc bình thường, nên dời chiến trường với Nhiếp Thải Châu, Bạch Tiêu Thiên đến nơi xa, nên không bị phong bạo màu đen tác động đến.
Bốn người nhìn thấy cảnh này, không hẹn mà cùng tạm thời ngừng tranh đấu.
Nhiếp Thải Châu, Bạch Tiêu Thiên lộ vẻ kinh ngạc, Mã Tú Tú và Lâm Tâm Nguyệt thì sắc mặt khó coi vô cùng.
Những Ma tộc kia có thể nói là thủ hạ của bọn nàng, đột nhiên vẫn lạc, về sau không biết các nàng sẽ bị trừng phạt thế nào.
Xi Vưu lúc tăng thực lực lên cho bọn nàng đã không keo kiệt, nhưng đối mặt sai lầm của thủ hạ, cũng không khoan dung chút nào.
Một bóng người từ trong gió lốc màu đen phun trào bắn nhanh ra như điện, chính là Thẩm Lạc, nhìn đầy bụi đất. Tám mươi mốt chuôi Thuần Dương kiếm xoay quanh người hắn, trên phi kiếm hồng quang có vẻ ảm đạm, tựa hồ bị tổn thương không nhỏ, mà xa xa không gian kiếm trận đã biến mất không thấy gì nữa.
Sơn Hà Xã Tắc đồ chính là không gian pháp bảo cao cấp nhất tam giới, có được thần thông khó có thể tưởng tượng, vừa rồi hắn sử dụng chính là thần thông không gian na di, kịp thời chuyển kiêu dương màu đen ra bên ngoài, nhưng tám mươi mốt chuôi Thuần Dương kiếm vẫn bị kiêu dương màu đen nổ tác động đến, nhận lấy tổn thương không nhỏ.
Thẩm Lạc đưa tay thu hồi tám mươi mốt chuôi Thuần Dương kiếm, Sơn Hà Xã Tắc đồ cũng nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một đạo ánh bạc chui vào trong tay áo.
Hắn hơi gật đầu với Nhiếp Thải Châu, thả người vọt lên không trung.
Nơi xa Xi Vưu đã đuổi theo, bất quá bọn hắn không thể giao thủ cách mặt đất gần như vậy.
Hai người hóa thành hai đạo tàn ảnh, lóe lên lại biến mất giữa không trung.
Từ lúc hai người Thẩm Lạc đi xuống, cho tới khi ly khai, kỳ thật chỉ ngắn ngủi thời gian mấy hơi thở, rất nhiều người còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Bất quá tất cả mọi người thấy được một sự thật, tám mươi mốt Cự Ma đã không thấy bóng dáng.
"Thẩm Lạc tiền bối đã đánh chết tám mươi mốt Cự Ma kia rồi, liên minh tất thắng!"
Một tượng yêu Sư Đà Lĩnh phát ra tiếng hò hét hưng phấn, tiếng gầm to lớn quét ra toàn bộ thành Trường An, cùng tám tòa cự phong phụ cận!
"Tất thắng!"
"Tất thắng!"
"Liên minh tất thắng!"
Sĩ khí đại quân liên minh đại chấn, Hậu Thổ Vạn Tướng trận vận chuyển cũng nhanh hơn không ít, chẳng những chặn lại đại quân Ma tộc, còn phản chấn rất nhiều công kích trở về.
Trấn Nguyên Tử nhìn thấy cảnh này, vừa cuốn lấy Khổng Tuyên công kích, vừa bấm niệm pháp quyết điểm hư không phía dưới.
Cấm chế màn sáng sơn phong Tây Bắc đột nhiên nứt mở, xuất hiện mấy lối ra.
Đại quân Ma tộc bên ngoài cự phong tây bắc đã vẫn lạc, tu sĩ liên minh bên trong lại tấn công ra.
Giờ phút này chiến cuộc thay đổi trong nháy mắt, bất kỳ một điểm nhỏ biến số nào, cũng có thể ảnh hưởng kết quả cuối cùng.
Đại quân liên minh phía sau màn sáng giết ra, thẳng đến đại quân ma tộc ở mặt đất vây công thành Trường An, vô số pháp bảo pháp thuật như mưa to gió lớn rơi xuống.
Đại quân Ma tộc ở mặt đất vội vàng không kịp chuẩn bị, quay người nghênh địch đã không kịp, lập tức bị giết đánh tơi bời, tổn thất nặng nề.
"Đừng hốt hoảng! Kết thành chiến trận, ổn định trận cước!" Khôi Ma vương vừa sợ vừa giận, khàn giọng hò hét.
Đồng thời, Liệt Thiên cự phủ trên tay gã bắn ra, hóa thành một đạo trường hồng màu đen, bổ về phía đại quân liên minh đang đánh tới.