Yêu Phong lui về sau một bước, sau đó lại đuổi theo, hai tay gã vươn dài ra, mười ngón bao trùm lên huyết giáp, như là mười đoản mâu đâm thẳng đến tim Thẩm Lạc.
Trên người Thẩm Lạc quang mang lưu chuyển, tốc độ tăng vọt, thân hình lách mình tránh ra, trường côn lần nữa quét ngang tới, mãnh kích đến bụng Yêu Phong.
Lần này, Bàn Cổ Chân Công trong cơ thể hắn vận chuyển, lực lượng từ thể nội rót vào Huyền Hoàng Nhất Khí côn, khiến thân côn lấp lánh ngũ thải lưu quang, vạch ra một đạo tàn ảnh hoa mỹ.
"Ầm" một tiếng vang thật lớn!
Trường côn quét trúng Yêu Phong, lực lượng khổng lồ trong nháy mắt xuyên qua thân thể gã, nổ tung ra phía sau lưng.
Huyết y trên thân Yêu Phong vỡ vụn, trong miệng phun ra một dòng máu màu đỏ, cả người bay ngược ra sau gần ngàn trượng, nện trên mặt đất, trượt trăm trượng như cày trên đất, tạo ra một khe rãnh to lớn.
"A. . ."
Chỗ sâu khe rãnh, truyền đến một tiếng gầm thét không cam lòng.
Yêu Phong bay ra, tất cả lực lượng bắt đầu tụ tập lại chỗ trảo thứ màu máu nơi ngực, làn da nhanh chóng biến thành màu xám trắng lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, mất đi hào quang, ngay cả tóc cũng bắt đầu biến trắng tróc ra.
Chỉ chốc lát sau, thân hình gã trở nên còng xuống khô quắt lại, giống như bị rút khô tinh hoa sinh mệnh, ngay cả máu tươi ở miệng mũi tràn ra cũng mất đi màu sắc, trở nên trong như nước mắt.
"Đi chết đi."
Yêu Phong phát ra một tiếng quát lớn khàn khàn, trảo thứ màu máu ngay ngực sáng lên huyết quang tới cực điểm, bắn tới Thẩm Lạc, trong đó tán phát ra lực lượng thình lình đạt đến Thiên tôn cảnh.
Trong mắt gã lộ ra ý niệm trả thù mãnh liệt, gã tin tưởng cho dù là Thẩm Lạc, một khi bị gã bỏ ra sinh mệnh đánh trúng một kích, cũng tuyệt đối khó mà chịu được. Mà trảo thứ màu máu đã một mực tập trung vào Thẩm Lạc, hắn không cách nào né tránh.
Nhưng lúc này khoé miệng Thẩm Lạc nhếch một cái, lắc đầu lộ ra ý cười trào phúng.
"Ngươi dù sao vẫn chưa đặt chân đến cảnh giới Thiên tôn, căn bản không rõ Thái Ất và Thiên tôn chênh lệch thế nào." Thẩm Lạc khẽ cười một tiếng, Huyền Hoàng Nhất Khí côn trên tay đã đổi thành Hiên Viên thần kiếm.
Hắn cầm kiếm, giơ cao nhập không, trong miệng thấp giọng ngâm khẽ một câu: "Thiên đạo chưa sụp đổ, ngược lại đơn giản hơn rất nhiều."
Theo thanh âm của hắn rơi xuống, phía trên vòm trời, một cỗ lực lượng vô hình quán chú xuống, nhìn như vô thanh vô tức, lại rơi vào trong Hiên Viên thần kiếm, bộc phát ra một cỗ khí tức trấn áp vô cùng mãnh liệt.
Khí tức kia phảng phất chân lý chí thượng duy nhất từ xưa tới nay, tất cả lực lượng thế gian đều phải thần phục nó.
Đó rõ ràng là lực lượng đến từ thiên đạo.
Ánh mắt Thẩm Lạc đột nhiên sáng lên, một kiếm chém xuống.
Kiếm quang màu vàng cuốn theo thiên uy huy hoàng rơi xuống thẳng tắp, một kiếm chém vỡ huyết quang trên trảo thứ màu máu bắn ra, trảo thứ màu máu mặc dù không trực tiếp băng liệt, nhưng quang mang bề mặt cũng ảm đạm, uể oải rơi trên mặt đất.
Kiếm quang màu vàng tiếp tục rơi xuống, trảm trên mặt đất, lần nữa bổ ra khe rãnh trăm trượng, lực lượng khổng lồ làm cho cả đại địa rung động kịch liệt.
Mà đầu lâu, cổ và thân thể Yêu Phong, cũng sáng lên một sợi kim tuyến, thân thể gã một phân thành hai, ngã qua hai bên, triệt để thân tử đạo tiêu.
Hai mắt gã đã mất đi thần thái, lại tựa như xuyên thấu hư không, nhìn hướng tây bắc xa xôi.
Tay Thẩm Lạc cầm kiếm run nhè nhẹ, nhưng trong lòng đang âm thầm phân tích tình trạng vừa rồi.
Lúc này đại đạo chưa tổn hại, mượn thiên đạo lực rõ ràng dễ dàng hơn nhiều so với mộng cảnh sau này, nhưng càng mượn thì về sau sẽ càng mang tới phản phệ, sẽ càng cường liệt hơn nhiều.
"Quá mạnh mẽ. . ."Bạch Tiêu Thiên đứng tại chỗ rất xa trên đầu thành, nhìn một màn này, rung động mạnh.
Lúc trước y dính ánh sáng Thẩm Lạc tiến giai, hấp thu không ít thiên địa nguyên khí, đã khôi phục rất nhiều.
"Hảo tiểu tử, về sau sợ là chỉ có thể đuổi theo hắn thôi." Lục Hóa Minh vừa mừng vừa sợ, lại có chút phiền muộn, Thẩm Lạc tiến triển nhanh như vậy, gã cảm giác rất khó mà đuổi kịp.
"Ngươi cũng đã rất lợi hại rồi." Cổ Hóa Linh đứng bên cạnh, nắm tay gã nói.
"Không việc gì, hắn lợi hại, về sau cùng lắm thì để hắn bảo bọc, chúng ta đi theo hắn lăn lộn cũng tốt mà." Lục Hóa Minh hăng hái cười nói.
Cổ Hóa Linh oán trách lườm gã một cái, gương mặt hơi phiếm hồng, nhưng không rút tay về.
Bên này vừa chém giết Yêu Phong xong, đám phi kiếm bên kia đã tự bay về cạnh Thẩm Lạc, kiếm minh không thôi, như đang tranh công báo cáo chiến tích. Mặt khác bốn mươi chín thanh kiếm phôi mặc dù có Viêm Bạo pháp tắc hộ thể, vẫn không chịu nổi uy lực kiếm trận, khí tức có chút bất ổn.
Hắc Liên đạo trưởng đã bị kiếm trận ma diệt thân thể và thần hồn, chết không thể chết thêm.
"Cuối cùng đã kết thúc."Thẩm Lạc chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, trấn an phi kiếm, thu chúng vào.
Nhưng vào lúc này, ánh mắt của hắn bỗng nhiên biến đổi, chợt quay đầu nhìn về hướng tây bắc.
Chỉ thấy bầu trời tây bắc xa xôi có một áng đỏ sáng lên, chỉ trong nháy mắt, hồng quang lan tràn gần nghìn dặm, ở trong hiện ra một mảng lớn nùng vân màu máu, che đậy nửa bầu trời.
Nùng vân màu máu mãnh liệt đến, giống như vạn dặm sóng máu cuồn cuộn, che khuất bầu trời.
Trong khói mây cuồn cuộn, huyết quang như lửa đèn chớp động, ở trong tản mát ra khí tức hung sát mà trước đó Thẩm Lạc chưa từng thấy qua.
Trong cỗ khí tức hung sát kia, Thẩm Lạc cảm nhận được một cỗ khí tức có chút quen thuộc, lại có chút xa lạ.
Sở dĩ quen thuộc, là vì trong mộng cảnh về sau, hắn từng liều mạng chém giết với chủ nhân khí tức này, sở dĩ không quen, là vì trong cỗ khí tức này phát ra cảm xúc hỗn loạn cuồng bạo, lúc trước chưa từng có.
Bất quá, Thẩm Lạc có thể xác định chính là Xi Vưu.
Đám người Tôn Ngộ Không cũng nhìn thấy dị tượng trên bầu trời, cảm thấy một cỗ khí tức kiềm chế làm cho người hít thở không thông đập vào mặt, thần sắc cả bọn vô cùng ngưng trọng.
"Nhanh rời khỏi nơi này."Thẩm Lạc quát lớn một tiếng.
Thân thể mấy người Bạch Tiêu Thiên và Lục Hóa Minh nhoáng một cái, giật giật, nhưng rất nhanh ngừng lại.
Bởi vì bọn họ phát hiện Thẩm Lạc không hề động.
Thẩm Lạc chẳng những không khởi hành đào tẩu, ngược lại chủ động nghênh hướng phiến huyết vân nồng đậm vô cùng kia.
Chỉ thấy hắn phiêu phù không trung, hai tay nắm chặt Hiên Viên thần kiếm giơ cao lên đỉnh đầu, một thân khí tức thu liễm, trong lòng không có một tia tạp niệm, tất cả tinh thần và pháp lực đều ngưng làm một hạt giới tử, tan nhập vào thần kiếm trên tay.
"Phá ma." Hai mắt Thẩm Lạc bỗng nhiên ngưng tụ, khẽ quát một tiếng.
Nói xong, hắn cầm kiếm chém xuống.
Trên Hiên Viên thần kiếm xuất ra một đạo kim quang ngưng thực, một thanh kiếm quang màu vàng dài đến ngàn trượng ở giữa không trung xẹt qua một vòng cung cự đại. Những nơi đi qua, hư không đổ sụp, không gian vỡ vụn.
Lập tức thế tới của huyết vân trên không trung dừng lại một chút, trung tâm bị kiếm quang xé rách đổ sụp, tựa như ở trong trống rỗng thêm ra một khe rãnh to lớn vô cùng, chia cắt nửa toà bầu trời ra.
"Ầm ầm."
Một trận thanh âm cổn lôi ngột ngạt liên miên từ trong chỗ sâu vòm trời truyền đến.
Hiên Viên thần kiếm ngưng tụ kiếm quang không tan, một mực chui vào chỗ sâu huyết vân, chỉ chém xuống một nửa, kiếm thức cũng không đi hết, mà bị thứ gì ngăn cản lại, không cách nào tiếp tục chém xuống.
Cả hai va chạm nổ vang không ngừng, vang vọng thật lâu trong thiên địa.
Bất quá, loại cục diện giằng co này cũng không kéo dài quá lâu, "Ầm" một tiếng vỡ vụn vang lên.
Kiếm quang ở chỗ sâu huyết vân bị một bàn tay đỏ sậm to lớn vô cùng trực tiếp bóp nát, ầm vang nổ tung ra.