"Đừng uổng phí sức lực, ngươi có thể ở chỗ này tránh thoát nhất thời, nhưng không tránh được cả đời. Huống hồ tam tai thiên mệnh của ngươi đã thành hình, tìm tới ngươi bất quá là vấn đề thời gian. Đến lúc đó, cũng chỉ hủy đi bảo vật đản sinh này thôi." Tâm ma mỉa mai không che giấu thanh âm, vang lên trong thức hải Thẩm Lạc.
"Ngươi rất thích xem trò cười à, cho dù tránh không khỏi, trước lúc đó ta cũng phải tiêu diệt ngươi." Thẩm Lạc hừ lạnh một tiếng, khoanh chân ngồi xuống.
Đối với tam tai thiên mệnh này, hắn tự nhiên không thể nào nhận mệnh, tạm thời tránh né ở đây, cũng bất quá là kế hoãn binh, hắn đã nghĩ kỹ, phải chính diện chống lại tam tai.
Bất quá trước lúc này, hắn nhất định phải giải quyết hết tai hoạ ngầm tâm ma này.
"Ha ha, tiêu diệt ta? Ngươi chỉ sợ còn không biết, tâm ma của ngươi mạnh đến mức nào?" Lúc này, thanh âm tâm ma bỗng nhiên vang lên trong thức hải Thẩm Lạc, tiếng cười như sấm nổ vang vọng trong lòng hắn.
Cùng lúc đó, bên ngoài Sơn Hà Xã Tắc đồ, một bóng người từ trong khí cơ bạo liệt chậm rãi hiện thân.
Yêu Phong nhìn thoáng qua vô lượng ngọc bích treo bên hông, chỉ thấy trên đó vết rách mở rộng, "Ba" một tiếng vỡ vụn ra.
Lúc trước chính bảo vật này thay gã nhận lấy một kiếm trảm kích kinh khủng của Thẩm Lạc, nếu không giờ phút này đứt gãy không phải là vô lượng ngọc bích, mà là thân thể gã.
Yêu Phong nhăn mày thành cục, ở giữa eo có một vết máu thẩm thấu quần áo, chảy ra ngoài.
Gã không lo thương thế bản thân, đưa mắt nhìn bốn phía, liền thấy giữa không trung lơ lửng bức Sơn Hà Xã Tắc đồ kia, trong mắt lập tức hiện lên vẻ kích động.
Nếu có thể đoạt được bảo vật này hiến cho Xi Vưu đại nhân, vậy không thể nghi ngờ là một bút công lao cự đại có thể so với đoạt lại Nguyên Cốt ma khí.
Thân hình của gã bay vọt lên, xông tới Sơn Hà Xã Tắc đồ.
Lúc này, đầu tường bên kia đột nhiên tiếng kiếm minh rung lên, một đạo thanh sắc kiếm quang như giang hà vắt ngang, bắn lên không trung, thẳng đến hậu tâm Yêu Phong.
Yêu Phong cảm nhận được sau lưng truyền đến kiếm khí bàng bạc, không dám khinh thường, chỉ có thể quay người huy động Mặc Ngọc Khô Lâu ngăn cản.
"Ầm" một tiếng bạo minh.
Bàng bạc kiếm khí trùng kích vào, thân hình Yêu Phong bị cự lực lật tung, bay ngược ra nơi xa.
Gã thật vất vả ổn định thân hình, liền thấy Lục Hóa Minh đang cầm trường kiếm, đứng đầu tường bên kia, trợn mắt nhìn gã.
"Lục huynh, ngươi đã trở về." Bạch Tiêu Thiên còn ngồi liệt ở một bên, cười khổ hô.
Lúc trước y vận dụng bí thuật, gần như tiêu hao tất cả lực lượng, giờ phút này đã hoàn toàn lâm vào suy yếu.
Cổ Hoá Linh cũng nằm ở bên.
Trên mặt Lục Hóa Minh lộ ra nụ cười, nói: "A, lần này coi như là nhân họa đắc phúc. . ."
Y còn không hiểu rõ, Lôi kiếp kia cũng không biết là chuyện gì xảy ra, không hiểu thấu đã bị dẫn dắt rời đi, ngược lại khiến y bình ổn vượt qua kiếp số, tiến giai cảnh giới Thái Ất.
Một bên khác, Yêu Phong thật vất vả ổn định thân hình, vết thương trên người lại lần nữa băng liệt, đại lượng vết máu bừng lên, khiến cho gã không thể không chủ động cầm máu.
Lúc này, phía dưới lại có hai đạo nhân ảnh bay lên, đi tới nơi này tụ hợp với gã, thình lình chính là Phục Thổ và Hắc Liên đạo trưởng.
Cả hai mặc dù bị thương nặng, nhưng dù sao cũng là tu sĩ Thái Ất, không dễ vẫn lạc như vậy, lúc trước điều tức sơ, hiện tại lại lần nữa về tới chiến trường.
Ba người nhìn xuống phía dưới, thấy Ma tộc và chúng yêu Hoa Quả sơn chém giết đã sắp kết thúc, song phương đều tổn thất nặng nề, khắp nơi đều là một mảnh lũ lụt.
"Những thứ khác mặc kệ, cầm lấy Sơn Hà Xã Tắc đồ, giết Thẩm Lạc là quan trọng nhất." Yêu Phong quát.
"Hắn tránh trong Sơn Hà Xã Tắc đồ, chúng ta cũng không thể tùy tiện đi vào?" Hắc Liên đạo trưởng chần chờ nói.
"Vào đi tìm chết sao? Chúng ta không đi vào, trực tiếp từ bên ngoài huỷ đi bức địa đồ này, ngay cả hắn cũng sẽ bị giết bên trong." Phục Thổ gắt một cái, lạnh giọng nói.
Nghe lời ấy, lập tức mặt Yêu Phong lộ vẻ tiếc không bỏ.
"Đừng cảm thấy tiếc, hiện tại cũng không phải lúc đau lòng bảo bối, chỉ có giết Thẩm Lạc, mới có thể cầm lại Nguyên Cốt ma khí, đây mới là thứ quan trọng nhất với Xi Vưu đại nhân." Phục Thổ nói.
"Không sai." Yêu Phong gật đầu đáp ứng.
Dứt lời, ba người liên thủ xông tới Sơn Hà Xã Tắc đồ.
Lục Hóa Minh thấy thế, thân hình bay gấp, đi tới trên không, chặn lại ba người.
"Các ngươi muốn làm gì?" Y hừ lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay lóe lên ánh sáng, phảng phất có tiếng long ngâm từ trên thân kiếm truyền ra.
Y vừa mới tiến giai Thái Ất sơ kỳ, giờ phút này một thân khí tức đang tăng cao, so với đám Yêu Phong đều bị thương, mặc dù cảnh giới không bằng, nhưng khí thế lại mạnh hơn một phần.
"Muốn chết."
Phục Thổ hừ lạnh một tiếng, khí tức quanh người phồng lên, công tới Lục Hóa Minh.
Yêu Phong và Hắc Liên đạo trưởng liếc nhau, cũng tuần tự vọt lên.
Quanh thân Lục Hóa Minh vờn quanh linh quang, trường kiếm trong tay bay múa, có một trường long kiếm khí màu xanh vờn quanh bốn phía, có thể tiến công lại có thể phòng thủ, trong lúc nhất thời vậy mà chống đỡ được ba người liên thủ vây công.
Trên đầu thành, Bạch Tiêu Thiên nhìn thoáng qua Lục Hóa Minh bị vây công, lại liếc mắt nhìn Thẩm Lạc trong bức tranh, không khỏi ai thán một tiếng.
Y lật tay lấy ra một quả đan dược màu đỏ tươi, sau một chút do dự, vẫn nuốt vào trong bụng.
Một giây lát sau, làn da từ gương mặt đến cổ y đột nhiên đỏ bừng lên, ngay sau đó lan tràn ra toàn thân, cả người giống như con tôm bị luộc, trên thân "Xuy xuy" bốc lên sương mù màu trắng.
Trong đan điền y, vốn pháp lực đã cạn, vậy mà như sinh ra một hoạt tuyền, một lần nữa xông ra.
Sau một lát, Bạch Tiêu Thiên đứng lên, trong miệng nhẹ tụng âm thanh "A Di Đà Phật", thân hình thẳng vút lên, sát nhập vào chiến trường, cùng Lục Hóa Minh kề vai chiến đấu.
Trên đầu thành, Cổ Hóa Linh tự biết thực lực của nàng không giúp được gì, cũng chỉ có thể điều dưỡng thương thế trước.
Bên trong Sơn Hà Xã Tắc đồ, Thẩm Lạc khoanh chân ngồi ở dưới cây hòe già, trong thức hải của hắn dời sông lấp biển, đã loạn thành một đoàn.
"Bằng ngươi cũng muốn diệt sát tâm ma? Không biết tự lượng sức mình." Phía dưới mặt kính thức hải, tâm ma đứng đối mặt với hắn, dung mạo như nhau.
Trên mặt nó lại treo ý cười mỉa mai nồng đậm.
Thẩm Lạc không để ý tới, toàn lực vận chuyển Tâm Ma đại pháp, trên thân thần hồn tiểu nhân nở rộ kim quang, trấn áp xuống dưới thân.
Cái bóng bên trong thức hải chính là thân ảnh tâm ma của hắn, lại không có bất kỳ động tác gì, có chút hăng hái nhìn chằm chằm Thẩm Lạc thi triển thần thông, tựa hồ cũng không có hứng thú phản kháng, điều này khiến Thẩm Lạc cảm thấy thập phần khó hiểu.
Nó tựa hồ hoàn toàn không lo lắng Tâm Ma đại pháp của Thẩm Lạc.
"Trừ Ma Tâm niệm, diệt cũng không sinh." Thần hồn Thẩm Lạc quát khẽ, trên thân kim quang lượn vòng, từ mi tâm của hắn một đường xung kích vào trong, trực tiếp đánh vào trong thức hải.
"Ầm ầm."
Tựa như kinh lôi nổ vang, trong thức hải Thẩm Lạc nhấc lên kinh đào hải lãng.
Chỉ thấy những kim quang kia khi tiến vào thức hải, trong nháy mắt biến thành từng văn tự màu vàng, phảng phất có sinh mệnh bài binh bố trận, từng phù văn phóng tới tâm ma, bò lên trên thân thể của nó.
Bất quá sau mấy tức, trên khuôn mặt tâm ma bò đầy văn tự màu vàng, gần như bao trùm toàn bộ thân hình nó, nhìn tựa như mặc vào một tầng giáp trụ màu vàng.