Nguồn:
read.st
Kỷ Huyên Nhi sát cơ lăng lệ ác liệt phóng lên trời, muốn xông lên giết Hồng Đào.
Hồng Đào vội vàng nói, sau đó hắn lại chuyển hướng Tần Phàm nói:
Sắc mặt Tần Phàm nổi lên một tia lãnh ý, hắn biết rõ Hồng Đào là đang kéo dài thời gian. Bất quá hắn và Hồng Đào từng giao thủ, biết rõ thực lực của hắn có bao nhiêu, giải quyết hắn cũng chỉ cần một chiêu thôi, hơn nữa, để mình hắn đánh với hai gã mạo hiểm giả cũng phải mất không ít thời gian, vì vậy hắn dứt khoát nói với Kỷ Huyên Nhi:
Kỷ Huyên Nhi lạnh lùng gật gật đầu, nói:
Sau đó thân hình như ảnh như mị, dao găm lướt ra hai đạo hàn mang, kích sắc mà ra.
Hồng Đào xoa xoa tay nói. Mà hai thành viên của mạo hiểm đoàn nghe xong, chỉ đành lộ vẻ đau khổ, kiên trì đón lấy Kỷ Huyên Nhi đang bừng bừng sát cơ.
Lúc này Cổ Mặc hỏi:
Ngươi vừa mới dùng một lần, ngươi còn chịu được sao?
Ân, trâu điên trùng kích không thể đối phó được hắn.
Tần Phàm một bên chuẩn bị, một bên đáp:
Nói xong, thân thể cũng vội xông về phía Hồng Đào, không thể kéo dài thời gian thêm nữa!
Cổ Mặc lẩm bẩm nói.
Hồng Đào hô to một tiếng, thanh thế mười phần lao thẳng về phía Tần Phàm, khí kình bao phủ khắp toàn thân
Quyền thủ trong tay áo Tần Phàm có chút co rút lại, sau đó phóng về phía Hồng Đào!
Nhưng ngay khi nắm đấm hai người sắp đụng nhau, thân hình Hồng Đào lại đột nhiên lóe lên, lướt qua Tần Phàm, ngược lại cướp đường mà chạy sau lưng Tần Phàm!
Tần Phàm khẽ giật mình, tiếp theo không khỏi lộ ra một tia dở khóc dở cười, nguyên lai Hồng Đào này làm ra thanh thế lớn như vậy vẫn luốn nghĩ đến chạy trốn! Cũng may mắn lúc này võ khí trong cơ thể hắn còn chưa bạo phát, nếu không lần cắn trả tạo thành cũng đủ để khiến hắn bị thương nặng.
Hai tên kia thấy Hồng Đào chạy trốn, càng vô tâm ứng chiến, phát ra một tiếng bi thiết, một người trong đó bị Kỷ Huyên Nhi trực tiếp dùng một dao găm giải quyết.
Hồng Đào không hổ kinh nghiệm phong phú, một bên chạy một bên cũng không quay đầu lại đáp.
Trên mặt Tần Phàm lạnh dần, Lưu Tinh Bộ toàn lực triển khai, lập tức đuổi theo. Trước đó Hồng Đào này đã đuổi theo hán không buông, nhưng giờ lại đổi vai, hắn biến thành kẻ chạy trốn! Cũng như lời Hồng Đào vừa nói, trong yêu thú sơn mạch chỉ có thợ săn và con mồi, hiện giờ hắn đã biến thành con mồi rồi.
Hồng Đào thấy Tần Phàm đuổi theo không bỏ, cuống quít mở miệng nói.
Tần Phàm cười lạnh nói, dưới chân không chút chậm lại, ngược lại bạo tăng hai phần, lập tức đi tới sau lưng Tần Hồng.
Tần Phàm sớm đã chuẩn bị, một quyền đánh ra, võ khí sáng chói lại hung hăng đánh vào trên người Hồng Đào!
PHỐC!
Hồng Đào và Tần Phàm đồng thời đều thổ một bún máu, nhưng Hồng Đào lại thoáng cái bị đánh bay ra ngoài, ngã nhào xuống đất, hai mắt trừng trừng, sinh cơ mất hết, tử tướng thảm thiết.
Một chiêu đắc thủ, Tần Phàm thấy phía trước không xa truyền đến thanh âm ầm ĩ, hắn biết rõ người của Thanh Ưng mạo hiểm đoàn đã chạy đến, nơi đây không nên ở lâu, cũng bất chấp vơ vét trên người Hồng Đào một phen, liền lau vết máu nơi khóe miệng, toàn lực triển khai Lưu Tinh Bộ xông về phía dược cốc.
Mà bên kia Kỷ Huyên Nhi đã sớm giải quyết xong hai tên kia, nhưng cũng không tự rời đi, chỉ đứng nguyên tại chỗ chờ Tần Phàm trở về.
Kỷ Huyên Nhi lạnh lùng hỏi.
Tần Phàm hơi cảm thấy ấm áp mở miệng nói ra. Hắn hiện giờ bản thân cũng bị trọng thương, thể phách Hồng Đào vốn không cường đại bằng hắn, chịu Man ngưu nghịch xung với mười phần lực lượng không lý gì không chết cả.
Thân ảnh Kỷ Huyên Nhi lóe lên.
Tần Phàm nhìn thoáng qua sau lưng, nghe tiếng bước chân rậm rạp kia, đoán chừng người tới ít nhất cũng hơn mười, biết rõ hai người cũng không nuốt nổi nhiều mạo hiểm giả như vậy, vì vậy thân ảnh lóe lên, cũng đi theo.
Chỉ là thanh âm của hắn lại vang lên bên tai các thành viên Thanh Ưng mạo hiểm đoàn:
Trong Thanh Sơn trấn, đại bản doanh của Thanh Ưng mạo hiểm đoàn.
Một thanh viên Thanh Ưng mạo hiểm đoàn vội vã chạy đến, một bên thở phì phò một bên hô:
Phương thiếu... Lần này chúng ta chết sáu huynh đệ, còn có...
Cái gì, vậy mà một lần chết sáu người! Hai người bọn họ làm sao làm được? Ta không phải phân phó các ngươi ít nhất phải ba người ở cùng một chỗ sao?
Phương Trọng sắc mặt hết sức khó coi, vỗ lên mặt bàn nổi giận đùng đùng nói.
Thành viên mạo hiểm đoàn quay lại báo tin nuốt thở ra một hơi, hơi sợ hãi nói.
Phương Trọng biến sắc.
Mạo hiểm giả kia cúi đầu xuống nói, căn bản không dám nhìn vào mắt Phương Trọng
Phương Trọng không thể tin nói, một tay dùng sức đè lấy thành ghế trên tay, tựa hồ tùy thời đều có thể đập vụn chiếc ghế này vậy.
Mạo hiểm giả kia không dám trả lời.
Phương Trọng lúc này cơ hồ đã tức giận đến đỉnh, đối với Thanh Ưng mạo hiểm đoàn mà nói, mỗi một Võ sư đều thập phần trân quý, không thể tưởng được như vậy liền tổn thất một người, hắn còn phải nghĩ biện pháp giải thích cho phụ thân nữa.
Mạo hiểm giả kia cơ hồ như khóc nói, hắn có thể tưởng tượng được tiếp theo Phương Trọng sẽ phát hỏa thế nào.
Bành!
Nhưng vào lúc này, cái ghế trong tay Phương Trọng cũng hóa thành một đống gỗ vụn, càng có thể nhìn thấy ánh mắt Phương Trọng dâng lên khí thế độc ác như sắp sửa phệ người vậy!
------oOo------