Nguồn:
read.st
Nội tâm Tần Phàm chấn động mãnh liệt, ngay cả một chút cũng không dám nhúc nhích, sợ bị Thiên Dực Hổ phát hiện, lúc này trong nội tâm cũng đã bắt đầu có chút hối hận vì mình sinh ra tham niệm. Bất quá cái này cũng không thể trách hắn, dù sao cũng là thi thể một con Giao Long, cầm ra bên ngoài liền bán được một cái giá trên trời, càng quan trọng hơn là trên người Giao Long có rất nhiều thứ có thể dùng làm tài liệu luyện dược, thập phần trân quý.
Thứ như thể đổi thành bất cứ một Luyện dược sư nào cũng đều sẽ động tâm cả, chỉ có điều Tần Phàm tuyệt đối không thể tưởng được đã hơn một tháng qua đi mà Thiên Dực Hổ vẫn còn ở lại canh giữ bên cạnh hàn đàm! Hắn cũng đành phải tự nhận xui xẻo.
Một tiếng Rống! từ trên không trung truyền đến. Vào lúc này, lại có một đầu Thiên Dực Hổ săn mồi trở về, từ trên cao nhìn xuống, con mắt lợi hại liếc thấy Tần Phàm ở bên cạnh bụi cỏ, thiết trảo trực tiếp chộp xuống phía dưới.
Mặt Tần Phàm thoáng cái đổi sắc, lập tức toàn lực triển khai Lưu Tinh Bộ đào tẩu, nhưng tốc độ Thiên Dực Hổ nhanh thế nào, một lướt xuống thấp liền trực tiếp bắt được hắn, sau đó lại lần nữa bay lên bầu trời, trong miệng không ngừng gầm rú, tựa hồ đang nói gì đó với đồng bạn.
Tần Phàm sợ hãi, lúc này người ở trên không, lại không dám giãy dụa, chỉ đành hỏi thăm Cổ Mặc.
Lúc này Cổ Mặc nhíu mày, trầm giọng nói, dù sao hắn kinh nghiệm phong phú, tuy gặp nguy vẫn không loạn.
Tần Phàm nghe vậy liền nhìn xuống dưới, hắn phát hiện phía trước lại có một đầu Thiên Dực Hổ dùng ánh mắt như nhân loại nhìn hắn, sau đó dùng cánh chỉ chỉ cái hàn đàm kia.
Rất thần kỳ, Tần Phàm vậy mà đọc hiểu ánh mắt Thiên Dực Hổ, sau đó liền phát giác trên người buông lỏng, Thiên Dực Hổ bắt lấy hắn vào lúc này lại buông lỏng móng vuốt ra, thân thể Tần Phàm lập tức chìm xuống hàn đàm.
Phù phù! Một tiếng rơi vào trong nước, Tần Phàm nửa nổi trên mặt nước, vẫn đang có thể nhìn thấy ánh mắt ý bảo của Thiên Dực Hổ. Hiện giờ thoát ly hổ trảo, hắn rốt cục cũng chậm rãi bình tĩnh lại, ít nhất hiện giờ đã có thêm một đường sinh cơ, chỉ là trong nội tâm liền nhanh chóng nghĩ ra các loại đối sách.
Cổ Mặc lúc này tỉnh táo phân tích hộ Tần Phàm.
Nổi mặt nước, trên mặt Tần Phàm kéo ra, vừa rồi chỉ vì khiếp sợ mấy đầu yêu thú cường đại nên mới nhất thời bối rối, giờ tỉnh táo lại mới hiểu rõ nhược điểm của Thiên Dực Hổ chính là không thể lặn xuống nước, nếu không chúng cũng không cần mình đi vớt thi thể Độc Giác Giao Long làm gì, mình chỉ cần lặn xuống nước, vậy Thiên Dực Hổ cũng không làm gì được mình cả.
Lặng lẽ lấy từ trong giới chỉ ra một khỏa "Bế Khí Hoàn" ăn vào, hơi lấy lại bình tĩnh, Tần Phàm liền bắt đầu chậm rãi lặn xuống. Bế Khí Hòan này có thể bảo vệ tim phổi, có thể giúp hắn trường kỳ không cần hô hấp, vốn là do một lần tùy ý luyện chế ra, không thể tưởng được giờ lại thật sự dùng tới.
Nước hàn đàm này rất sâu, Tần Phàm một mực hướng lặn xuống dưới chừng một phút đồng hồ mới mông lung nhìn thấy ở phía dưới có một quái vật khổng lồ bắt ngang dưới đáy hàn đàm, vẫn không nhúc nhích, một loại khí tức bi thương từ phía dưới truyền đến.
Bởi vì đã được long huyết của nó tắm rửa cho nên Tần Phàm liền thở dài một hơi, đầu thất cấp yêu thú này cuối cùng lại bị chết trên tay năm đầu lục cấp yêu thú, âu cũng là số mệnh.
Nhẹ nhàng đi tới mặt đất bên cạnh thi thể Độc Giác Giao Long, lại nhìn qua, phát hiện rất nhiều lân phiến trên người nó đã rơi xuống bốn phía, long thân cũng bị Thiên Dực Hổ cắn cho huyết nhục mơ hồ, bất quá tuy rằng đã ngâm một tháng nhưng vẫn không có bất luận biến chất gì cả.
Lại nhìn Xà thủ của Giao Long, vậy mà cũng bị Thiên Dực Hổ cắn ra một cái hô, yêu tinh hạch của Độc Giác Giao Long cũng ẩn ẩn lộ ra.
Tần Phàm thầm nghĩ trong lòng, ngẩng đầu nhìn thoáng qua phía trên, hắn lâm vào trầm tư. Dù mình mang yêu tinh hạch của Độc Giác Giao Long này lên cho chúng nó, cũng chưa chắc bọn nó tha cho mình, dù sao những yêu thú này cũng sẽ không cảm tạ mình, có lẽ sẽ ngại phiền toái, thuận tiện một vuốt đập chết mình cũng nên. Nhưng nếu không đưa thứ này cho chúng nó, mấy con Thiên Dực Hổ kia chắc hẳn sẽ không dễ dàng ly khai, bản thân mình cũng không thể kiên trì quá lâu trong nước được.
Trong khoảng thời gian ngắn, Tần Phàm lâm vào hoàn cảnh lưỡng nan .
Cắn răng một cái, Tần Phàm vốn dùng dao đảo yêu tinh hạch của Độc Giác Giao Long ra, nhưng dù sao phòng ngự của thất cấp yêu thú cũng rất lợi hại, ngược lại phải mất rất nhiều công phu mới đào ra được..
Tần Phàm có chút thở dài, bất quá hắn cảm giác yêu tinh hạch này lại mềm hơn da thịt Độc Giác Giao Long rất nhiều. Sau đó hắn chăm chú nắm lấy yêu tinh hạch kia trong tay, tiếp theo trên tay xuất hiện Linh Hàn Quyền Sáo, hắn dùng gai nhọn sắc bén trong đó khoét vào trong yêu tinh hạch, lại có chút xoay một cái, rất nhanh hắn liền từ trong đó đào ra một quả yêu tinh hạch nhỏ.
Cổ Mặc không khỏi khẽ giật mình.
Tần Phàm lộ ra một tia cười có chút giảo hoạt, vậy mà có chút giống với Cổ Mặc.
Cổ Mặc giờ mới hiểu được tới, cũng làm càn cười cười, vô sỉ truyền âm nói.
Nghe thấy thế, Tần Phàm cảm thấy có chút không nói gì, thầm nghĩ mình còn không vô sỉ bằng một phần mười lão nhân này ah!
Chuyển hướng qua thi thể Giao Long cực lớn kia, Tần Phàm lại bắt đầu cảm thấy khó khăn, thi thể Giao Long lớn như vậy ngay cả trữ vật giới chỉ cũng chứa không nổi, phải làm sao đây? Cuối cùng hắn nhìn về phía Cổ Mặc, hắn biết rõ trong dược đỉnh có không gian rất lớn.
------oOo------