Nguồn:
read.st
Thanh âm Kỷ Huyên Nhi lạnh lùng truyền đến.
Tần Phàm lúc này mới quay đầu lại thần ra, xấu hổ gãi gãi đầu, mỉm cười nói:
Không có ý tứ, ngươi lớn lên rất giống tỷ tỷ của ta. . .
Hừ, không thể tưởng được người trốn khỏi tay Thanh Ưng mạo hiểm đoàn lại là một tên lãng tử, ngươi đi đi!
Kỷ Huyên Nhi lạnh lùng nói, sau đó xoay người, không ngờ nàng lại thảy đổi ý nghĩ ban đầu.
Tần Phàm không khỏi cười khổ, không thể tưởng được như vậy cũng bị cho là lãng tử, nhưng thế giới này lại không có ảnh chụp, ngược lại rất khó giải thích, chỉ đành chuyển hướng chủ đề hỏi:
Bất quá Kỷ Huyên Nhi lại không trả lời.
Tần Phàm thấy Kỷ Huyên Nhi không để ý tới, vì tỏ thành ý nên hắn đành giải thích. Dù sao hắn đối với yêu thú sơn mạch này cũng không quen thuộc lắm, hắn cần một người dẫn đường. Huống hồ Kỷ Huyên Nhi trước mắt na ỳ rõ ràng có cừu oán với thanh Ưng mạo hiểm đoàn, ngược lại là có cùng địch nhân. . . Bất quá lời giải thích này tựa hồ có chút hương vị giấu đầu lòi đuôi.
Lúc này Kỷ Huyên Nhi mới xoay người lại lạnh giọng nói, cũng không biết có tin lời giải thích của Tần Phàm không.
Tần Phàm nghe xong không khỏi có chút không biết nói gì, tuy rằng Kỷ Huyên Nhi này thật sự rất động lòng người, nhưng vừa rồi hắn không có ngoại tâm tư như Kỷ Huyên Nhi nghĩ, bất quá hắn cũng không muốn làm tiếp chuyện giải thích tức là che dấu kia, chỉ bất đắc dĩ trợn trắng mắt.
Kỷ Huyên Nhi lại lạnh giọng hỏi.
Khóe miệng Tần Phàm có chút nhếch lên, lộ ra một vòng lãnh ý nhàn nhạt. Một mặt là bởi vì thù hận song phương kết xuống, một phương diện khác là vì Tần Phàm muốn xem đây như là một lần lịch lãm rèn luyện.
Kỷ Huyên Nhi hơi có chút khinh thường nói.
Tần Phàm khoát tay áo, cũng không giải thích.
Kỷ Huyên Nhi chậm rãi nói về thực lực của Thanh Ưng mạo hiểm đoàn.
Tần Phàm suy đoán, Phương Trọng kia chính là Võ sư mũi ưng rồi.
Cuối cùng, Kỷ Huyên Nhi nói ra một tin tức khiến sắc mặt Tần Phàm trở nên có chút ngưng trọng.
Trong nội tâm Tần Phàm hơi chút giật mình, thực lực như vậy thậm đã không sai biệt lắm với một ít Chân Vũ thế gia rồi.
Đương nhiên số lượng Võ sư và Tiên Thiên Võ sư so với những gia tộc kia vẫn có chỗ không kịp, dù sao mạo hiểm giả dù sao cũng là một chức nghiệp phong hiểm tương đối cao, đại bộ phận người có thực lực Võ sư hoặc là Tiên Thiên Võ sư đều tình nguyện đến các gia tộc lớn đảm đương hộ viện hoặc là khách khanh, phong hiểm nhỏ hơn, lại càng có khả năng đạt được công pháp võ kỹ cao cấp nữa.
Tần Phàm hứng thú hỏi Kỷ Huyên Nhi, hắn rất khó minh bạch một nữ tử yếu đuối thế này thậm chí có dũng khí đối kháng với một mạo hiểm đoàn cường đại như vậy, mà Tần Phàm xem thì Kỷ Huyên Nhi thậm chí còn chưa đột phá đến cảnh giới Võ sư nữa, thực lực đại khái là Võ Giả cửu cấp. Trừ phi là có thâm cừu đại hận...
Kỷ Huyên Nhi oán hận nói, nói đến Phương Trọng thì càng nhiều hơn vài tia lãnh ý.
Tần Phàm vụng trộm nhìn thoáng qua Kỷ Huyên Nhi, dung nhan và tư thái tuyệt sắc kia, đặc biệt cái eo thon kia, lại mê người như vậy... Đáng tiếc... Trong nội tâm Tần Phàm âm thầm phỏng đoán, trên mặt không khỏi nổi lên một tia đồng tình.
Kỷ Huyên Nhi thấy ánh mắt kia của Tần Phàm sao còn không biết hắn đã hiểu lầm gì, không khỏi tức giận lạnh giọng nói:
Trên mặt Tần Phàm hiện lên thần sắc khó xử, thế mới biết mình đã nghĩ lầm rồi, hắn liền vội vàng giảng hòa:
Khục khục, bất quá chỉ là một ổ Võ sư thôi mà, ngày sau có cơ hội ta sẽ hốt nguyên ổ bọn chúng!
Biết rõ Thanh Ưng mạo hiểm đoàn có thực lực như thế, ngươi còn dám đối nghịch với bọn họ sao?
Kỷ Huyên Nhi lạnh lùng hỏi.
Tần Phàm tự tin cười cười, âm lãnh nói:
Hắn và Thanh Ưng mạo hiểm đoàn đã kết xuống thù hận, không thể nào hòa giải được! Thanh Ưng mạo hiểm đoàn không muốn lưu lại mối họa như hắn, Tần Phàm cũng không muốn lưu lại mối họa Thanh Ưng mạo hiểm đoàn này!
Hắn muốn trở thành người mạnh nhất, khống chế vận mệnh của mình! Mà ngay cả tánh mạng của mình cũng có thể bị uy hiếp, vậy thì làm sao khống chế vận mệnh! Cho nên, phàm là người uy hiếp đến hắn, Tần Phàm đều nhất định phải nghĩ biện pháp quét dọn chướng ngại!
Bởi vậy, Tần Phàm không khỏi nghĩ đến Tần Phàm chết trước kia, để Luyện Đan Sư như hắn có thể hàng lâm đến thế giới này, bất quá Tần Phàm sẽ không cảm tạ hắn, mà đợi sau khi thực lực đủ sẽ quay về gia tộc nghĩ cách tìm ra người này, vĩnh viễn tiêu trừ hậu hoạn.
------oOo------