Nguồn:
read.st
Đồng tộc tranh tài, vốn là luận bàn, Tần Ninh này, aizz...
Tần Ninh hơi quá đáng!
Sao lại không chút lưu tình như thế, Tần Khang ở trên đài vẫn đối với hắn cấp bậc lễ nghĩa có thừa, Tần Ninh lại vẫn một chút tình cảm cũng không cho! Đến cùng có phải là tộc nhân Tần gia không!
Rất nhiều tộc nhân đối với cách làm của Tần Ninh không khỏi cảm thấy có chút lạnh lùng.
Tần Phàm trông thấy một màn này, cũng không khỏi có chút nhíu mày thoáng một phát. Mà ở đáy lòng của hắn đối với thiếu niên trầm mặc kia lại có một loại cảm giác đặc biệt, nhưng nhất thời lại nói không nên lời là vấn đề gì.
Trọng tài đi đến dưới đài, kiểm tra thương thế Tần Khang một chút, phát hiện còn có sinh cơ, lúc này mới thở dài một hơi, lập tức gọi người đến đưa hắn đi cứu trị.
Trọng tài đối với cách làm của Tần Ninh cũng có chút bất mãn.
Tần Ninh không trả lời, chỉ là trong miệng lạnh lùng nhổ ra ba chữ. Đây cũng là câu duy nhất hắn nói sau khi lên đài.
Sau đó liền trông thấy ánh mắt hắn âm lãnh đảo qua trên người Tần Phàm dưới đài.
Thấy Tần Ninh không trả lời, tộc nhân phụ trách trọng tài cũng không làm gì được hắn, chỉ đành bất đắc dĩ tuyên bố Tần Ninh thắng lợi, sau đó tuyên bố trận đấu tiếp theo:
Tần Phàm đấu với Tần Ninh, chuẩn bị bắt đầu.
Hắc hắc, xú tiểu tử, Tần Ninh xem ra ngươi khó đối phó ah, một hồi muốn mượn lực lượng của ta ngươi cứ nói đi! Bất quá ta chỉ có thể tạm thời tăng năng lực của ngươi tới trình độ Võ Giả lục cấp thôi, có thể đánh thắng hay không, phải xem vào ngươi rồi, loại tình huống này lão phu cũng không thể hiện thân.
Lúc này thanh âm của Cổ Mặc truyền đến.
Tần Phàm trầm giọng nói, mới vừa rồi bị ánh mắt Tần Ninh đảo qua, chẳng biết tại sao, đáy lòng của hắn lại đột nhiên dâng lên một cỗ chiến ý, muốn buông tay đánh cược một lần, phát huy đến tận cùng!
Trường bào vung lên, lập tức ống tay áo che lấy bộ mặt, Tần Phàm lặng yên uống một khỏa dược hoàn màu đỏ, sau đó thân hình ưu nhã bay lên trên đài tỷ võ. Cũng cùng lúc đó, đầu Tần Ninh cũng đột nhiên nâng lên, ánh mắt của hai người mãnh liệt đụng vào nhau, như là hai đầu Mãnh Hổ không thể buông tha, đều vận sức chờ phát động, đợi đối phương một có dị động sẽ nhào tới cắn xé chém giết!
Nhưng vào lúc này, thanh âm có chút lo lắng của Cổ Mặc truyền đến. Vừa rồi sau tranh tài cấp võ đồ, đoạn thời gian rời đi kia, Tần Phàm chính là đi luyện chế linh hoàn này!
Tần Phàm nghe thấy lo lắng nhàn nhạt từ trong lời Cổ Mặc, trong nội tâm không khỏi cũng có chút ấm áp. Nhưng nháy mắt sau đó, dược lực của tăng khí hoàn liền bắt đầu phát huy ra ra, toàn thân truyền đến loại cảm giác đau đớn tê tâm phế liệt kia khiến khóe miệng của hắn không khỏi hở ra, cơ bắp trên mặt cũng kéo ra.
Bất quá, Tần Phàm ý chí kiên định, âm thầm cắn chặt răng, cũng không phát ra một tiếng kêu đau, ngược lại vì đau đớn mà mang theo một tia điên cuồng, không thể chờ đợi được muốn trút hết lực lượng toàn thân ra ngoài.
Tần Ninh ở đối diện vẫn không nói một lời, chỉ là ánh mắt càng thêm âm lãnh, hiện lên một tia thần sắc khát máu, thoạt nhìn giống như dã thú vậy.
Tộc nhân phụ trách trọng tài nghiêm túc nói với Tần Ninh, có chút bận tâm cho Tần Phàm, lấy tiềm lực mà Tần Phàm hiển lộ ra, nếu có cái gì sơ xuất, đó sẽ là tổn thất của Nam Phong Tần gia.
Trong miệng Tần Ninh cũng chỉ lạnh lùng phun ra mấy chữ, giống như thờ ơ với lời của trọng tại vậy.
Trọng tài kia nhướng mày, chỉ đành xoay người qua chỗ khác dặn dò Tần Phàm.
Khiến trọng tài cảm thấy kinh ngạc chính là, Tần Phàm cũng tin tưởng mười phần, tựa hồ một chút cũng không sợ Tần Ninh.
Trọng tài kia không cách nào, lắc đầu, chỉ đành cao giọng tuyên bố.
Cơ hồ trong tích tắc khi trọng tài tuyên bố bắt đầu, thân hình hai người cũng cùng lúc phóng về phía đối phương, cũng trong nháy mắt này, Tần Phàm đã biêt hiện giờ chênh lệch thế nào với Tần Ninh, vô luận là tốc độ hay là lực lượng khí thế, hắn đều xa xa không kịp!
Nếu như tới liều mạng, tin tưởng rất nhanh hắn cũng sẽ bị thương nặng!
Nội tâm Tần Phàm rống to một tiếng, theo dược lực cuồng bạo của tăng khí hoàn trùng kích, ngược lại khiến hắn tăng thêm vài phần điên cuồng.
Cổ Mặc trêu tức mà cười cười, sau đó Tần Phàm liền cảm giác được một cỗ lực lượng trực tiếp trùng kích đến Vũ Điền Khí Hải, theo đó còn có cảm giác đau đớn cực kỳ mãnh liệt, khiến hắn khó chịu được muốn lập tức ngất đi!
Tần Phàm rốt cục chịu đựng không nổi, buồn bực hừ một tiếng, vốn cảm giác tăng khí hoàn mang đến đã khiến Tần Phàm khó có thể chịu nổi, giờ lại tăng thêm vài phần đau đớn, khiến thần kinh hắn một số gần như đứt đoạn, thiếu chút đã ngã nhào xuống đất
Ngược lại hít một hơi hơi lạnh, Tần Phàm cố gắng ngóc mặt lên, lập tức liền phát hiện Tần Ninh đã gần ngay trước mắt, tốc độ kia nhanh vô cùng, cộng thêm Tần Phàm phải chống cự đau đớn tra tấn trong cơ thể, trong khoảng thời gian căn bản không kịp né tránh!
Bành!
Thân hình Tần Phàm bị Tần Ninh một quyền đánh bay, nặng nề ngã trên mặt đất, cả mặt đất đều chấn động vài cái, nhưng may mắn là không ngã ra ngoài tràng.
Bất quá, Tần Ninh cũng không cho Tần Phàm một chút thời gian để điều chỉnh, chỉ thấy khóe miệng của hắn lộ ra một vòng vui vẻ âm hàn, sau đó thân hình như sư tử vồ thỏ, khí kình của Tảo Vân Cước lập tức xoáy lên mảng lớn bụi mù trên đài tỷ võ, giống như gió thu quét lá rách, mang tất cả Thiên địa, khí kình cuồng bạo ập về phía thân thể Tần Phàm trên măt đất.
Kỳ thật, Tần Phàm dựa vào cường độ khí lực hiện giờ của hắn, cũng không bị thương gì nặng. Chỉ là hắn hiện giờ đang đối kháng với đau đớn trong cơ thể, ba cỗ lực lượng hỗn hợp một chỗ trong cơ thể, cho nên trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể lập tức đứng lên, chỉ là dựa vào kinh nghiệm và trực giác phong phú, lăn tại chỗ một vòng, chật vật tránh khỏi một kích này.