Tần Phàm dọc theo đường, bộ dáng đệ tử thế gia như hắn, thoạt nhìn thật rất non nớt, lại dám một mình chạy tới biên giới Yêu Thú Hoang Nguyên nguy hiểm này, ngược lại hấp dẫn được không ít người chú mục.
Tuy rằng hiện giờ trời đã tối, nhưng cửa hàng ở Thanh Thạch Trấn đều đốt đèn, ngược lại chiếu lên khắp nơi đều là một mảnh ánh sáng.
Đi tới đi tới, Tần Phàm đột nhiên ngừng lại, hắn trông thấy ven đường cách đó không xa có một vị đại hán làn da ngăm đen trước người bày biện một ít dược liệu, trong đó có mấy cây Linh Dược thoạt nhìn rất là quen thuộc.
Vì vậy, Tần Phàm chậm rãi đi tới, ngồi xổm người xuống, cầm lấy một cây Linh Dược trong đó để xem, phát hiện ra Linh Dược này cầm vào tay ban đầu có chút lạnh buốt, sau đó nhìn trên thân cành có một ít tiểu hoa óng ánh sáng long lanh, thoạt nhìn ngược lại rất đẹp mắt.
Trong nội tâm Tần Phàm có chút khiếp sợ, đây là chủ dược để luyện chế Băng Linh Đan! Hắn đã tìm trong Nam Phong thành hồi lâu vẫn không ra, không thể tưởng được vừa đến Thanh Thạch Trấn đã phát hiện ra.
Băng Linh Đan, hiệu quả chủ yếu là để trấn đau nhức và tĩnh tâm, có thể khiến người vào lúc nào cũng bảo trì được ý nghĩ thanh tĩnh! Khi tu luyện một ít công pháp võ kỹ cuồng bạo thường thường sẽ sinh ra ảnh hưởng mặt trái nhất định đến cảm xúc và trạng thái, nhưng nếu như phục dụng Băng Linh Đan thì có thể miễn trừ những ảnh hưởng này.
Mà nghe Cổ Mặc giới thiệu, Tần Phàm biết rõ khi luyện hóa Ma Chủng không chỉ khiến người toàn thân vô cùng đau đớn, còn phải chịu sự ảnh hưởng đến từ khí tức cuồng bạo của Ma Chủng, nếu như ý chí không đủ kiên định, tùy thời đều có thể mất phương hướng! Tuy rằng Tần Phàm đối với ý chí lực của mình cũng rất có tự tin, nhưng đối với những chuyện không biết này chuẩn bị càng nhiều càng tốt!
Cho nên Băng Linh Đan này sử dụng lúc luyện hóa Ma Chủng thì quá phù hợp rồi!
Trong nội tâm Tần Phàm thầm suy nghĩ, tuy rằng đã biết rõ đây là Băng Lăng thảo, nhưng trên mặt vẫn giả bộ như không có việc gì hỏi người bán hàng:
Đại ca, đây là Linh Dược gì thế?
Ta cũng không phải Luyện dược sư, làm sao biết là Linh Dược gì chứ! Thích mua thì mua, không mua thì mau cút ngay!
Đại hán kia ngẩng đầu lên, phát hiện chỉ là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi liền thoáng có chút thất vọng, trong miệng thô lỗ nói.
Tần Phàm cũng không thèm để ý, chỉ giả bộ khẩu khí hưng phấn phù hợp với lứa tuổi của hắn nói.
Đại hán kia rất xem thường liếc nhìn Tần Phàm, đồng thời trong lòng thầm nghĩ:
Một vạn kim nguyên đối với Tần Phàm "eo quấn bạc triệu" mà nói cũng không mắc, nhưng hắn cũng không trực tiếp trả tiền, dù sao làm vậy ngược lại sẽ khiến người có lòng nghi ngờ rước lấy phiền toái, cho nên hắn chỉ chỉ mấy cây dược thảo dùng để luyện chế thuốc chữa thương bên cạnh nói:
Đại hán kia không nghĩ đến Tần Phàm thật sự sẽ mua, ngược lại có chút ngoài ý muốn, hắn đã ngồi ở chỗ này hơn nửa ngày, quả thật cũng mệt mỏi rồi, nhìn xem mấy cây dược thảo kia ở Yêu Thú Hoang Nguyên cũng tương đôi thông thường, vì vậy cũng không quá so đo, nhẹ gật đầu đáp ứng.
Trao đổi một chút với đại hán, hắn liền bỏ những dược liệu này vào bao quần áo, định đợi đến chỗ không có ai lại đặt vào trong trữ vật giới chỉ. Bởi vì Vương Dương nên Tần Phàm hiện giờ cũng minh bạch được niên kỷ và thực lực hiện giờ của hắn, sử dụng trữ vật giới chỉ thật có chút không ổn, cho nên hắn mới làm ra một bao phục đơn sơ.
Trong nội tâm Tần Phàm cẩn thận thầm nghĩ.
Lại đi dạo một chút nữa, phát hiện cũng không có gì đáng mua, cộng thêm đã đi một ngày đường thật sự quá mệt mỏi, vì vậy Tần Phàm liền tìm một gian khách sạn ở lại, ý định dưỡng đủ tinh thần, ngày hôm sau mới tiến vào Yêu Thú Hoang Nguyên.
Ai nha, nghe nói mấy ngày gần đây ở bên ngoài Yêu Thú Hoang Nguyên cũng xuất hiện yêu thú cao cấp rồi, không biết có thật không?
Hắc hắc, mười phần là sự thật. Ta có một bạn thân đã tận mắt nhìn thấy lục cấp yêu thú Độc Giác Giao Long từng xuất hiện ở bên ngoài, tóm lại nếu như ngươi còn muốn tiến vào Hoang Nguyên, nhất định phải cẩn thận một chút mới được, có gió thổi cỏ lay gì cũng đừng tham, nhanh chóng chạy đi, bảo vệ tánh mạng quan trọng hơn...
Ngày hôm sau bắt đầu... trên đường rời đi Thanh Thạch Trấn tiến đến Yêu Thú Hoang Nguyên, trong lúc vô tình nghe thấy tin tức như thế liền khiến Tần Phàm đang chuẩn bị tiến vào Yêu Thú Hoang Nguyên không khỏi khóe miệng co rút.
Lúc này thanh âm trêu tức của Cổ Mặc truyền đến:
Thất cấp yêu thú ah, nếu để cho ngươi may mắn đụng phải, vậy thì một cái móng vuốt xuống cũng đủ để ngươi tan xương nát thịt rồi.
Thất cấp yêu thú?
Tần Phàm có chút nhíu mày, hỏi:
Hắn đối với yêu thú hiểu biết rất ít, nếu như không phải bên người có Cổ Mặc, hắn cứ vậy mà xông vào Yêu Thú Hoang Nguyên, thật sự là một chuyện thập phần lỗ mãng.
Cổ Mặc cười hắc hắc nói, cũng may mắn có một lão yêu quái kinh nghiệm phong phú như hắn ở bên người, Tần Phàm mới không dám chưa chuẩn bị gì đã vội vàng đi vào Yêu Thú Hoang Nguyên.
Nói như vậy, ở bên ngoài Yêu Thú Hoang Nguyên thường chỉ xuất hiện yêu thú cấp thấp, nhất cấp đến tam cấp, thực lực võ giả chỉ cần không gặp phải vài loại khó giải quyết, về cơ bản cũng có thể ứng phó được. Đương nhiên là có vài yêu thú hơi cao cấp có đôi khi cũng sẽ chạy ra bên ngoài, vậy thì phải xem ngươi có dám đi hay không đã!
Mà yêu thú tứ cấp bình thường đều tương đương với thực lực cảnh giới Võ sư, nếu lợi hại thì phải Tiên Thiên Võ sư mới có thể đối phó được, chúng bình thường xuất hiện ở ngoại vi và khu biên giới nội vi.
Ngũ cấp yêu thú tương đương với cảnh giới Tiên Thiên Võ sư, sinh hoạt ở nội vi, ngươi bây giờ gặp được khẳng định phải chết chắc. Lục cấp yêu thú lại là bá chủ trong nội vi, tương đương với thực lực cảnh giới Linh Vũ sư, linh trí đã tương đối cao, còn có thể có thể có được các loại năng lực đặc thù, Linh Vũ sư bình thường gặp phải cũng không dám dây dưa với chúng.
------oOo------