Nguồn:
read.st
Tần Phàm cười nói, sau đó lại vòng ra phía trước, phóng mắt nhìn lại, liền phát hiện trong hộp gấm này ngoài quyển trục chút ố vàng ra thì không còn vật gì khác nữa.
Tần Phàm mỉm cười, sau đó cầm quyển trục trong tay, chậm rãi mở ra.
Rất nhanh, trên mặt của hắn liền lộ ra nét hưng phấn, giống như nhìn thấy chí bảo vậy.
Tần Phàm ngẩng đầu lên cười nói với Kỷ Huyên Nhi.
Cổ Mặc lúc này cũng không khỏi kỳ quái hỏi, bởi vì hắn biết rõ trong đầu Tần Phàm vốn đã có không ít dược phương kỳ diệu, theo đạo lý thì dược phương bình thường sẽ không thể khiến hắn hưng phấn như vậy được.
Tần Phàm nhàn nhạt truyền âm cho Cổ Mặc.
Cổ Mặc không thể tin mở to hai mắt
Năm đó ta vì hoàn thành một bước cuối cùng này đã dùng trọn vẹn bảy năm! Nhưng cũng phải chuẩn bị rất nhiều, đã xem như thiên phú dị bẩm rồi!
Bất quá luyện chế Thánh đan này cũng không dễ dàng, ta muốn luyện chế cũng ít nhất cũng phải đợi ngày sau mới có thể, hơn nữa dược tài tuy rằng trong cốc đã có đại bộ phận, nhưng vẫn có một hai loại linh dược thập phần trân quý cần phải tự mình thu thập mới được.
Tần Phàm thầm nghĩ.
Cất kỹ dược phương cất kỹ, Tần Phàm cười nói với Kỷ Huyên Nhi:
Kỷ Huyên Nhi trầm ngâm một hồi, nhẹ gật đầu, liền đi tới phía trước mở hộp gấm thứ hai ra. Tuy rằng nàng cũng không quá quan tâm những ngoại vật này, nhưng dù sao trên người có huyết hải thâm cừu, nếu quả thật có thể được một ít đồ vật có thể trợ giúp cho mình nàng tự nhiên cũng nguyện ý tiếp nhận.
Khi hộp gấm thứ hai bị chậm rãi mở ra, Tần Phàm lập tức cảm thấy có hai cổ khí lưu một lạnh một nóng từ bên trong vọt ra, không khỏi cả kinh, vội vàng hô với Kỷ Huyên Nhi:
Bởi vì hộp gấm đầu tiên rất thuận lợi cho nên hộp gấm thứ hai Kỷ Huyên Nhi lại chính diện mở ra, hai cổ khí lưu kia thoáng cái đã phun lên người nàng, nhưng thoạt nhìn, Kỷ Huyên Nhi tựa hồ như không có cảm giác gì vậy, chỉ có chút nghi hoặc về phía Tần Phàm.
Tần Phàm khẽ giật mình, kỳ quái hỏi:
Ngươi không có cảm giác là có gì khác thường sao? Vừa rồi có hai cổ khí lưu một lạnh một nóng vọt ra mà!
Ta không có cảm giác nào.
Kỷ Huyên Nhi chỉ lắc đầu nói.
Tần Phàm cảm thấy đại kỳ, liền nhìn về phía hộp gấm kia, chỉ thấy bên trong có một khối ngọc thạch hình trón óng ánh lớn chừng bàn tay, mà bên trong ngọc thạch có một loại chất lỏng hai loại nhan sắc một đỏ một lam đang chậm rãi lưu động bên trong, lộ ra một đồ án như hình bát quái vậy.
Tần Phàm truyền âm hỏi Cổ Mặc.
Cổ Mặc cũng nhướng mày, cảm thấy có chút kỳ quái.
Tần Phàm nói với Kỷ Huyên Nhi.
Mà Kỷ Huyên Nhi lúc này lại lần đầu tiên xuất hiện chút do dự, bởi vì nàng cảm giác được khối ngọc thạch này như đang hô hoán mình vậy, tựa hồ rất khát vọng muốn cấm nó lên tay. Nhưng bởi vì lúc trước đã từng nói qua đồ vật trong này đều của Tần Phàm, cho nên nàng cũng chỉ có thể lui về sau một chút.
Tần Phàm cẩn thận nắm khối ngọc thạch kia trong tay, nhưng vừa mới chạm vào, hai cổ khí tức lạnh nóng lập tức từ ngón tay của hắn truyền đến, nhất thời khiến tay của hắn cảm giác như muốn kết thành khối băng, nhất thời lại như sắp bị nướng chín vậy, rất là quỷ dị, khiến hắn sợ tới mức phải thu tay về ngay.
Lúc này Kỷ Huyên Nhi rốt cục nhịn không được nữa mở miệng nói.
Tần Phàm vội vàng gọi nàng dừng lại, nhưng Kỷ Huyên Nhi đã cầm khối ngọc thạch kia trong tay, tựa hồ cũng không có gì dị thường cả.
Cổ Mặc đột nhiên phát ra thanh âm vô cùng chấn động:
Một mực nghe nói Cực Hạn chi đạo cũng không thể thông qua truyền thừa quyển trục bình thường, nguyên lai phải thông qua Thiên Ngoại dục thành đặc thù này để truyền thừa!
Cái gì là Cực Hạn chi đạo?
Tần Phàm nhíu nhíu mày hỏi.
Cổ Mặc một bên nhớ lại lúc trước, một bên giải thích cho Tần Phàm.
Tần Phàm cũng rung động.
Nhưng rất nhanh liền nghe Cổ Mặc nói:
Bất quá tu luyện Cực Hạn chi đạo này lại yêu cầu thể chất đặc thù, giống như Lãnh Nhiệt chi đạo này, phải trời sinh có được thể chất lãnh nhiệt cùng tồn tại, chính là loại người có thể tự động điều tiết nhiệt độ cơ thể, thân thể đông ấm hè mát, nếu không lúc tu luyện còn chưa đả thương người đầu tiên đã tổn thương mình rồi.
Cho nên, tuy rằng thứ này lợi hại, nhưng ngươi lại vô phúc tiêu thụ ah.
Cổ Mặc lập tức cười nói.
Nghe thấy lời Cổ Mặc, Tần Phàm cảm thấy có chút đáng tiếc, nhíu mày, lúc nhìn về phía Kỷ Huyên Nhi, lại phát hiện nàng đang đặt khối ngọc thạch kia trong lòng bàn tay, nhắm mắt lại, giống như đang cảm ngộ gì đó.
Tần Phàm không khỏi có chút ngoài ý muốn.
Cổ Mặc liếc mắt nhìn Kỷ Huyên Nhi đang chuyên tâm cảm ngộ nói.
------oOo------